Bậc Thầy Lừa Đảo - Ngân Phát Tử Ngư Nhãn

Chương 70

Chung Lí Dữ cảm thấy có lẽ cái vết đen trong quá khứ này sẽ theo anh suốt đời mất rồi.

Không chỉ bị hai con súc vật lông lá là Kinh Dị và Vô Hạn lôi ra chế giễu bất cứ lúc nào, mà cũng không thể tin tưởng cái thứ trò chơi Kinh Dị thiếu đạo đức kia sẽ giữ bí mật cho mình.

Lỡ đâu có ngày đôi bên cãi nhau trong cuộc họp quản trị, e rằng cái biệt danh Xá Xíu Mũ Xanh của anh lại sẽ bị đổi sang một phiên bản nâng cấp nào đó.

Nhưng những điều này vẫn chưa phải là nghiêm trọng, dù sao thì họ cũng là quản trị viên, cho dù có mỉa mai và đặt biệt danh xấu cho nhau, thì những điều đó cũng chỉ tập trung trong nội bộ, đã thành quy ước ngầm là sẽ không truyền ra bên ngoài.

Dù gì quản trị viên mà không giữ thể diện cho nhau thì chẳng tốt cho ai cả.

Chỉ có tấm ảnh trong tay Lục Thanh Gia mới thật sự khiến người ta đau đầu.

Sau này đừng có mỗi lần xảy ra chuyện là mang chiêu cắt trứng ra cảnh cáo dọa người ta nữa chứ? Chẳng lẽ chỉ vì tạm thời ứng biến mà phải để người khác nắm thóp cả đời sao?

Chung Lí Dữ cảm thấy mình không thể cứ cam chịu như thế, anh phải phản kháng, phải tự cứu!

Thế là anh liền van nài, đeo bám đối phương: "Chẳng phải đó chỉ là một màn che mắt thôi sao? Sao em còn tưởng là thật chứ? Tôi làm tất cả chuyện đó, chịu đựng cái nỗi nhục bị hai thằng ngu kia cười nhạo, là vì cái gì hả? Em không thể cứ mang chuyện đó ra trêu tôi mãi được!"

Lục Thanh Gia nhướng mày: "Ồ? Chỉ là ảo thuật à? Tôi nói rồi mà, sao đúng lúc con dao sắp chém xuống thì lại bị tập kích, trùng hợp quá nhỉ."

"Anh thần thông quảng đại quá nhỉ."

Chung Lí Dữ vội vàng xua tay: "Không không, dù thế nào thì tôi cũng không thể vì muốn thoát khỏi rắc rối mà tự tạo nguy hiểm cho em được, em nghĩ tôi là loại người nào chứ? Đó chỉ là trùng hợp thôi!"

Anh cứ tưởng giải thích vậy là ổn rồi, nào ngờ Lục Thanh Gia lại rút ra một tấm ảnh, giọng có phần tiếc nuối: "Hóa ra là giả à, chán thật."

Chung Lí Dữ lập tức giật lại tấm ảnh, chẳng phải chính là cảnh con mèo đen sau khi triệt sản xong, mặt mũi ủ rũ, như mất hết ý chí sống hay sao?

Anh thở phào nhẹ nhõm, may mà không phải ảnh lúc đang phẫu thuật, nếu không thì anh khỏi cần làm người nữa.

Ngay sau đó, anh nghe thấy Lục Thanh Gia khẽ cảm thán, không rõ là thật hay giả: "Hóa ra lừa tôi dễ vậy sao?"

"Chậc chậc, nghĩ lại mà xem, ở nhà anh, tôi còn mang cái tiếng xấu to thế kia, so với anh thì đúng là chẳng đáng gì cả."

Chung Lí Dữ vội vàng lấy lòng: "Không có, không có đâu, chỉ lần đó thôi. À, được rồi, hai lần! Nhưng chẳng phải lần nào em cũng phát hiện ra sao? Sau này tôi không dám nữa đâu. Dù sao kiểu gì em cũng nhận ra tôi, chi bằng tôi cứ quang minh chính đại còn hơn."

Lục Thanh Gia nheo mắt cười nửa miệng: "Ý là bây giờ anh ở trước mặt tôi thành lợn chết không sợ nước sôi rồi hả?"

(*)Lợn chết không sợ nước sôi: chỉ những người đã trải qua nhiều sóng gió, khổ cực, đến mức chai sạn, không còn phản ứng mạnh mẽ hay sợ hãi trước những khó khăn mới nữa.

Chung Lí Dữ biết rõ tranh cãi với người này thì mình chẳng bao giờ chiếm được thế thượng phong, thế là anh liền đánh trống lảng: "Chẳng phải đang nói chuyện tiêu hóa linh lực sao? Sao lại lôi mấy chuyện kia ra rồi?"

Vừa nói, anh vừa gom hết mấy tấm ảnh trong tay Lục Thanh Gia lại. Đang định hủy đi, nhưng nghĩ một hồi, để lại sau này xem như kỷ niệm hay tư liệu tình thú cũng không tệ, thế là giữ lại.

Chung Lí Dữ kéo Lục Thanh Gia ngồi xuống: "Không giấu em, hồi ở giới tu chân, tôi tuy tu kiếm đạo, nhưng các loại điển tịch và công pháp của các phái khác tôi cũng có nghiên cứu qua. Để tôi nói cho em nghe, phái Hợp Hoan bọn họ——"

Chưa kịp nói xong, thấy ánh mắt Lục Thanh Gia lạnh lẽo nhìn mình, anh lập tức nuốt lời, không dám nhân thừa cơ lanh mồm lanh miệng nữa.

Sắc mặt nghiêm túc hẳn, anh nói một cách chính trực: "Tôi cảm thấy điều lớn nhất tôi học được trong giới tu chân là... đừng bao giờ có thành kiến với bất kỳ công pháp nào."

"Thật đấy. Bây giờ em đã sắp xếp lịch trình luyện tập của mình chặt chẽ như vậy, thì phải tận dụng thời gian tối đa chứ. Cứ để lãng phí vào việc tiêu hóa linh lực, tôi thấy logic này có vấn đề lớn lắm đấy."

"Dù sao thì chúng ta cũng làm hòa rồi mà." Vừa nói, anh vừa nghiêng người, áp sát vào cổ Lục Thanh Gia, tóc và hơi thở quấn lấy nhau, giọng mềm mại: "Gia Gia, tôi nhớ em lắm... Mấy năm nay, em có từng nhớ tôi không?"

Thật ra, Lục Thanh Gia cũng chẳng phải kiểu người ăn chay. Hồi hai người còn bên nhau, quả thật là thiên lôi câu địa hỏa, lửa tình rực cháy.

Chung Lí Dữ, bất kể là về ngoại hình hay cơ thể đều đặc biệt hấp dẫn cậu. Mặc dù ban đầu khi tiếp cận anh, động cơ là để moi manh mối về trò chơi Kinh Dị, nhưng việc họ trở thành tình nhân lại là kết quả tất yếu của sự hấp dẫn tự nhiên.

Sau khi chia tay vài năm, Lục Thanh Gia hầu như không rời khỏi quê nhà, song người theo đuổi thì không ít, cả nam lẫn nữ, thậm chí có người đều đặn tìm đến chỉ để gặp cậu. Trong đó không thiếu người có ngoại hình nổi bật.

Thế nhưng Lục Thanh Gia vẫn chẳng hứng thú với ai, cho đến khi Chung Lí Dữ xuất hiện trong trò chơi, rồi lại từ trong hiện thực đuổi theo đến tận nơi.

Sau bao vòng quanh co, cuối cùng Lục Thanh Gia vẫn phải thừa nhận, thì ra chỉ có tên này mới thật sự hợp khẩu vị của mình.

Nhưng nếu chỉ là tái hợp bình thường, nhân lúc không khí tốt mà làm chút chuyện vui vẻ thì cũng chẳng sao.

Khổ nỗi Chung Lí Dữ là kiểu người một khi được đằng chân lại lấn đằng đầu, mà Lục Thanh Gia thì hiểu rõ tính đó hơn ai hết.

Lỡ hôm nay để anh được như ý, thì ngày mai cái đuôi kia thế nào cũng vểnh tận trời, khiến cả thế giới biết đến, làm loạn đến gà bay chó sủa.

Lúc này Lục Thanh Gia đang bận chuẩn bị bước vào phó bản tiếp theo, đâu có thời gian rảnh để giải quyết rắc rối tình cảm ngoài đời.

Thế là cậu đẩy đầu đối phương ra, lạnh giọng nói: "Anh đang làm gì đấy? Nơi này là cơ sở làm ăn hợp pháp, khách sạn tôi vốn trong sạch, lành mạnh. Chỉ cần anh làm việc cho tốt, không cần phải dùng mấy chiêu này để lấy lòng sếp, cũng chẳng ai đuổi anh cả."

Chung Lí Dữ nghẹn lời, bắt đầu tự xét xem có phải trước đây vì quá sợ chia tay nên làm nhiều chuyện cực đoan, khiến Gia Gia bị ám ảnh với loại tình huống này rồi không?

Anh lập tức hối hận, thật muốn quay về vài năm trước để tự tát cho mình mấy cái, đúng là tự tao nghiệt mà!

Thế là anh vội vàng nói: "Lục tổng, tôi biết giữ tôi lại chắc cũng khiến em khó xử, nên tôi mới hơi bất an... Tôi thật lòng muốn hòa nhập, trở thành một phần của đại gia đình này, em nể mặt thông cảm chút đi mà."

Vừa nói, vừa từ từ cởi từng nút áo, dáng vẻ chẳng khác nào một quả phụ vì miếng cơm manh áo mà cam chịu làm mọi việc.

Lục Thanh Gia thấy tên ngốc này còn chịu chơi tới cùng, ánh mắt bất giác lướt qua xương quai xanh rõ nét và phần ngực săn chắc của anh.

Cậu hở dài một tiếng:  "Không phải tôi không muốn thông cảm, nhưng ở đây mọi thứ đều dựa vào năng lực. Ai nấy cạnh tranh công bằng, chức vụ và đãi ngộ đều do thực lực mà có. Anh mới tới đã muốn dựa vào sắc đẹp để đi đường tắt, thế sao được?"

"Nếu tôi mà chịu theo ý anh, chẳng phải là bước đầu hủy hoại cơ nghiệp rồi sao?"

Chung Lí Dữ lại càng cười, ánh mắt sâu thẳm, đầy ẩn ý quyến rũ: "Thế đối diện với sắc đẹp thế này, Lục tổng thật sự không động lòng sao?"

Lục Thanh Gia... quả thật có chút động lòng.

Tên này rõ ràng cũng khôn lên rồi, biết dùng chiêu mềm mỏng cọ xát. Áo đã cởi gần hết, thân thể vừa cường tráng vừa cân đối kia, như được bàn tay tạo hóa m*n tr*n, nửa kín nửa hở mà đầy mê hoặc.

Không biết là do hưng phấn hay vì cơ thể quản trị viên có biến đổi, làn da của anh ánh lên một lớp sáng mờ nhạt, như lớp ngọc trai bóng mịn khiến người ta không khỏi nuốt nước bọt.

Nhìn cảnh đó, miệng Lục Thanh Gia khô khốc, còn Chung Lí Dữ thì tiếp tục thì thầm dụ dỗ: "Lục tổng, tôi thật sự không đòi hỏi gì nhiều đâu. Chỉ cần cho tôi một danh phận, một chút an lòng thôi."

Giọng Lục Thanh Gia hơi run: "Thế thì ngại quá, nếu quan hệ không rõ ràng, sau này anh đòi tăng lương tôi biết nói sao đây?"

"Tăng thì không được, vì anh chưa đủ thâm niên, nhân viên khác sẽ không phục. Không tăng thì tôi chẳng hóa thành gã đàn ông tệ bạc rồi à?"

Chung Lí Dữ nghiến răng: "Tôi không cần tăng lương."

Lục Thanh Gia liền đáp: "Vậy là anh định nhắm vào gia sản nhà tôi? Tham vọng cũng không nhỏ đấy."

"Em thật sự không hiểu hay đang giả vờ không hiểu?"

"Ô kìa, đã nổi nóng rồi à? Tôi còn tưởng anh tiến bộ được bao nhiêu, quả nhiên vẫn là lúc còn làm mèo dễ thương hơn. Cắt xong hai quả trứng thì thanh tâm quả dục, vừa ngoan ngoãn vừa dễ dỗ lại còn dễ ôm."

Ánh mắt cậu liếc qua Chung Lí Dữ, khẽ tặc lưỡi: "Chậc chậc... làm người rồi, đúng là rắc rối nhiều thật."

Chung Lí Dữ hậm hực gật đầu, rồi bỗng nở một nụ cười xấu xa: "Em thích mèo hơn à?"

Nói dứt câu, một làn khói mờ lan ra, bên trong hiện lên một hình bóng mơ hồ.

Lục Thanh Gia lập tức dâng lên một dự cảm chẳng lành, và quả nhiên, chỉ một giây sau, cả người cậu bị ấn chặt xuống giường.

Đè cậu xuống là một đôi vuốt mèo khổng lồ, to gần bằng cánh tay người trưởng thành.

Khi khói tan hết, hiện ra trước mắt là con mèo đen quen thuộc, toàn thân phủ lông đen bóng, đôi mắt xanh biếc sáng rực, chính là Chung Lí Dữ trong hình dạng mèo.

Dưới ánh mắt kinh ngạc của Lục Thanh Gia, nó cúi đầu, l**m một cái lên mặt cậu.

Rồi giọng của Chung Lí Dữ vang lên từ cái miệng mèo: "Tôi phát hiện ra hình thái này cũng khá tiện đấy chứ. Có vẻ vấn đề chủ yếu là ở kích cỡ thôi."

Lúc này hình dáng của con mèo đen giống hệt lúc nó giả dạng trong phó bản, chỉ khác là cơ thể  to gấp mấy lần, thậm chí còn lớn hơn cả một con báo.

Cả con mèo mang lại cảm giác không còn là đáng yêu nhanh nhẹn nữa, mà là mạnh mẽ, thần bí và nguy hiểm, nói một cách khách quan, quả thật là một sinh vật rất đẹp.

Thế nhưng phản ứng đầu tiên của Lục Thanh Gia lại là... liếc xuống phần giữa háng nó——

Chung Lí Dữ thẹn quá hóa giận: "Nhìn góc đó không rõ đâu, có muốn lại gần xem kỹ không?"

Giữa lúc người và mèo đang giằng co trên giường, trong phòng bỗng xuất hiện thêm một người nữa.

Người đó vừa bước vào, chưa kịp đứng vững, đã nhìn thấy cảnh tượng hết sức "khó coi" này.

Lập tức quát lớn: "Chung Lí Dữ! Vì ép người ta thuận theo mình mà cậu ngay cả liêm sỉ cũng vứt luôn rồi sao?!"

Chung Lí Dữ nghe tiếng liền hoảng hốt, vội biến lại thành hình người, nhưng khổ nỗi, áo quần vẫn chưa chỉnh tề.

Âu Dương Bạch thấy vậy thì càng khinh bỉ, ánh mắt nhìn anh chẳng khác nào nhìn rác rưởi.

"Từ giờ tôi không công nhận anh là quản trị viên nữa! Làm đồng nghiệp với loại người như anh, đúng là một sự sỉ nhục!"

Cậu ta lập tức chạy đến kéo Lục Thanh Gia dậy: "Cậu không sao chứ? Tên này không chỉ bạo lực cưỡng ép, mà còn định chơi mấy trò người - thú nữa! May mà tôi đến kịp, nếu không thì——"

Nói đến đây, Âu Dương Bạch Bạch liếc qua người Lục Thanh Gia từ trên xuống dưới, xác nhận chưa bị hủy hoại tàn khốc mới thở phào.

Rồi nhanh chóng nói: "Tôi thấy cậu không nên ở lại đây nữa. Ở chung một chỗ với loại cầm thú này là quá nguy hiểm. Hay là tạm sang nhà tôi tránh đi một thời gian?"

Vừa nói xong, đầu cậu ta liền bị một bàn tay lớn đè xuống, đẩy sang một bên.

Chung Lí Dữ khoanh tay, mặt tối sầm lại: "Cho hỏi ai cho phép cậu vào đây? Ai cho cậu tự tiện xông vào phòng ngủ của bọn tôi hả? Cậu bị thiếu não à? Mẹ cậu đẻ cậu ra quên không đẻ cả não luôn đúng không? Biết tại sao cậu bị mọi người xa lánh không? Bởi vì chẳng ai chịu nổi cái kiểu vô duyên, không biết điều như cậu đấy!"

Âu Dương Bạch nổi giận, chỉ tay vào anh hét: "Đồ người không ra người mà còn dám công kích gia đình người khác!"

"Nếu tôi tới chậm một chút, Gia Gia có khi đã bị anh hại rồi!" Nói đến đây, nghĩ lại cảnh tượng vừa thấy, cậu ta phẫn nộ đến mức nhổ nước bọt: "Anh còn dám đứng đây à? Người mà còn chút liêm sỉ thì giờ này phải tự giác đi treo cổ rồi mới phải!"

"Anh muốn làm gì? Có phải anh xem quá nhiều phim đầu óc b*nh h**n b**n th** rồi không? Nghĩ người bình thường cũng thích mấy trò đó à?"

"Tôi nói cho anh biết, dù Gia Gia trước đây có làm sai đi nữa, anh cũng không thể lấy cách này mà trả thù cậu ấy." Cậu ta nói rồi quay sang Lục Thanh Gia: "Tên này rõ là b**n th**, tuy cậu làm tra nam rất chuyên nghiệp, nhưng cũng nên biết chừng mực, đừng có chọc vào đồ thần kinh."

Chung Lí Dữ tức đến mức móc dao ra, nhưng bị Lục Thanh Gia đè tay xuống.

Cậu dặn: "Đi tưới rau đi, hôm nay nắng gắt quá."

Chung Lí Dữ trừng mắt, không thể tin nổi: "Tại sao chứ? Tên ngu này còn chưa nói rõ làm sao mà cậu ta lại ra vào phòng em tự do như vậy đấy!"

"Hơn nữa em cứ để mặc cậu ta nói hươu nói vượn như vậy sao?"

Lục Thanh Gia khẽ tặc lưỡi, kéo đầu anh lại, rồi hôn lên môi.

Trong khoảnh khắc đó, Chung Lí Dữ chìm trong ngọt ngào và hưng phấn, quên luôn là bên cạnh còn có người khác. Khi anh vừa định đáp lại thì Lục Thanh Gia đã buông ra.

Chung Lí Dữ vẫn còn chưa thỏa mãn, trong ánh mắt vừa có tình ý vừa đầy bất mãn, bĩu môi nói: "Vậy em đuổi thằng ngu này đi trước đi."

Nhìn sang Âu Dương Bạch, thấy cậu ta đang trợn tròn mắt nhìn Lục Thanh Gia, vẻ mặt kiểu: 'Thì ra cậu tình nguyện à? Biết nhau bao năm, không ngờ cậu lại có gu nặng như vậy?'

Chung Lí Dữ đột nhiên cảm thấy để thằng ngu này hiểu lầm cũng chẳng sao, liền hất cằm đắc ý rồi ra khỏi phòng.

Lúc này Lục Thanh Gia mới đưa Âu Dương Bạch sang phòng khách, rót cho cậu ta tách cà phê, bày thêm ít bánh ngọt: "Ngại quá, làm phiền cậu phải tới đây."

Thật ra trước khi vào trò chơi, Lục Thanh Gia đã nhắn Âu Dương Bạch, bảo nếu rảnh thì ghé qua một lát.

Âu Dương Bạch liếc nhìn Lục Thanh Gia, dùng năng lực của mình liền nhận ra ngay: "Cậu đã lần ra manh mối rồi à? Tiến độ nhanh thật, trước đây tôi tính ra việc cậu tìm kiếm cũng chẳng xa nữa, nhưng không ngờ lại nhanh đến vậy."

Lục Thanh Gia mỉm cười: "Nhờ lời chúc của cậu thôi, có khi là dính chút vận may của Âu Hoàng ấy chứ?"

Phải nói đúng là kỳ lạ thật, trước khi gặp Âu Dương Bạch, Lục Thanh Gia tìm kiếm bấy lâu mà chẳng có chút manh mối nào. Nhưng sau khi gặp lại cậu ta, tiến trình lại trôi chảy gần như từng bước đều đúng hướng.

Lục Thanh Gia cười nói: "Xem ra sau này trước khi vào phó bản nào khó đoán, tôi nên gặp cậu trước một lần, biết đâu lại thuận lợi hơn."

Âu Dương Bạch cười: "Tất nhiên rồi, không phải tôi khoe chứ, mẹ tôi mỗi lần bốc thăm đều phải chạm vào tôi trước, trúng lớn nhỏ gì cũng chẳng trượt lần nào."

"Nếu là trong trò chơi thì, nói thật nhé, buff chúc phúc của tôi đây phải gọi là siêu cấp luôn."

Lục Thanh Gia không ngờ tên này thực sự có hiệu ứng như thế, tuy cấp bậc càng cao tác dụng có thể giảm đi, nhưng vẫn thật sự đáng nể.

Cậu tiếp lời: "Thật ra lúc nhắn cậu đến, tôi định nói về chuyện khác, nhưng giờ thì không quan trọng nữa."

"Có một việc muốn hỏi ý kiến cậu." Lục Thanh Gia nhìn thẳng Âu Dương Bạch, nghiêm túc nói: "Tôi đã tìm được tọa độ của phó bản nơi cậu tôi chết."

"Nhưng bên trong rõ ràng có bẫy, phó bản đó hẳn là một trường thi dành cho trao đổi sinh, đồng thời cũng là cơ hội thăng cấp lên sân cao cấp. Cậu nghĩ tôi có nên đi ngay bây giờ không?"

Thực ra, Lục Thanh Gia vốn không phải người hay do dự hay cần người khác quyết định thay mình.

Chỉ là cậu có linh cảm, một khi bước vào phó bản đó, mọi chuyện sau này sẽ không còn đơn giản là chuyện vượt ải nữa.

Tên Kẻ Lừa Đảo kia quá sốt sắng muốn cậu sớm đi vào, nói trắng ra là, một khi cậu tiến vào, thứ đang chờ cậu sẽ không chỉ là độ khó của phó bản, mà còn có cả ác ý của một quản trị viên.

Với thực lực hiện tại, Lục Thanh Gia biết mình vẫn chưa đủ, dù trong lòng cậu đang rất nóng ruột và khao khát muốn tiến vào phó bản đó đến mức điên cuồng.

Âu Dương Bạch liếc nhìn cậu một cái, rồi mỉm cười: "Cậu chẳng phải đã có đáp án cho mình rồi sao? Cứ làm theo ý mình đi."

Lục Thanh Gia gật đầu: "Cảm ơn."

Âu Dương Bạch nói: "Thôi được, đã đến đây rồi thì để tôi bói giúp cậu một quẻ nhé——"

"Không cần đâu." Lục Thanh Gia cười: "Nếu ngay từ đầu đã biết kết quả, vậy thì chẳng còn gì thú vị nữa."

"Tôi vốn rất thích cái cảm giác sung sướng khi tự mình chạm đến thành công."

Âu Dương Bạch ngẩn ra, cảm thấy lời này thật mâu thuẫn, nhưng nghĩ lại thì thấy cũng đúng thôi, hồi còn đi học, cậu chẳng phải cũng giống vậy sao?

Nhìn vẻ ngoài của Lục Thanh Gia có vẻ dịu dàng ấm áp, nhưng trong xương tủy lại là người vô cùng kiêu ngạo.

Thực ra, rất hiếm có người chơi nào ở bên cạnh lại có tới hai quản trị viên, một người gần như chiều theo mọi yêu cầu của cậu, còn người kia thì phần lớn cũng sẵn lòng giúp đỡ, mà cậu vẫn lựa chọn tự mình tiến bước, không bị cám dỗ bởi con đường tắt, cũng chẳng dao động vì ngoại vật.

Âu Dương Bạch cười nói: "Vậy để tôi chúc cậu một điều nhé? Không có gì to tát đâu."

"Chúc cậu trong những phó bản sắp tới, sẽ gặp được những thử thách thú vị hơn, và sớm đạt được mục tiêu của mình."

Nếu là với người khác, lời chúc này hẳn chẳng thể xem là chúc phúc, bởi bản chất của nó là... làm tăng độ khó cho những phó bản sau.

Thế nhưng Lục Thanh Gia lại vui vẻ nhận lấy. Hai người lại trò chuyện thêm một lúc, rồi cậu giữ Âu Dương Bạch ở lại ăn tối trước khi tiễn về.

Quả nhiên, Lục Thanh Gia đúng là người hiểu rõ Chung Lí Dữ nhất, mới qua một buổi chiều thôi mà anh đã bắt đầu đắc chí.

Tuy ngoài miệng không nói gì, nhưng mấy cô gái trong tiệm lại tụm lại thì thầm: "Anh Chung sao trông cứ như kiểu rửa chén rồi được thăng lên làm bà chủ thế nhỉ?"

"Đúng đó, nụ cười kia kiêu hãnh quá trời luôn."

"Chiều nay ngài Âu Dương lại tới lần nữa rồi đi, lúc đó ông chủ với cậu ấy đang uống trà, anh Chung còn bị đuổi đi làm việc mà. Rõ là kiểu người vợ tào khang bị đẩy đi làm công việc nặng, vậy mà trông ảnh vẫn vui thế?"

"Biết đâu đang tự an ủi mình rằng tiểu tam đã đi rồi, gia đình lại yên ấm chăng?"

"Eo ơi~~ anh Chung giỏi ghê đó!"

Chung Lí Dữ: "..."

Ánh mắt anh đầy bất mãn nhìn về phía Lục Thanh Gia. 

Lục Thanh Gia chỉ nhàn nhạt nói: "Anh tự đắc thì trách ai được? Em đâu thể đi bịt miệng nhân viên của mình. Mấy cô ấy đều làm với em lâu rồi, nhanh nhẹn, làm việc tốt, chẳng lẽ chỉ vì chuyện nhỏ này mà em mắng họ sao?"

Chung Lí Dữ: "Vậy tức là ở đây anh vẫn là người có địa vị thấp nhất à?"

"Không thì sao nữa? Lương tháng hai nghìn mà."

Chung Lí Dữ không chịu thua: "Vậy thì anh phải dọn sang phòng em ở, ký túc xá của anh nhỏ quá, giường cũng hẹp, chân duỗi không thẳng nổi."

Nói rồi, anh còn cố ý kéo dài giọng: "Em cũng biết chân anh dài mà."

Lục Thanh Gia cười như không cười: "Được đằng chân lân đằng đầu à? Cửa hàng em đã kinh doanh bấy nhiêu năm, dựa vào cái gì mà anh - người có mức lương hai nghìn tệ, mới làm được có vài ngày - lại dám nghĩ đến chuyện thăng chức?"

Chung Lí Dữ đáp: "Vậy anh đầu tư thêm tiền thì được không?"

Lục Thanh Gia bình thản: "Không được, tiệm nhỏ, vốn ít, không cần phiền phức."

Chung Lí Dữ liền xụ mặt: "Thế thì chúng ta tái hợp để làm gì?"

"Anh mỗi sáng tỉnh dậy có thể thấy em, cùng ăn sáng, cùng đi làm, tối trước khi ngủ còn có thể xem phim hoặc chơi game cùng nhau, rồi chúc nhau ngủ ngon trong tâm trạng vui vẻ, chẳng lẽ anh không thấy hạnh phúc sao?"

Nụ cười trên mặt Chung Lí Dữ gần như giấu không nổi, khóe môi cong lên mãi, còn khẽ húc vai Lục Thanh Gia một cái, nhìn thế nào cũng thấy vui đến mức tỏa sáng.

Tuy nghe có vẻ hơi thuần khiết một chút, nhưng chẳng phải đó chính là cuộc sống sau hôn nhân trong mơ của anh sao?

Sau bữa tối, Lục Thanh Gia trở về phòng, Chung Lí Dữ nấn ná mãi, phải xin một nụ hôn chúc ngủ ngon mới chịu quay về.

Anh nghĩ thoáng lắm, đâu phải chỉ thèm khát thân thể của Gia Gia. Giờ quan trọng là củng cố tình cảm, khiến Gia Gia nhớ lại hết những điều tốt đẹp về mình. Với tính chủ động của Gia Gia, đến lúc đó chẳng phải tự nhiên sẽ "vào tay" sao?

Có điều, chuyện hôm nay khiến anh hưng phấn quá mức, trở về phòng mà mãi không ngủ nổi.

Những cô gái trong tiệm thì đúng là không biết điều, rõ ràng đây là tình yêu ngọt ngào, vậy mà ai nấy lại tưởng tượng bậy bạ gì không biết.

Nhưng chuyện tốt như vậy mà không khoe ra, khác nào mặc áo gấm đi đêm.

Nghĩ đến đó, Chung Lí Dữ khẽ động niệm, thân ảnh biến mất, trở về biệt thự ở Đông Nam Á.

Bên đó và trong nước chỉ chênh nhau một múi giờ, nhưng thời gian thực tế vẫn khác biệt kha khá, nơi đó đã hơn mười giờ tối, còn bên này mặt trời vẫn chưa khuất hẳn.

Bà An đang xem tivi, thấy Chung Lí Dữ xuất hiện thì bực bội bĩu môi: "Sao lại về mà không báo trước thế hả?"

"Lại bị đuổi à? Mẹ không phải đã dạy con rồi sao, những lúc thế này thì phải biết cúi đầu, dày mặt mà nịnh chứ? Chỉ cần con chịu dỗ, Gia Gia hiền lành như thế, nó có thể làm gì con được?"

"Chậc chậc chậc! Mẹ với ba con đều là người hiểu chuyện, sao lại sinh ra đứa con trai chậm chạp vô dụng thế này?"

Chung Lí Dữ chẳng để tâm đến lời càu nhàu của mẹ kế, ngược lại còn ngẩng cao đầu, ra dáng ngông nghênh: "Bà An, xin chú ý cách nói chuyện của mình. Những lời vừa rồi đã làm tổn thương sâu sắc trái tim của đứa con trai đang nóng lòng trở về nhà của mẹ. Con chạy một mạch về đây, mà thứ đầu tiên nhận được lại là gáo nước lạnh, khiến con mất hết niềm tin vào cái nhà này."

Bà An bấm dừng tivi, liếc thằng con ngốc nhà mình từ đầu đến chân một lượt, rồi quay sang gọi quản gia: "Lão Trịnh, mang cho tôi một chậu nước đá."

"Xem ra mấy lời lạnh lùng vẫn chưa đủ để đuổi nó đi, chắc chỉ có nước lạnh thật mới có tác dụng."

Chú Trịnh vội can: "Ê ê! Bà chị, bà thiên vị bên kia cũng đâu cần quá đáng thế chứ?"

"Cậu chủ nhà ta có gì không tốt nào? Sang đó vừa phải làm công lương thấp, vừa bị mắng, bị hạ nhục, như thế còn chưa đủ sao? Cái tên lừa... à không, cái cậu Lục đó muốn được hầu hạ thì cứ để cậu ta tự hầu đi, sao lại bắt cậu chủ chịu khổ vậy? Hay là để cậu chủ về nhà cho rồi?"

Bà An còn chưa kịp đáp, thì Chung Lí Dữ đã nhịn không nổi:  "Về cái gì mà về? Tôi sống tốt lắm, sao phải về? Bên đó mới là nhà của tôi!"

"Tôi với Gia Gia đã làm lành rồi."

Vừa nói xong câu này, anh rõ ràng thấy sắc mặt mẹ kế lập tức thay đổi, cái kiểu trợn mắt khinh thường biến mất, thay vào đó là một nụ cười hiền từ, ánh mắt chứa đầy vẻ tán thưởng và yêu thương.

Toàn thân Chung Lí Dữ càng thêm đắc ý, như thể giữa ngày hè oi ả được uống một cốc nước mát lạnh, hả hê nói: "Cứ chờ xem, cùng lắm hai tháng nữa, con nhất định sẽ đích thân mang thiệp cưới đến cho mọi người."

"Còn là do Gia Gia tự tay viết nữa cơ. Dĩ nhiên, con không nỡ để em ấy mệt như vậy, nhưng bà An thì khác, dù sao những trận đòn roi của mẹ cũng đã cho con không ít dũng khí."

Bà An lập tức đứng bật dậy, mặc kệ vẻ mặt u sầu như mất cả họ của chú Trịnh bên cạnh, vui mừng ôm con trai hôn một cái: "Ôi chao, quả nhiên không hổ là con trai mẹ, đúng là giỏi giang!"

"Nhanh kể mẹ nghe xem, con làm cách nào khiến Gia Gia quay lại vậy? Mẹ nhớ mới mấy hôm trước thôi con còn bị đuổi ra ngoài cơ mà."

Chung Lí Dữ ngạo nghễ phẩy tay: "Đừng nhắc mấy hôm trước nữa, bây giờ con khác xưa rồi, dù là kinh nghiệm hay bản lĩnh đều không thể so với thằng ngu khi đó."

Sau đó anh kể lại đầu đuôi chuyện tái hợp, cố tình lược bỏ những chi tiết liên quan đến trò chơi, biến thành mèo, hay vụ cắt trứng, rồi khéo léo tô vẽ lại một chút trước mặt bà An, người giờ chuyển sang chế độ mẹ ruột.

Kết quả là càng nghe, nụ cười trên mặt bà An càng nhạt dần, cho đến khi anh nói đến câu cuối cùng——

"Gia Gia nói rồi, sau này cuộc sống của hai đứa con sẽ là: Sáng mở mắt ra có thể nhìn thấy nhau, cùng ăn sáng, cùng đi làm, tối trước khi ngủ thì xem phim hoặc chơi game với nhau, rồi chúc nhau ngủ ngon, tâm trạng vui vẻ mà chìm vào giấc ngủ."

"Mẹ nghe thấy chưa? Thế này chẳng phải là——"

Chưa kịp nói xong, anh đã bị gõ một phát vào đầu.

Chung Lí Dữ quay đầu lại, thấy vẻ mặt bà An đã trở lại dáng vẻ quen thuộc "hận sắt không thành thép", chế độ "mẹ kế" đã khởi động lại.

Bà chỉ vào đứa con ngốc nói: "Với cái tiến độ như thế này mà còn dám vênh váo trước mặt mẹ, mơ giữa ban ngày chuyện cưới xin trong hai tháng? Nhà này thiếu đào ăn chắc? Suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện đó à?"

(*)Cụm từ "差了桃子" (thiếu đào) hoặc "惦记桃子" (tơ tưởng đào) có thể là một lối nói địa phương hoặc một cách ám chỉ mỉa mai đến việc muốn chiếm lợi ích/chiếm hời (giống như "đánh hơi thấy lợi lộc" hoặc "tham ăn"). Trong ngữ cảnh này, nó thường là lời châm chọc đối phương quá tham lam, vội vàng, hoặc ảo tưởng về lợi ích mà mình sắp đạt được.

"Cái cuộc sống con vừa nói, khác gì bây giờ? Khác gì mấy nhân viên trong quán của con?"

Chung Lí Dữ ngẩn người, rồi cẩn thận nhớ lại từng câu từng chữ.

Ngay sau đó, anh sững sờ như hóa đá.

Bà An vẫn chưa hả giận, chẳng giữ thể diện mà vừa mắng vừa đá, đuổi anh thẳng ra khỏi cửa.

Đứng trên bậc thềm, bà lạnh lùng nhìn xuống, nói: "Nghe con nói xong, mẹ bắt đầu nghi ngờ cái gọi là 'tái hợp' đó rốt cuộc là ý của Gia Gia hay chỉ là con tự tưởng tượng ra."

"Đồ ngốc, con còn một chặng đường dài phải đi đấy, vội vàng chạy về khoe khoang cái nỗi gì?"

"Biến mau, nhìn thấy con là mẹ bực rồi."

Chung Lí Dữ vốn hớn hở kiêu ngạo mà đến, giờ lại cụp đuôi mà về.

Vừa về đến khách sạn, anh nghiến răng nghiến lợi xông thẳng vào phòng của Lục Thanh Gia.

Anh định bụng sẽ nói chuyện cho rõ ràng với cậu, nhưng vừa bước vào phòng thì thấy Gia Gia đã ngủ mất rồi.

Cậu mặc một bộ đồ ngủ bằng vải cotton màu xám đậm, cúc áo trên cùng không cài, để lộ một đoạn xương quai xanh. Hơi thở đều đặn, khẽ phập phồng.

Chiếc gối trắng mềm mịn làm nổi bật mái tóc đen và khuôn mặt tuấn tú của cậu, trong sáng và mang lại cảm giác an yên, dễ chịu.

Thực ra, gương mặt của Lục Thanh Gia vốn không mang vẻ sắc bén, chỉ là khi cậu để lộ khí thế thật sự, toàn thân sẽ thay đổi, trở nên mạnh mẽ đến mức khiến người khác khó dời mắt.

Lúc này, đôi mắt khẽ nhắm, hàng mày thả lỏng, cả người toát lên sự thuần khiết và tươi đẹp, như một thiên thần đang say ngủ.

Chung Lí Dữ vốn đến trong tâm trạng bực bội, nhưng vừa nhìn thấy cảnh này, lòng anh lập tức mềm ra, tràn đầy ấm áp và mãn nguyện.

Anh khẽ vung tay, khiến Lục Thanh Gia chìm vào giấc ngủ sâu hơn, sau đó vừa nghĩ một cái, bộ đồ thường ngày trên người liền biến thành đồ ngủ.

Đây chính là bộ đồ ngủ mà Lục Thanh Gia đã chuẩn bị cho anh.

Thông thường, khi ở thế giới thực, Chung Lí Dữ rất ít khi dùng năng lực, cố gắng sống như một người bình thường, mọi việc đều tự tay làm.

Nhưng lần này, anh lại trực tiếp niệm chú thanh tẩy, khiến toàn thân lập tức trở nên sạch sẽ, nhẹ nhõm như vừa được 'làm mới' hoàn toàn.

Làm xong tất cả, anh kéo nhẹ một góc chăn, nằm xuống cạnh Lục Thanh Gia, rồi đưa tay ôm cậu vào lòng, cùng nhau chìm vào giấc ngủ.

___

Bót: Giờ tôi hiểu sao tác giả cứ hay để mẹ của Dã ca là mẹ kế rồi, là mẹ ruột nhưng Dã ca chưa thu phục được Gia Gia trở về nên là bà An chuyển sang chế độ "mẹ kế" ghét bỏ Dã ca, đợi khi nào thu phục được Gia Gia rồi mới chuyển sang chế độ "mẹ ruột"

Mà Dã ca nhà mình đúng kiểu não yêu đương điển hình =))) Đi đến cấp quản trị viên rồi nên chắc chắn ảnh không ngu, ảnh còn rất biết thời thế, cái nào mình kém thì mình nhận. Chỉ có khi đụng đến tình yêu đụng đến Gia Gia nhà mình là ảnh ngu ngang luôn=))) Ảnh bị tình yêu làm mờ mắt =))) Dù ảnh có giận đến đâu thì nhìn Gia Gia một cái là ảnh xiêu lòng liền

Giờ chuyển sang xưng "anh - em" dù gì cũng tái hợp rồi mà nhể

Bình Luận (0)
Comment