Bạn Học Số 7 - Nam Tri Bắc

Chương 47

Sau kỳ nghỉ Tết, các ngành các nghề dần dần trở lại làm việc.

Ngày mùng 10, Tất Hạ đúng giờ đến công ty điểm danh. Lúc này, mọi người vẫn chưa thoát khỏi trạng thái nghỉ ngơi, khu vực văn phòng tràn ngập không khí uể oải.

Trở lại vị trí làm việc và bật máy tính, Tất Hạ bắt đầu tổng hợp lại công việc gần đây. Việc cấp bách nhất hiện tại vẫn là phỏng vấn Dương Phủ.

Quá trình bàn giao với Trịnh Tâm Nghiên không suôn sẻ, không thể cứ mãi chờ đợi, Tất Hạ quyết định liên hệ trực tiếp với trợ lý của Dương Phủ.

Cô gọi điện theo số liên lạc trong tài liệu, sau vài tiếng chuông, cuộc gọi được kết nối.

"Alo." Giọng Tất Hạ nhẹ nhàng, lịch sự, trình bày mục đích: "Xin chào, tôi là phóng viên Tất Hạ của tạp chí Khoa Học Thời Đại, trước đây đã hẹn phỏng vấn thầy Dương
Phủ, muốn hỏi xem khi nào thì thuận tiện ạ?"

Bên kia đầu dây, thái độ của trợ lý rất lạnh nhạt, "Chờ chút, tôi xem lịch trình của thầy Dương."

"Thứ Sáu tuần sau, từ 4 đến 6 giờ chiều, lúc đó cô đến thẳng viện nghiên cứu. Phóng viên Tất, tôi phải nhắc nhở, xin quý tạp chí đừng mắc phải sai lầm sơ đẳng nữa, thầy
Dương rất bận, trước khi phỏng vấn hãy chuẩn bị kỹ càng, nếu lại xảy ra vấn để, các cô đừng đến nữa."

Giong điệu không đến mức hung dữ, nhưng chắc chắn là nghiêm túc.

Tất Hạ vẫn giữ thái độ tốt, "Chắc chắn rồi, tôi sẽ chuẩn bị đầy đủ, có thể tiết lộ cho tôi biết, lần trước đồng nghiệp của tôi đến phỏng vấn, cuộc trò chuyện với thầy Dương
có vui vẻ không ạ?"

"Vui vẻ gì? Cô phóng viên họ Trịnh đó quá kém chuyên nghiệp, cô tự hỏi cô ta đi."

Nói xong, đối phương dập máy.

Trước đây cô cũng từng gặp những đối tượng phỏng vấn khó tính, nhưng lần này là nhân vật lớn như Dương Phủ, Tất Hạ cảm thấy hơi bối rối.

Cô đành gọi điện cho Trịnh Tâm Nghiên, nhưng điện thoại của cô ta đã tắt nguồn.

Tất Ha chống tay lên đầu, thở dài.

Một lúc sau, Cam Dao thò đầu qua, "Sao? Vẫn không liên lạc được với Trịnh Tâm Nghiên à?"

"Điện thoại cô ấy tắt nguồn rồi."

Cam Dao nhai miếng khoai lang khô, lắc đầu: "Trịnh Tâm Nghiên quá đáng thật, gây rắc rối xong liền nghỉ việc, còn biến mất luôn. Cô ta đi thì đi, để cậu phải dọn dẹp hậu quả. Với lại, chuyện này không giải quyết được, ảnh hưởng đến tạp chí chúng ta cũng không tốt."

"Đúng vậy." Tất Hạ ngả người ra sau, sáng sớm đã thấm mệt, "Vì vậy biên tập viên cũng rất lo lắng, mấy ngày nay liên tục nhờ người tìm hiểu về Dương Phủ.

Đang nói chuyện, điện thoại của Cam Dao đột nhiên đổ chuông, nói rằng có bưu kiện của cô ấy ở dưới lầu.

Cam Dao xuống lầu nhận bưu kiện, Tất Hạ thấy WeChat liên tục nháy đèn, mở ra, là tin nhắn nhờ giúp đỡ của Lý Mật.

Lý Mật: [Hạ Hạ, em có quen ai trong lĩnh vực sáng tác văn học thiếu nhi không? Nổi tiếng hay không không quan trọng, chỉ cần có bản thảo sẵn là được.]

Riêng tư, Tất Hạ và Lý Mật khá thân thiết, những năm đầu vào nghề, cô không có nhiều mối quan hệ, một số cuộc phỏng vấn quan trọng đều nhờ Lý Mật giới thiệu.

Tất Hạ luôn biết ơn cô ấy, gõ phím: [Lĩnh vực này em thật sự không quen ai, xảy ra chuyện gì vậy?]

Lý Mật: [Nhà xuất bản tụi chị chiều nay tổ chức buổi đọc thử văn học thiếu nhi, đã nộp lên một loạt bản thảo chưa xuất bản để chuyên gia và độc giả đọc thử, đột nhiên có mấy tác giả không nộp bản thảo, cũng liên lạc không được, giờ chị đang khắp nơi tìm người thay thế, sốt ruột quá.]

Nhà xuất bản để tìm kiếm bản thảo và tác giả mới hàng năm đều tố chức buổi đọc thử, tại chỗ đánh giá những bản thảo tốt, sau đó ký hợp đồng xuất bản.

Tất Hạ hiểu ra.

Lý Mật gửi vài biểu tượng cảm xúc khóc lóc: [Thật sự không có sao? Chị vừa lên làm phó biên tập đã gặp chuyện này, danh hiệu quý 1 chắc không còn rồi, trời ơi.]

Nghe vậy, Tất Hạ suy nghỉ một chút, đột nhiên nhớ đến truyện 'Chim bay cùng cá' mà cô viết nhiều năm trước.

Cô mạnh dạn tự tiến cử: [Em từng viết một truyện cổ tích, chị xem thử, có thế cứu nguy được không?]

Tất Hạ tìm tài liệu 'Chim bay cùng cá' trong ổ đĩa đám mây, gửi cho Lý Mật.

Đợi một lúc, Lý Mật gửi vài trái tim: [Có là được, đù sao cũng là thay thế, không yêu cầu chất lượng, aaaaa cảm ơn Hạ Hạ xinh đẹp tốt bụng.]

[Yêu em.]

Tất Hạ: [Giúp được chị là tốt rồi.]

Truyện 'Chim bay cùng cá' này, ngoài cô ra, chỉ có Tất Viên từng đọc.

À, còn một người nữa cũng từng đọc 'Chim bay cùng cá'.

Tất Hạ nhớ lại, hồi cấp ba cô từng chia sẻ 'Chim bay cùng cá trên không gian QQ phụ, Trần Tây Phồn đã đọc, còn khen cô viết không tệ.

Nghĩ đến đây, Tất Hạ hỏi Lý Mật: [Bản thảo đọc thử này chỉ lưu hành nội bộ, sẽ không đăng tải ra ngoài chứ?]

Lý Mật: [Bảo bảo, truyện này của em là để lấp chỗ trống, thông thường chỉ lưu hành trong buổi đọc thử, dù chúng ta có giao tình, nhưng chị không đảm bảo sẽ xuất bản đâu.]

Nghe vậy, Tất Hạ yên tâm.

Thật ra, dù Chim bay cùng cá' có được xuất bản cũng không sao, Trần Tây Phồn chưa chắc đã thấy, mà dù có thấy, anh cũng chưa chắc nhớ đó là tác phẩm của "Bạn Học Số 7", dù sao, đó cũng là chuyện tám năm trước rồi.

Mấy năm nay mọi người đều không dùng QQ nữa, có lẽ, Trần Tây Phồn đã quên mất người bạn mạng tên "Bạn Học Số 7" rồi.

Đột nhiên, mũi cô hơi cay, những ngày tháng mượn QQ phụ để tiếp cận anh, đã qua lâu như vậy rồi.

Không nhớ cũng tốt, dù là lúc đó hay bây giờ, Tất Hạ đều không muốn những tâm sự thầm kín đó bị nhắc đến nữa.

Sau khi trò chuyện với Lý Mật, Tất Hạ vào phòng trà pha một tách trà chanh, bước ra ngoài đúng lúc thấy Cam Dao ôm một bó hoa hồng lớn từ bên ngoài trở về.

Bó hoa hồng đỏ thắm, điểm xuyến vài bông hoa sao trắng, mộng mơ lại lãng mạn. Cam Dao vừa bước vào khu vực văn phòng, mọi người đã bắt đầu trêu chọc.

"Ôi ôi ôi, ai tặng vậy, bạn trai à?"

"Cam Dao, khoe tình yêu đến tận văn phòng rổi, ghê nha."

"Thoát ế rồi à? Vậy phải mời cơm đấy nhé."

Cam Dao tai hơi đỏ, trở lại vị trí làm việc, tháo giấy gói bên ngoài bó hoa, cắm hoa hồng vào bình.

Tất Hạ uống một ngụm trà chanh, "Nhiếp Hải tặng à?"

"Ngoài anh ấy ra, còn ai nữa?"

Tất Hạ: "Hai người bên nhau rồi?"

Cam Dao mở to mắt, "Chưa! Anh ấy đang theo đuổi tôi."

Tất Hạ không hiểu, "Cậu không phải cũng thích anh ấy sao? Sao còn để anh ấy theo đuổi?"

"Cậu không hiểu rồi, giữa nam và nữ chắc chắn phải có quá trình theo đuối ái muội chứ. Nếu anh ấy nói thích tôi, tôi lập tức đồng ý, vậy còn gì thú vị nữa? Hơn nữa, dễ dàng có được, đàn ông sẽ không biết trân trọng."

Tất Hạ chưa từng yêu đương, theo bản năng cảm thấy cũng có lý.

Cô khẽ thở dài, nói nhở: "Tôi chưa từng được ai theo đuổi, thật hâm mộ với cậu."

"Thôi đi, Từ Sam Khải không phải đang theo đuổi cậu sao?"

Tất Hạ ngập ngừng, nói: "Anh ta không tính."

Ý cô là, chưa từng được người mình thích theo đuổi.

Ăn trưa xong, Tất Hạ tiếp tục tìm kiếm tài liệu liên quan đến Dương Phủ, cô hỏi khắp những người quen trong ngành, nhưng Dương Phủ chưa từng nhận bất kỳ cuộc phỏng vấn nào, mọi người hiểu biết rất ít.

Tất Hạ lại lục tung tất cả bài viết của Dương Phủ trên các tạp chí SCl về khoa học máy tính, những bài viết đó đều bằng tiếng Anh, chuyên môn rất cao, Tất Hạ đọc đến đau
cả đầu.

Lúc này, một avatar WeChat quen thuộc đột nhiên nháy đèn.

Trần Tây Phồn: [Tối nay có rảnh không? Cùng đi ăn tối nhé.]

Trần Tây Phồn: [Nhân tiện nói chuyện về Dương Phủ.]

Đọc xong tin nhắn, Tất Hạ cả người đờ đẫn.

Đêm Giao thừa, trên đường xem pháo hoa về, Tất Hạ có nhắc đến chuyện Dương Phủ với anh, Trần Tây Phồn nói sẽ nhờ người giúp tìm hiểu. Lúc đó Tất Hạ không để ý lắm, dù sao chuyện này cũng rất phiền phức.

Cô không ngờ rằng Trần Tây Phồn thật sự đã đi tìm hiểu.

Tất Hạ: [Cậu làm sao tìm hiểu được về Dương Phủ vậy?]

Trần Tây Phồn: ([Dương Phủ là học trò của một vị trưởng bối trong nhà tôi, tôi vừa ăn cơm với vị trưởng bối đó xong.]

Con người từ khi sinh ra đã khác biệt. Sự khác biệt này càng rõ ràng hơn khi bước vào xã hội. Ví dụ như những chuyện mà họ tốn bao nhiêu công sức cũng không thể tìm hiểu được, những người họ không thể tiếp cận, đối với Trần Tây Phồn, chỉ cần vài câu nói là xong.

Trước đây Tất Hạ đã biết, Trần Tây Phồn xuất thân giàu có, nhưng bây giờ nghĩ lại, đằng sau sự giàu có đó, chắc chắn còn ẩn chứa một bối cảnh sâu xa hơn.

Cũng phải, cha mẹ Hứa Ấu Phỉ đều là nhà ngoại giao, gia cảnh của Trần Tây Phồn làm sao có thể đơn giản được.

Tất Hạ cảm thấy hơi thất vọng.

Trước đây khi còn đi học, cô chỉ dùng thành tích để đo lường khoảng cách giữa mình và Trần Tây Phồn, bây giờ cân nhắc thêm những thứ khác, mới cảm thấy hai người thật sự cách nhau quá xa.

Tất Hạ nói: [Lại làm phiền cậu rồi, vậy tối nay gặp nhé.]

Trần Tây Phồn: [Tối nay gặp, lát nữa tôi qua đón cậu.]

Hẻm Bạch Tháp.

Cơ trưởng của hãng hàng không Thế Minh thường bay bốn ngày nghỉ hai ngày, sau Tết từ mùng 6 đến mùng 9, Trần Tây Phồn bay một chuyến dài và hai chuyến quốc tế, ngày
mùng 10 này vừa đúng là ngày nghỉ.

Hôm nay mời trưởng bối ăn cơm, sau bữa ăn, Trần Tây Phồn cùng ông cậu đánh một ván cờ vây, kết thúc lúc trời quang mây tạnh.

Trong phòng trà phảng phất mùi hương trầm nhẹ nhàng, ông cậu nổi tiếng là người uyên bác trong gia tộc, đang cười nhìn anh.

"Hôm nay thật là hiếm lạ, trước đây đánh cờ chưa từng cho ta mặt mũi, hôm nay sao A Phồn lại cố ý nhường hai nước?"

Trần Tây Phồn chỉ cười không nói, từng viên cờ đen trắng bỏ vào hộp cờ, thản nhiên nói: "Đâu có nhường, là kỹ năng của ông cậu tiến bộ rồi."

Ông cậu liếc nhìn bà nội Trần, kêu: "Không được rồi không được rổi, không chỉ trên bàn cờ nhường tôi, bây giờ còn biết nói lời ngọt ngào làm tôi vui. Nhớ lại năm đó, đứa
bé này nổi tiếng ngạo mạn, có lần trong buổi họp gia đình, khiến tôi thua không kịp trở tay."

"Có sao?" Trần Tây Phồn thật sự không nhớ.

"Sao không có, thằng nhóc này cuối cùng cũng có ngày thay đổi tính nết. Nói đi, người nào có thể khiến cháu mở miệng nhờ ta giúp đỡ?"

Trần Tây Phồn trầm ngâm một chút, trả lời: "Một người bạn rất quan trọng."

Ông cậu và bà nội Trần đã lâu không gặp, sau khi đánh cờ ngồi ở phòng khách trò chuyện.

Lúc này, Trần Tây Phồn lên lầu tắm rửa, bước ra ngoài, tùy ý lấy một chiếc khăn lau tóc ướt.

Vừa lau tóc, anh vừa cầm điện thoại trên bàn lên, thấy có tin nhắn chưa đọc.

Khăn quàng trên cỗ, Trần Tây Phồn dựa vào ghế sofa, mở khóa điện thoại.

Tin nhắn là của bà ngoại gửi, [A Phồn, mấy ngày nữa bà ngoại và ông ngoại về nước một chuyến.]

Trần Tây Phồn đương nhiên ủng hộ, nói: [Chuyến bay nào? Cháu qua đón hai người.]

Bà ngoại gửi tin nhắn thoại: [Không cần, những việc này đã có người sắp xếp, cháu cứ yên tâm làm việc.]

[Lần này về nước, ngoài việc thăm mộ mẹ cháu, thăm hỏi bạn bè, còn có một số công việc cần xử lý, xong việc sẽ báo cho cháu.]

Trần Tây Phồn: [Được.]

Ông ngoại và bà ngoại của Trần Tây Phồn đã nghỉ hưu từ lâu, mấy năm nay ông ngoại chỉ chụp ảnh và du lịch, bà ngoại có tinh thần làm việc cao, ngoài việc đảm nhiệm
chức vụ trong Hội Nhà văn còn đầu tư vào mấy nhà xuất bản liên quan đến Văn học thiếu nhi.

Nói chuyện xong với bà ngoại, anh nghiêng người lắc lắc để nước không còn nhỏ nữa, thay quần áo xong rồi xuống lầu.

Ông cậu và bà nội Trần vẫn đang hồi tưởng quá khứ, Trần Tây Phồn chào một tiếng, rồi ra ngoài đến cao ốc Nguyên Cách.

Khi anh đến Nguyên Cách chưa đến 6 giờ, Tất Hạ chưa tan làm, Trần Tây Phồn ngồi trong xe đợi.

Một lúc sau, cửa kính xe bị gõ, Trần Tây Phồn hạ kính xuống, thấy khuôn mặt cười tươi của Hạ Kiêu.

"Ôi, Phồn ca, đúng là cậu!" Hạ Kiêu đầu tư vào một công ty gần đây nổi lên vài blogger, tối nay công ty có buổi tiệc ăn mừng thành công, anh ta đến tham dự.

Từ khi biết Trần Tây Phồn và Tất Hạ cùng nhau đón Giao thừa, Hạ Kiêu đã hiểu hết, cố ý hỏi: "Sao, đến đón tôi tan làm à?"

"Cút!" Trần Tây Phồn nhai một viên kẹo bạc hà, thậm chí không thèm liếc nhìn.

Nghe vậy, Hạ Kiêu càng thêm hứng thú, chống khuỷu tay lên cửa kính không chịu rời đi, "Phồn ca, tôi phân tích cho cậu nghe nhé, câu thích Tất Hạ, còn Tất Hạ lại yêu thầm Lâm Trí Viễn. Chà, đúng là mối tình tay ba đầy cẩu huyết, có cần tôi cho cậu một cái xẻng để đào tường không?"

Lâm Trí Viễn có thể? Anh thì không?

Trần Tây Phồn lười nói chuyện, chỉ cười lạnh.

Anh nhẫn nhịn, Hạ Kiêu làm trầm trọng thêm:

"Ha ha ha ha cười chết tôi, thời cao trung cậu được công nhận là giáo thảo, nhưng ở trong mắt Tất Hạ, Lâm Trí Viễn so với cậu còn đẹp trai hơn!

"Lâm Trí Viễn chính là bạch nguyệt quang trong lòng Tất Hạ, cậu là người đến sau, chưa chắc đã so được."

"Cậu rảnh quá hả?" Trần Tây Phồn chậm rãi ngẩng mắt, liếc nhìn Hạ Kiêu: "Tôi thấy người nhà họ Thái cũng không tệ, chín chắn lại có học thức, rất hợp với Hứa Ẩu Phỉ."

Một chiêu chí mạng, Hạ Kiêu lập tức hối hận vì đã trêu chọc vị anh rể tương lại này.

Hạ Kiêu lập tức trở nên cung kính: "Đừng mà, tôi có kém gì cái tên họ Thái đó đâu?"

"Nói nhiều."

Hạ Kiêu làm động tác kéo khóa miệng, không dám nói thêm nữa.

Đúng lúc này, Tất Hạ tan làm, đeo túi xách bước ra khỏi tòa nhà. Trần Tây Phồn nhìn thấy cô ngay lập tức xuống xe, nói với Hạ Kiêu: "Còn không đi?"

"Được rồi, chúc ngài sớm g**t ch*t bạch nguyệt quang, thượng vị thành công."

Trần Tây Phồn không quay đầu lại, vẫy tay, ra hiệu cho Hạ Kiêu đi nhanh.

Đón Tất Hạ, hai người lên xe, Trần Tây Phồn khởi động xe, Tất Hạ hỏi: "Chúng ta đi đâu vậy?"

"Trên đường Đồn Viễn có một quán Nhật, tôi đã đặt chỗ rồi."

Trước đây họ thường ăn uống gần tòa nhà Nguyên Cách, đường Đồn Viễn hơi xa, Tất Hạ chỉ nghĩ tối nay Trần Tây Phồn muốn ăn đồ Nhật, không nghĩ nhiều.

Lúc này đúng là giờ cao điểm tan làm, trên đường gặp mấy đèn đỏ khá dài, Trần Tây Phồn nói: "Tài liệu về Dương Phủ vừa gửi cậu rồi, nhận được chưa?"

"Rồi." Giong Tất Hạ rất biết ơn, "Lần này thật sự cảm ơn cậu, nếu không tôi cũng không biết phải tìm hiểu những thứ đó ở đâu."

"Không sao, tính tình Dương Phủ cổ hủ nhưng không xấu, chỉ có hai điểu cấm ky. Một là sư huynh của ông ấy là Dương Phú, quan hệ giữa hai người không tốt, đồng
nghiệp của cậu khi phỏng vấn đã nhầm lẫn bài viết và thành tựu của họ. Hai là cha mẹ và vợ của Dương Phủ đều đã qua đời, khi phỏng vấn đừng nhắc đến gia đình."

Tất Hạ gật đầu, "Tôi hiểu rổ."

Trước đây Tất Hạ từng xem đề cương phỏng vấn của Trịnh Tâm Nghiên, trong đó có liệt kê các câu hỏi liên quan đến gia đình, cộng thêm việc nhầm lẫn bài viết của Dương Phủ và kẻ địch, không trách khiến đối phương tức giận.

Trong lòng nghĩ về công việc, Tất Hạ hơi đắm chìm, rồi đột nhiên cô nghe thấy Trần Tây Phồn hỏi: "Thứ Sáu tuần sau có rảnh không?"

Thứ Sáu tuần sau, ngày 14 tháng 2, Valentine, cũng là sinh nhật của Trân Tây Phồn.

Tất Hạ nói: "Buổi phỏng vấn với Dương Phủ hẹn vào hôm đó, nếu thuận lợi thì 6 giờ sẽ kết thúc."

"Ừ, kết thúc tôi sẽ qua đón cậu, cùng tôi đón sinh nhật nhé."

Giọng anh tự nhiên đến mức khiến người ta cảm thấy việc cô cùng anh đón sinh nhật là chuyện rất bình thường.

Tai Tất Hạ hơi nóng, trái tim cô đã quyết định nhanh hơn cả lý trí, cô cụp mắt, nói: "Được."

Một lúc sau, xe đến bãi đỗ gần đường Đồn Viễn, đỗ xe xong, Tất Hạ cúi đầu tháo dây an toàn, giọng nghiêm túc nói: "Lần này chuyện Dương Phủ thật sự làm phiền câu rồi, tối nay để tôi trả tiền nhé, đừng tranh với tôi. "

Cô đã ngồi xe của Trần Tây Phồn mấy lần, không hiểu sao hôm nay khóa dây an toàn lại bị kẹt, cô nhất thời không mở được.

Tất Hạ nhíu mày, chăm chú nghiên cứu cách mở khóa, hoàn toàn không để ý có người đang tiến lại gần.

Tai trái nghe thấy nhịp tim đều đặn và mạnh mẽ, Tất Hạ ngẩng đầu, ngay lập tức chạm vào ánh mắt của Trần Tây Phồn.

Mùa đông sắp kết thúc, cô bị bao bọc bởi hơi ấm của anh, cảm giác thiếu oxy ập đến.

Không gian trong xe hơi chật hẹp, Trần Tây Phồn cúi người lại gần, tay ấn vào khóa màu đỏ, "tách" một tiếng, thành công giúp cô mở được dây an toàn.

Sau đó, Trần Tây Phồn không vội rời đi, mà nhìn cô, hơi thở nóng hổi phả lên má cô.

Trần Tây Phồn học theo giong điệu của cô, cũng nghiêm túc nói: "Tất Hạ, tôi thích bị cậu làm phiền."

Bình Luận (0)
Comment