Bạn Học Số 7 - Nam Tri Bắc

Chương 53

Ra khỏi bệnh viện, gần đó có một quán cháo, Trần Tây Phồn dẫn Tất Hạ đi vào, gọi một ít cháo bí đỏ, bánh hấp và bánh bao nhỏ.

Tất Hạ không có hứng ăn uống, chỉ ăn một chút, phần còn lại đều do Trần Tây Phồn ăn hết.

Đêm khuya, cổng bệnh viện vẫn tấp nập người qua lại. Sau bữa ăn, Trần Tây Phồn lái xe đưa Tất Hạ về nhà. Có lẽ vì cuộc trò chuyện đầy ái muội trong phòng bệnh lúc nãy, cả hai đều im lặng suốt chặng đường.

Đến Bán Xuân, Trần Tây Phồn cũng xuống xe, mở cửa sau lấy bó hoa hồng đưa cho cô, cong môi trêu đùa: "Có sức cầm không?"

Bó hoa hồng rất lớn, không đếm được có bao nhiêu bông. Tất Hạ chỉ mang theo một chiếc túi nhỏ, do dự một chút rồi gật đầu.

Trần Tây Phồn cầm hộp đồ ăn mang về đưa cô lên lầu, có lẽ vì bó hoa quá nối bật, vừa vào tiểu khu đã thu hút ánh nhìn của nhiều người.

Hai người đi rất chậm, đến chân cầu thang, Trần Tây Phồn hỏi: "Nhà em không có ai à?

"Không, chỉ có mình tôi."

Im lặng vài giây, Trấn Tây Phồn nói: "Tối nay cần có người ở cùng em."

Liên quan đến sức khỏe, Tất Hạ không cố chấp, nói: "An Á chắc có nhà, lát nữa tôi sẽ gọi cô ấy."

Đến cửa nhà Hình An Á, Trần Tây Phồn gõ cửa, gõ mấy lần cũng không thấy động tĩnh, có lẽ cô ấy không có nhà. Tất Hạ lấy điện thoại, gọi cho Hình An Á.

Hình An Á nói: "Bảo bối, nhà tớ có chút việc, hôm nay tớ về nhà rồi."

Tất Hạ suy nghĩ một chút, mới nhớ ra hôm qua Hình An Á đã nhắc qua về việc nhà có họ hàng kết hôn.

"Làm sao vậy?"

Tất Hạ nói: "Không sao, tớ lại bị viêm phổi rồi, muốn nhờ cậu ở cùng."

"Hả? Hay cậu gọi Phỉ Phỉ đi, tốt nhất tối nay có người ở cùng, lần trước cậu sốt đến mức không biết dậy uống thuốc."

Tất Hạ: "Ừm, tớ biết rồi, cậu chơi vui nhé."

Cúp máy, Tất Hạ nhìn Trần Tây Phồn, nói: "An Á về nhà rồi, ngày mai mới quay lại."

Trường học của Tất Viên ở ngoại ô, đi lại khá xa, Tất Hạ liền nói: "Không sao, tôi đặt chuông báo thức buổi tối là được, hai giờ dậy đo nhiệt độ một lần."

Trần Tây Phồn dừng lại, thản nhiên để nghị: "Tôi ở lại vậy."

Nghe vậy, Tất Hạ hô hấp nhẹ vài phần.

Anh sẽ ở lại?

Tất Hạ như lạc lối, cả người không còn tỉnh táo, "Sáng mai cậu không phải đi làm sao?"

"Ngày mai nghỉ."

Tất Hạ mím môi, cúi đầu, không biết nhìn vào đầu, cô khẽ nói: "Nhà tôi... không có giường dư cho cậu ngủ."

Nghe vậy, Trần Tây Phồn hơi cúi người, ánh mắt ngang tầm với Tất Hạ, anh khẽ nhếch môi, buông lỏng nói: "Không phải có ghế sofa sao?"

"Chiếc sofa đó quá nhỏ, ngủ không thoải mái. "

Trần Tây Phồn khẽ cười, giọng điệu trêu đùa: "Ồ, vậy phải làm sao? Chúng ta chen chúc một chút nhé?"

Tất Hạ mặt đỏ bừng, "Cậu đừng nói hươu nói vượn."

"Được rồi." Trần Tây Phồn xoa xoa sau gáy, nói: "Đùa thôi, trước đây ở căn cứ huấn luyện tôi còn ngủ trên sàn cỏ, ngủ sofa có là gì."

Anh nghiêm túc nói: "Tôi chỉ lo lắng nếu bên cạnh em không có ai, đêm nay xảy ra chuyện thì sao."

Tất Hạ cảm nhận được sự tốt bụng của anh, chậm rãi nói: "Vậy làm phiền cậu rồi."

Cùng nhau lên lầu, Tất Hạ lấy chìa khóa mở cửa. Cửa mở ra, Bánh Kem chạy đến, lao vào lòng cô.

Rõ ràng là về nhà mình, rõ ràng Trần Tây Phồn không phải lần đầu đến đây, nhưng Tất Hạ vẫn rất căng thẳng. Cô ôm mèo, lấy từ tủ giày ra một đôi dép mới mua dịp Tết cho anh.

Sau đó, Tất Hạ lại lấy một bộ đồ vệ sinh mới, chỉ vào một phòng nói: "Đó là nhà vệ sinh, trong tủ lạnh có đồ uống, ừm..."

"Được rồi." Trần Tây Phồn cười nói: "Tôi không phải khách, em đi ngủ đi."

Trai gái ở chung một phòng, đối mặt nhau cũng thấy ngại.

Tất Hạ gật đầu, "Vâng, vậy tôi về phòng đây."

Xỏ dép trở về phòng, khép cửa nhẹ nhàng, căn phòng lập tức chìm vào tinh lặng. Tất Hạ nằm trên giường, cảm thấy mọi chuyện hôm nay đều không thực, như một giấc mơ.

Trần Tây Phồn tặng cô hoa hồng, đưa cô đến bệnh viện, tối nay cũng ở cùng cô...

Nếu thực sự là một giấc mơ, cô ước nó không bao giờ kết thúc.

Trước khi ngủ, Tất Hạ lấy điện thoại nhắn tin Wechat xin nghỉ ốm với Tôn Phủ, rồi chìm vào giấc ngủ.

Người bệnh thường dễ buồn ngủ, đầu óc cô nặng trịch, mơ hồ nhớ trong giấc mơ có người mở cửa vào đo nhiệt độ cho cô, rồi cho cô uống thuốc. Sau đó cả đêm, hình như người đó lại vào vài lần, mỗi lần đều đo nhiệt độ, dùng khăn ướt lau mặt, đắp chăn cho cô.

Sáng hôm sau, tinh dậy đúng bảy giờ rưỡi.

Tất Hạ ngồi trên giường vươn vai, tinh thần sảng khoái, cảm thấy không khó chịu như hôm qua.

Cô cầm điên thoại lên xem, có vài tin nhắn chưa đọc, một trong số đó là từ Tôn Phù, bảo cô nghỉ ngơi tốt, còn lại là từ nhóm chat "Các Tiên Nữ".

Hứa Ấu Phi: [Hạ Hạ, cậu bị ốm sao? Cậu nên nói sớm với tớ, tối qua tớ qua chăm sóc cậu.]

Hình An Á: [Đúng vậy, Hạ Hạ giờ ổn chưa?]

Tất Hạ trả lời: [Ổn hơn rồi.]

Hình An Á: [Tối qua cậu một mình ở nhà sao?]

Tất Hạ không muốn giấu bạn thân, liền thành thật nói: [Không, Trần Tây Phồn ở nhà tớ.]

Nhóm chat đột nhiên im lặng vài giây, sau đó liên tục nhảy ra tin nhắn mới.

Hứa Ẩu Phỉ: [...]

Hứa Ấu Phi: [Cậu và anh tớ nhanh thế sao? Vậy... tớ có nên gọi cậu là chị dâu không?]

Hình An Á: [Có biện pháp an toàn chưa? Mang bầu mặc váy cưới không đẹp đâu.]

Hai người này tưởng tượng quá xa, Tất Hạ thực sự phục họ, [Các cậu nghĩ gì vậy, cậu ấy chỉ ở nhà tớ, đơn giản là chăm sóc tớ thôi.]

Hứa Ấu Phỉ: [Bảo vệ tốt bản thân.]

Hình An Á: [Bảo vệ tốt bản thân.]

Sáng sớm, Tất Hạ bị hai cô bạn thân trêu chọc đến đỏ mặt, đành bỏ điện thoại không trả lời nữa.

Cô thay quần áo ra phòng khách, nhưng không thấy ai. Tất Hạ thấy lạ, sau khi vệ sinh cá nhân xong, vừa ra khỏi nhà vệ sinh thì gặp Trần Tây Phồn từ bên ngoài trở về, tay xách một túi đồ ăn sáng.

Anh vẫn mặc bộ quần áo hôm qua, dưới mắt có quầng thâm nhẹ, có thể thấy anh ngủ không ngon.

Trần Tây Phồn đi đến, đưa tay sờ trán cô, mìm cười: "Hết sốt rồi."

"Ừm... ổn hơn rồi." Tất Hạ nói, "Chỉ còn hơi ho và tức ngực."

Trần Tây Phồn đặt đồ ăn sáng lên bàn, hơi nghiêng đâu, "Ăn sáng đi, ăn xong tôi đưa em đến bệnh viện."

"Vâng."

Bữa sáng là hai hộp há cảo tam tiên, hai người ngồi đối diện, Tất Hạ phát hiện Trần Tây Phồn liên tục gãi sau gáy à lưng, có vẻ không thoải mái.

Cô thấy lạ: "Cậu có chỗ nào không thoải mái sao?"

"Lưng hơi ngứa."

Tất Hạ tự nhiên đứng dậy, "Để tôi xem giúp cậu."

Cô đi vòng qua bàn đến sau lưng Trần Tây Phồn, liền thấy sau gáy trắng ngần của anh nổi lên một mảng mẫn đỏ, trông giống như dị ứng da.

Tất Hạ kinh ngạc: "Da cậu thường xuyên như vậy sao?"

"Bệnh cũ, mỗi lần đổi chỗ ngủ là ngứa, về bôi thuốc là hết."

Tất Hạ chợt nhớ lại, hồi cấp ba, Hứa Ấu Phỉ và Hạ Kiêu gọi Trần Tây Phồn là Trần công chúa. Hình như biệt danh này của anh là do da dễ dị ứng mà có.

Cô không nhịn được, mím môi cười, "Hồi đó Phỉ Phỉ nói, cậu có biệt danh là Trần công chúa."

Trần Tây Phồn khẽ "chậc", quay đâu lại nheo mắt, lười biếng đe dọa: "Đừng tưởng bị ốm là tôi không dám trị em."

Tất Hạ cười ra tiếng, chế nhạo: "Xem ra biệt danh Trần công chúa rất hợp với cậu, thân kiều thể quý, vậy bình thường cậu đi công tác hoặc huấn luyện thì sao?"

Trần Tây Phồn không thích biệt danh này chút nào, hồi cấp ba đã bị gọi là công chúa làm anh phát ngán, nhưng vẫn kiên nhẫn giải thích: "Bình thường đi công tác sẽ mang theo bộ chăn ga gối đệm, huấn luyện thì đành chịu."

"Được rồi, đừng cười nữa, phóng viên Tất."

"Được, Trần công chúa."

...

Ăn sáng xong, Trần Tây Phồn đưa cô đến bệnh viện truyền dịch, số người vào ở phòng VIP của bệnh viện không cao, bước vào thang máy, cửa thang máy sắp đóng thì bên ngoài vang lên tiếng: "Đợi chút."

Trần Tây Phồn nhanh tay chặn cửa thang máy, không lâu sau, ba người nữa bước vào, hai nữ một nam, trong đó một cô gái đeo kính râm và khẩu trang, trông rất bí ẩn.

Con số trên thang máy liên tục thay đổi, trên đường lên, Tất Hạ phát hiện cô gái đeo kính râm và khẩu trang không ngừng nhìn cô và Trần Tây Phồn.

Bị người khác nhìn chằm chằm rất khó chịu, Tất Hạ quay người, may mằn là không lâu sau, khu phòng VIP đã đến.

Hành lang không có người, tính riêng tư rất tốt, Tất Ha vừa bước ra khỏi thang máy, đột nhiên nghe thấy ai đó gọi: "Tất Hạ? Trần Tây Phồn?"

Tất Hạ và Trần Tây Phồn cùng quay đầu, nhìn thấy cô gái đó tháo kính râm và khẩu trang, lộ ra khuôn mặt thật.

"Thẩm Quất?" Tất Hạ ngạc nhiên, vẫy tay: "Lâu rồi không gặp, không ngờ lại gặp cậu ở đây."

Thẩm Quất hiện tại không phải là ngôi sao hạng A trong giới giải trí, nhưng cô ấy có nguồn lực tốt, thường xuyên đóng vai nữ phụ trong một số phim, xuất hiện trong các
chương trình giải trí, độ nổi tiếng cũng khá cao.

Thẩm Quất cũng rất ngạc nhiên, "Chúng ta lại gặp nhau ở bệnh viện rồi." Sau đó, cô nhìn về phía Trần Tây Phồn, thoải mái chào hỏi, "Trần Tây Phồn, cậu còn nhớ tôi không?"

Trần Tây Phồn không có biểu cảm gì đặc biệt, "Nhớ, Thẩm Quất."

"Wow, được cậu nhớ đến thật không dễ dàng chút nào." Thẩm Quất trêu ghẹo, "Hai người đến bệnh viện là..."

Trần Tây Phồn trà lời: "Cô ấy bị ốm, đến truyền dịch."

Thẩm Quất: "Vậy thì trùng hợp quá, tôi cũng đến truyền dịch."

Lúc này, hai trợ lý của Thẩm Quất cảnh giác hỏi, "Chị Quất, hai người này là..."

"À, bạn học cấp ba." Thẩm Quất nháy mắt với Tất Hạ, "Cậu ở phòng nào? Lát nữa tôi qua tìm cậu."

"2706."

"Được, lát nữa gặp."

Tạm biệt Thẩm Quất, trở về phòng bệnh, Tất Hạ nằm trên giường truyền dịch, Trần Tây Phồn ngồi trên sofa lật giở một cuốn tạp chí khoa học. Gần trưa, anh ra ngoài mua
đồ ăn.

Như thể đúng lúc vậy, vừa lúc Trần Tây Phồn rời đi không lâu, Thẩm Quất đã đến.

Hai trợ lý của Thẩm Quất đợi ở ngoài cửa, cô ấy tiến lại gần Tất Hạ, cười nói: "Trời ơi trời ơi, cậu và Trần Tây Phồn là như thế nào? Hai người ở bên nhau?"

Tất Hạ lắc đầu, "Không có."

"Vậy là... đang mập mờ?"

Tất Hạ không phủ nhận, "Có lẽ... là vậy."

Thẩm Quất bị viêm da dày, đã liên tục đến bệnh viện truyền dịch mấy ngày nay, lúc này vừa rút kim, ấn lên vết thương trên mu bàn tay, hào hứng nói: "Tất Hạ, cậu thật là
trâu bò, có thể mập mờ với Trần Tây Phồn. Nhanh nói đi, hai người làm thế nào mà đến được với nhau?"

Tất Hạ không biết giải thích thế nào, vì bản thân cô cũng cảm thấy kỳ lạ.

"Khó nói lắm."

Thẩm Quất cười khúc khích nhìn cô, "Hôm nay tôi thật sự mở mang tầm mắt, tôi chưa từng thấy Trần Tây Phồn chủ động tiếp cận cô gái nào. Hồi đó tôi theo đuổi cậu ấy, cậu ấy luôn tỏ ra lạnh lùng, tặng quà không nhận, rủ đi chơi không đi, lúc đó tôi đã thắc mắc, kiểu con trai như vậy sẽ thích ai? Hóa ra đi một vòng lớn, người khiến cậu ấy quan tâm lại là cậu."

"Thẩm Quất đại minh tinh, chúng tôi chưa đến mức đó đâu.

"Tôi hiểu rồi, nói đi, Trần Tây Phồn có biết cậu từng yêu thầm cậu ấy hồi cấp ba không?"

Tất Hạ lắc đầu, "Cậu ấy chỉ biết tôi từng có người thầm mến hồi cấp ba, nhưng không biết người đó là cậu ấy."

"Vậy sao?" Thẩm Quất nói: "Như vậy cũng tốt, dù sao yêu thẩm cũng quá một mỏi, hồi năm nhất tôi đã khuyên cậu, đừng yêu thầm nữa."

Tất Hạ do dự, nói: "Thực ra, tôi cũng có chút lo lắng."

"Lo lắng gì, nói nghe xem."

"Hồi cấp ba, tôi dùng tài khoản QQ phụ kết bạn với Trần Tây Phồn, nhưng tôi không dám tiết lộ thân phận, sau đó năm nhất, bí mật này bị người khác phát hiện..."

Tất Hạ kể lại chuyện điện thoại bị mất, bị Tống Thanh Nguyệt nhặt được, lo lắng nói: "Nghe nói trước đây có người từng dùng cách này tiếp cận cậu ấy, sau đó bị Trần Tây Phồn chặn, tôi sợ nếu cậu ấy biết chuyện này, sẽ ghét tôi."

Lớp 12 Thẩm Quất về quê chuẩn bị thi đại học nên không biết Tống Thanh Nguyệt, cô trầm ngâm suy nghĩ, "Đúng là có chuyện này, hình như là hồi lớp 10, có một cô gái dùng QQ phụ kết bạn với Trần Tây Phồn, sau đó bị cậu ấy chặn, cụ thế chuyện gì xảy ra tôi không rõ."

"Đối góc độ suy nghĩ, tôi cũng không thích người khác dùng tài khoản phụ kết bạn với mình, thăm dò mình, ghét nhất những người nói chuyện vòng vo." Thẩm Quất chuyển giọng: "Nhưng mà, đứng từ góc độ yêu thầm của cậu, tôi cũng có thể hiểu được, yêu thầm mà, chẳng phải là lén lút sao."

Tất Hạ tự nói với mình: "Hơn nữa, lúc đó Tống Thanh Nguyệt nói với tôi, Trần Tây Phồn đã có bạn gái, bao nhiêu năm nay, cậu ấy và người bạn gái đó quen nhau bao lâu, vì sao chia tay tôi đều không biết."

Trần Tây Phồn đối với cô mà nó, giống như một hành tinh chưa được khám phá, cô không biết mình đã đáp xuống chưa.

"Cậu muốn nghe ý kiến của tôi không?"

Tất Hạ: "Cậu nói đi."

"Là một người ngoài cuộc, thực ra, tôi không nghĩ Tống Thanh Nguyệt nói toàn là sự thật." Thẩm Quất nhún vai, "Nếu cậu thực sự quan tâm những chuyện đó, chi bằng tìm cơ hội hỏi thẳng cậu ấy."

Dò hỏi tình sử của đối phương sao?

Tất Hạ cười: "Thôi vậy."

Cô không dám, quá xấu hổ.

Sau khi trò chuyện với Thẩm Quất không lâu, Trần Tây Phồn xách đổ ăn trưa bước vào. Nhìn thấy Thẩm Quất, anh hơi nhướng cằm, giọng điệu binh thản: "Ăn cùng không?"

"Không được." Thẩm Quất đứng dậy: "Chiều tôi phải quay chương trình, phải đi rồi, kết bạn đi."

Sau đó, Thẩm Quất kết bạn với cả Tất Hạ và Trần Tây Phồn.

Trước khi rời đi, Thẩm Quất trêu đùa: "Trần Tây Phồn, muốn vào giới giải trí không? Tôi giới thiệu vài đạo diễn lớn cho cậu."

"Không cần, không hứng thú."

"Chậc chậc, khuôn mặt của cậu không vào giới giải trí thật đáng tiếc." Cô ấy tinh nghịch nháy mắt với Tất Hạ, khẽ nói: "Hehe cố lên, có tin vui nhớ báo tôi nhé."

Tất Hạ tim đập loạn nhịp, ánh mắt cầu khẩn, "Cậu đừng nói nữa."

"Ha ha ha..." Thẩm Quất xách túi lên, "Đi đây."

Sau khi Thẩm Quất rời đi, Trần Tây Phồn cũng không hỏi thêm gì. Bữa trưa anh đặt ở một quán trà đạo kiểu Hồng Kông, mùi thơm phức. Ăn trưa xong không lâu, Tất Hạ truyền dịch xong, hai người xuống lầu về nhà.

Đến chân càu thang, Trần Tây Phồn nghe điện thoại, hình như đối phương gọi anh đi đâu đó, Trần Tây Phồn biểu cảm vẫn bình thản, cuối cùng từ chối.

"Có chuyện gì sao?" Tất Hạ nói: "Nếu có việc thì cậu đi đi, tôi có thể tự về nhà, đã ổn hơn nhiều rồi."

"Không có việc gì." Trần Tây Phồn lười biếng giải thích: "Hôm nay là sinh nhật Tống Thanh Trác, cậu ta gọi tôi đi chơi, không muốn đi."

"Tống Thanh Trác lớp 7 sao?" Tất Hạ dừng lại, "Tôi nhớ hồi cấp ba cậu ấy thường đến lớp chúng ta tìm cậu."

Nói xong, Tất Hạ mới nhớ ra, sinh nhật Trần Tây Phồn hôm đó, hình như Tống Thanh Trác không đến.

Cô đang thắc mắc, liền nghe Trần Tây Phồn nói: "Bây giờ quan hệ giữa chúng tôi bình thường."

"Tại sao?"

Thực ra câu hỏi này đã hơi quá giới hạn, cô đang dò hỏi chuyện riêng của Trần Tây Phồn.

Nhưng Trần Tây Phồn trả lời, "Vì hồi năm nhất, Tống Thanh Trác đặt điều tôi có bạn gái."

Tất Hạ sững sờ, nhất thời không biết nói gì.

Chẳng lẽ chuyện Trần Tây Phồn có bạn gái hồi đó, thực sự là do Tống Thanh Nguyệt bịa đặt sao?

Tất Hạ gãi đầu, "Thực ra hồi năm nhất, tôi nghe Tống Thanh Nguyệt nói, cậu đang hẹn hò."

Nghe vậy, Trần Tây Phồn nhíu mày, cười khẩy, "Hai người đó đúng là giỏi thật, còn để cậu biết nữa."

Trần Tây Phồn quay đầu nhìn cô, "Cho nên? Cậu tin sao?"

"Hả?" Tất Hạ gật đầu, "Lúc đó... vậy, là tin đồn sao?"

Ngay lập tức, Trần Tây Phồn dừng bước, cúi người nhìn vào mắt cô, nghiêm túc nói: "Tất Hạ, tôi không có bạn gái."

"Từ nhỏ đến lớn, một người cũng không có. "

Hình như... anh đang giải thích với cô.

Nút thắt trong lòng nhiều năm, cứ thế được tháo gỡ.

Đầu óc như có pháo hoa nổ tung, Tất Hạ kìm nén nụ cười trên môi, "Ừm, tôi biết rồi."

"Nếu cậu không tin, ngày nào tôi kéo Tống Thanh Trác và Tống Thanh Nguyệt đến làm chứng."

Tất Hạ cười, mắt cong cong: "Được rồi, tôi tin."

Ngày mai Trần Tây Phồn có nhiệm vụ bay, may mắn là hôm nay Hình An Á đã về, tối có người ở cùng, anh cũng yên tâm.

Xe dừng ở dưới lầu khu Bán Xuân, Trần Tây Phồn dặn dò: "Bác sĩ nói rồi, mấy ngày này kiêng đồ cay, đồ ngọt, cũng đừng ăn đồ lạnh, mấy ngày tới tôi bay nước ngoài, có việc gì gọi điện, thấy thì tôi sẽ trả lời."

Tất Hạ buồn cười, "Trần Tây Phồn."

Giọng cô mềm mại ngọt ngào, gọi tên anh một tiếng, Trần Tây Phồn tim đập mạnh một cái.

Tất Ha nói: "Hình như... cậu đột nhiên trở nên thích lải nhải."

Trần Tây Phồn sững sờ, như nghe thấy chuyện cười vậy, "Tôi? Lải nhải?"

Không nhịn được, Trần Tây Phồn giơ tay véo một cái má cô, khẽ nhéo, "Đồ vô tâm."

"Sao lại véo tôi?"

Da Tất Hạ trắng mềm, chỗ bị anh véo lập tức đỏ hồng, tim đập thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.

"Sao, giận rồi?"

"Không."

Trần Tây Phồn kéo dài giong nói: "Chăm sóc em một ngày một đêm, tôi đòi chút phần thưởng cũng không quá đáng chứ."

Phần thưởng?

Vậy véo má cô là phần thưởng sao?

Tất Hạ cúi đầu, giả vờ bình tĩnh, "Lần này... lần này thôi, lần sau cậu... cậu phải nói trước."

"Hửm?" Trần Tây Phồn khẽ cụp mắt, nụ cười càng sâu, cố tình trêu chọc cô: "Nói trước một tiếng, tôi có thể sờ má em sao?"

"Cũng không phải." Tất Hạ đầu óc rối bời, cô đưa tay sờ lên má mình, thu lại nụ cười trên môi, "Tôi không nói chuyện với cậu nữa, tạm biệt."

Trần Tây Phồn tâm trạng cực kỳ tốt, "Tạm biệt."

Về đến nhà, Tất Hạ vẫn chưa hết nóng mặt, cô dựa vào cửa, điện thoại đột nhiên reo.

Hình An Á: "Hạ Hạ, tớ hầm lê tuyết, lát nữa mang lên cho câu."

Tất Hạ trả lời: "Được."

Đặt điện thoại xuống, Tất Hạ lấy đồ trong túi xách ra sắp xếp, phát hiện mất một thỏi son.

Cô cũng không để ý, dọn dẹp xong túi xách định đi tắm. Hai ngày nay sốt liên tục, đổ mồ hôi nhiều, cả người dinh dính khó chịu.

Tất Hạ về phòng c** q**n áo bẩn, thay một chiếc áo hai dây và một chiếc quần đùi ở nhà, đột nhiên, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

Tất Hạ tưởng là Hình An Á, xỏ dép đi mở cửa.

Nhưng mở cửa ra, người đứng ở cửa lại là Trần Tây Phồn.

Ánh mắt Trần Tây Phồn dừng lại trên người cô, sững sờ.

Tất Hạ trên người chỉ mặc một chiếc áo hai dây, lộ ra xương quai xanh thon thả trắng nõn, cùng làn da trắng mịn, ngực căng tròn, đường cong sâu thẳm lấp ló. Quần rất ngắn, chỉ đến bắp đùi, khoe đôi chân thon dài cân đối.

Trước đây ở nước ngoài, không phải chưa từng thấy cô gái nào mặc đồ mát mẻ hơn cô, nhưng Trần Tây Phồn chỉ cảm thấy nhạt nhẽo, không có hứng thú nhìn thêm.

Nhưng bây giờ, Tất Hạ giống như có từ trường, thu hút ánh mắt của anh.

Yết hầu anh khẽ lăn, đồng tử như vực sâu không đáy.

Tất Hạ bị anh nhìn chằm chằm đến nóng tai, ánh mắt của Trần Tây Phồn khiến cô cảm thấy nguy hiểm.

Tất Hạ lùi vào sau cánh cửa, "Sao vậy? Có việc gì sao?"

"À" Trần Tây Phồn đưa tay: "Son của em."

"Cảm ơn."

Trần Tây Phồn giọng điệu căng thẳng, "Ừm, tôi đi đây."

Tất Hạ cũng không tự nhiên, "Được, tạm biệt."

Tiễn Trần Tây Phồn, đóng cửa lại, Tất Hạ cầm thỏi son về phòng, soi gương mới chợt nhận ra, cô không mặc áo lót...

Xuống lầu trở về xe, Trần Tây Phồn tai đỏ ửng, dựa vào ghế hít thở sâu, bình tĩnh một lúc, quên đi hình ảnh vừa nhìn thấy, mới khởi động xe rời đi.

Thật kỳ lạ, chỉ là một ánh nhìn, hình ảnh vừa rồi lại khiến anh nổi lên một số phản ứng sinh lý không thể kiểm soát.

Sáng mai bảy giờ rưỡi bay, về đến căn hộ, Trần Tây Phồn tắm xong liền nằm xuống ngủ. Nằm trên chiếc giường quen thuộc, đêm nay, anh lại ngủ không yên.

Mơ màng, anh rơi vào giấc mơ kỳ ảo.

Trong mơ ánh sáng mờ ảo, cầu thang tối tăm, Tất Hạ mặc bộ đồng phục xanh trắng hổi cấp ba, mỉm cười bước về phía anh.

"Trần Tây Phồn, uống nước không?"

"Trần Tây Phồn, cậu có khát không?"

Giọng cô rất hay, mỗi câu đều có thể cuốn lấy hồn anh.

Trần Tây Phồn yết hầu lăn một cái, phát ra âm thanh khàn khàn, như một con thú vừa ra khỏi lồng, "Khát..."

Toàn thân tràn đầy khát khao, anh mất hết lý trí, điên cuồng đè cô vào góc tường, xé nát bộ đông phục xanh trắng trên người cô.

Trong đầu chỉ còn một suy nghĩ, anh muốn cô...

Bình Luận (0)
Comment