Lục Tập sống lại trở về cũng không gây ra sóng gió gì lớn.
Dù sao ông cũng là người được hồi sinh theo đúng trình tự quy định, nên quy tắc cũng sẽ tự động chỉnh sửa những dấu vết trong hiện thực tương ứng.
Ngôi mộ ở mảnh đất phong thuỷ sau núi kia còn chẳng cần Lục Thanh Gia tự tay dọn dẹp, đã biến mất không còn tăm hơi, cứ như chưa từng tồn tại.
Trong ký ức của những người hàng xóm xung quanh, Lục Tập đã giao cửa hàng cho Lục Thanh Gia sau khi cậu tốt nghiệp đại học, rồi tự mình ra nước ngoài để đào tạo kỹ thuật thêm.
Giờ học thành tài rồi quay về, đó là chuyện đương nhiên.
May mà trước kia cuộc sống của Lục Tập vốn đã đơn giản, kín tiếng, ngoài mấy người ở quê thì gần như chẳng có bạn bè thân thiết, nên lần này ông về nước cũng không bị nhiều người đến quấy rầy.
Chỉ có nhân viên trong nông trại, nhất là mấy nhân viên trẻ được Lục Thanh Gia tuyển sau khi tiếp quản, thì đúng là sốc nặng.
Tiểu Vy và những người khác giúp mang thức ăn lên, sau khi ra khỏi phòng riêng thì tụm lại thì thầm——
"Trời ơi, đây là ông chủ lớn trong truyền thuyết sao? Đẹp trai quá!"
"Có gì đâu mà ngạc nhiên? Nhìn mặt ông chủ thôi là biết gen nhà họ ghê gớm cỡ nào rồi."
"Gen gì mà gen, đây là huyền học đấy! Ông chủ là nam châm hút mỹ nhân, chỉ cần đứng đó thôi là xung quanh toàn trai xinh gái đẹp xúm lại."
Lúc này, một nhân viên lớn tuổi đã làm hơn mười năm liền nói: "Vẻ ngoài của ông chủ lớn mười mấy năm không thay đổi chút nào. Hồi đó mới về, cô gái nào trong làng mà chẳng muốn gả cho ông ấy?"
"Hồi đó có một nhà mở xưởng, chơi bời lăng nhăng bên ngoài, tự cho mình là có tiền có thế, còn muốn cưỡng ép gả con gái mình cho ông ấy nữa cơ."
"Còn có chuyện này á?" Mấy cô gái trẻ giật mình: "Rồi sao, rồi sao nữa?"
Họ mới đến đây làm việc vài năm nay, luôn cảm thấy nơi đây phong cảnh tươi đẹp, nhịp sống thư thả, phong tục làng quê chất phác, nên thật sự không biết trước đây nơi này từng nghèo khó, dân cũng chẳng dễ chơi chút nào.
Nhân viên lớn tuổi cười nói: "Haiz, cũng không nhìn xem ông chủ lớn có bản lĩnh thế nào. Cả nhà đó vào trong tù rồi, đến giờ vẫn chưa ra đâu."
Đang tám chuyện thì thấy nhà tài phiệt bước vào từ bên ngoài.
Tiểu Vy cười chào: "Cậu Phó đến ạ?"
"Gia Gia đâu?"
"Đang ăn cơm, hôm nay cậu của ông chủ mới từ nước ngoài về."
Nhà tài phiệt nghe xong lập tức sáng mắt, đây chẳng phải cơ hội hiếm hoi để lấy lòng người nhà à?
Nghĩ đến mình tướng mạo đường hoàng, gia thế trong sạch, chắc chắn được lòng trưởng bối hơn Chung Lí Dữ xuất thân không rõ ràng kia.
Thế là hắn liền vội vàng lôi ra một đống quà tặng thích hợp để thăm nhà từ không gian, rồi gõ cửa phòng riêng.
Mới gặp mặt đã cực kỳ niềm nở với Lục Tập, hận không thể lập tức gọi theo Lục Thanh Gia một tiếng "cậu ơi".
Chung Lí Dữ vì có mặt trưởng bối nên không tiện thất lễ, chứ nếu không thì với tính anh, đã sớm giống hai lần trước, túm cái tên này lại vo tròn rồi quẳng xuống biển cho rồi.
Lục Tập vốn là người thật thà, lại chậm tiêu trong chuyện tình cảm, tính tình thì cứng nhắc. Giờ còn chưa phân biệt được rốt cuộc Chung Lí Dữ hay Âu Dương Bạch mới là người yêu của cháu mình, thì đã xuất hiện thêm một Phó Thú vừa vào cửa đã tỏ vẻ nịnh nọt khắp nơi.
Từ sau lần ra khỏi phó bản ấy, Phó Thú cũng thăng lên thành người chơi cấp cao. Gần đây Lục Thanh Gia liên tục vào phó bản để tăng sức mạnh, vốn dĩ Phó Thú còn thong thả, giờ cũng dấy lên cảm giác cấp bách.
Hiện giờ tiến độ của hắn cũng không kém Lục Thanh Gia bao nhiêu, nên thực lực cũng rất đáng gờm.
So với sự kiềm chế của chính cung Chung Lí Dữ, thì kẻ muốn đào góc tường nhà người ta này lại càng nịnh hót hơn.
"Tiền bối Lục, ngài ăn cái này đi."
"Món canh này hầm rất đậm đà, ngài nếm thử xem."
"Rau củ đều mới hái sáng nay, tươi ngon lắm. Cậu, ngài ăn đi."
Mấy lời săn sóc này làm Lục Tập có chút hoang mang, chẳng lẽ mình mất ký ức, thực ra không chỉ có mỗi Gia Gia là cháu ruột?
Chung Lí Dữ không thể nhịn được nữa, dùng tay ấn mạnh đầu nhà tài phiệt xuống: "Mẹ nó, nói cứ như là món ăn nào ở đây cũng là do tay mày làm ấy. Việc thì không làm, tranh công thì đứng đầu đúng không?"
Phó Thú cãi lại: "Anh nhìn xem đây là đâu? Đây không phải chỗ cho anh ỷ thế h**p người."
"Với lại, tôi thuộc nằm lòng toàn bộ món nổi tiếng của tiệm Gia Gia. Điều đó chứng tỏ tôi có tâm, sau này cùng Gia Gia kinh doanh chắc chắn học rất nhanh."
Chung Lí Dữ cười lạnh: "Chúng tao muốn có con sẽ tự đẻ, không có ý định nhận nuôi một đứa con trai lớn như mày." Nói rồi chỉ vào Âu Dương Bạch: "Hơn nữa, muốn nhận nuôi thì ở đây còn có người xếp hàng chờ kìa."
Phó Thú cười khẩy: "Cái tên lao công giá rẻ như anh chỉ được ổn định công việc để sai vặt nhiều hơn khi có nhiều việc thôi. Chờ đến mùa đông ít việc hơn, chắc chắn sẽ bị kiếm cớ mà sa thải."
Lục Thanh Gia nói: "Cậu nói cứ như tôi là ông chủ của một xưởng nhỏ bóc lột vậy."
Phó Thú: "Vậy thì cậu tăng lương cho anh ta đi."
Lục Thanh Gia: "...Đang làm việc tốt mà, với tình hình kinh tế khó khăn như hiện nay, cửa hàng đang trong thời kỳ gian nan. Là nhân viên, phải biết hy sinh một chút, mới có thể cùng công ty vượt qua khó khăn chứ."
Chung Lí Dữ: "..."
Sao lại có cảm giác muốn khóc thế này?
Nhưng dù thế nào đi nữa thì Gia Gia vẫn bênh anh.
Lục Thanh Gia nói với Phó Thú: "Cậu cũng đừng tốn công ở chỗ tôi nữa. Mặc dù tôi khi là nữ thì xinh đẹp vô địch, khi là nam thì anh tuấn tiêu sái, nhưng kiếp này gặp một tên ngốc là đủ rồi."
"À, đúng rồi, mấy cô gái đã bày mưu tính kế cho cậu ngày mai sẽ đến chơi đó, cậu nên tránh đi thì hơn."
Trong suốt thời gian nhà tài phiệt đi đào góc tường nhà người ta, vì cái xẻng không đủ cứng, đã va phải đá hoa cương Chung Lí Dữ cứng rắn khiến hắn đầu rơi máu chảy, theo nghĩa đen đúng là đầu rơi máu chảy vài lần.
Thế là hắn bắt đầu nghi ngờ chiêu trò của mấy chị em kia.
Người ta vốn là những "nữ thần tình trường" tung hoành bốn phương, có thể nghi ngờ đạo đức của họ, chứ ai lại nghi ngờ năng lực chuyên môn? Thế là đôi bên cãi nhau qua mạng mấy lần.
Sau đó có một cô bạn nghe ngóng được thông tin về Lục Thanh Gia, tìm thấy tài khoản mạng xã hội của cậu, trên đó có nhiều vlog do khách du lịch quay lại được chia sẻ, và họ ngỡ ngàng trước ông chủ đẹp trai thỉnh thoảng xuất hiện trong ống kính.
Mấy người đó vốn đã bất mãn với nhà tài phiệt, giờ đây lập tức hiểu tại sao tên này lại cong một cách không do dự như vậy, đẹp trai như thế mà cong thì cũng không lỗ.
Mấy người họ bàn với nhau, Phó Thú dám nghi ngờ trình độ của bọn họ? Bọn họ cũng chẳng hài lòng với cái đồ đầu óc đặc sệt như hắn!
Thế là họ quyết định đích thân ra tay, vừa có thể tóm được trai đẹp, lại vừa có thể chọc tức tên nhà tài phiệt đó đến phát điên, quá lời còn gì!
Phó Thú suýt chút nữa tức chết, nói với Lục Thanh Gia: "Cậu để bọn họ đến làm gì? Bọn họ đang nhắm vào cậu đấy?"
Lục Thanh Gia: "Người nhắm vào tôi nhiều lắm, sức hút quá lớn không phải lỗi của tôi. Tôi không thể vì mình quá nổi tiếng mà cứ giật mình, làm ảnh hưởng đến cuộc sống thực được."
Phó Thú: "..."
Hắn hậm hực liếc nhìn Chung Lí Dữ: "Anh không nói gì sao? Ngay cả chuyện này mà anh cũng không quan tâm, thế mà anh còn dám nói là mình thật lòng?"
Chung Lí Dữ bày ra vẻ tang thương nhìn thấu sự đời, giống như đã chấp nhận cái việc đội mũ xanh cả kiếp vậy: "Người ta còn chưa tới, mới tới bước nào chứ?"
Sau đó anh lại cười: "Hơn nữa, tao ghen có kẹo để ăn, cái vị chua ngọt đó vừa đẹp vừa thơm, còn mày thì chỉ toàn mùi đắng nghét, làm sao so được?"
Phó Thú suýt khóc vì tức, kéo Lục Thanh Gia hỏi: "Cậu thật sự không cân nhắc đổi bạn trai sao?"
Lục Thanh Gia: "Không cân nhắc."
Phó Thú kìm nén hồi lâu, nghiến răng nói: "Vậy thêm một người nữa thì sao?"
Cuối cùng, tên này bị đánh cho mặt mũi bầm tím rồi bị tống cổ ra ngoài.
Lục Tập chỉ cảm thán rằng lúc mình chết, cháu trai vẫn còn là một đứa trẻ đơn thuần không hề có lịch sử tình trường, vậy mà giờ đã có thể xử lý vấn đề tình cảm một cách thuần thục như vậy rồi, xem ra mấy năm nay ông đã bỏ lỡ rất nhiều.
Lời này ông ấy không nói ra, nếu không chỉ với bốn chữ 'đứa trẻ đơn thuần' thôi là đủ để những người có mặt chứng kiến được lớp filter mà ông dành cho cháu trai mình dày đến mức vô bờ bến thế nào.
Lục Khinh Châu chẳng phải người tử tế, nhưng có một điều phải thừa nhận, hắn quả thực đã chăm sóc cơ thể của Lục Tập rất tốt.
Kết quả là, ngay khi Lục Tập hồi sinh, ông đã trở thành một trong những quản trị viên dự bị cực mạnh mới được thêm vào trò chơi Kinh Dị.
Tuy nhiên, sau khi tỉnh lại, Lục Tập trở nên Phật hệ hơn trước, không còn quá quan tâm đến trò chơi nữa, nếu không phải là lo lắng cho cháu trai, chắc ông đã nghỉ hưu luôn rồi.
Lục Thanh Gia hiểu rõ rằng cậu mình đã trầm lặng hơn rất nhiều sau khi tỉnh lại.
Vì cậu mình có thể thăng cấp lên đến cấp độ chuẩn quản trị viên trong trạng thái xác không hồn, như đã nói trước đó, chức năng cơ thể của ông không khác gì so với lúc còn sống.
Âu Dương Bạch còn có thể trích xuất vô số thông tin từ ký ức của ông, và sau khi ông sống lại, khoảng thời gian mấy năm này tất nhiên không phải là khoảng trống, ông có ký ức về thời gian đó.
Không chỉ là tình cảm mãnh liệt nảy sinh trong khoảng thời gian ngắn ngủi của phó bản năm xưa, mà còn là nhiều năm kề cận bên nhau, không rời nửa khắc.
Tình cảm giữa ông và Lục Khinh Châu dây dưa quá sâu, người ngoài chen vào không nổi, mà chính bản thân ông cũng chẳng thể nói rõ trong một sớm một chiều.
Và trong khoảng thời gian này, Lục Thanh Gia lại thăng cấp như gió.
Chung Lí Dữ đoán không sai, sau cuộc giải đấu cạnh tranh, Lục Thanh Gia đã bước vào phó bản tu chân. Bình thường việc bước vào phó bản tu tiên cần một cơ duyên và sự thử thách nhất định.
Nhưng có lẽ vì thành tích hai lần tiễn hai quản trị viên lên đường, cộng thêm mức độ thuần thục khi thao túng quy tắc của cậu đã đạt chuẩn, nên trò chơi dứt khoát mở cửa cho vào luôn.
Phó bản tu chân thường phải ở trong đó hàng chục năm, thậm chí hàng trăm năm, mặc dù cảm giác về thời gian sẽ bị nén lại, ngăn cản người chơi lấy thế giới tu chân làm gốc rễ trong việc phân bổ thời gian sống của họ, nhưng làm sao Chung Lí Dữ có thể chịu đựng việc Lục Thanh Gia xa anh lâu như vậy?
Dù với anh chỉ là hai giây.
Sau hàng chục năm dài đằng đẵng, Lục Thanh Gia tu luyện đại thành, đạt được năng lực quy tắc của riêng mình - Giấu Trời Qua Biển.
Có thể biến giả thành thật, biến thật thành giả, thật giả đan xen, không thể phân biệt, thậm chí có thể lừa dối quy tắc ở một mức độ nhất định.
Quy tắc: "..."
Sau khi thoát khỏi phó bản tu chân, Lục Thanh Gia đương nhiên dồn toàn bộ tinh lực vào cuộc cạnh tranh tuyển chọn quản trị viên.
Mọi chuyện diễn ra rất thuận lợi, không hề có chút hồi hộp nào. Cậu lấy được vị trí thuộc về mình, hoàn tất bàn giao với Mỹ Nhân Ngư và chính thức trở thành một trong những đại lão đứng đầu trò chơi.
Trong cuộc họp chào mừng quản trị viên mới, tất cả quản trị viên của trò chơi Kinh Dị đều có mặt, bao gồm cả Hoàng Đế Dữ Liệu - người trước đây thậm chí còn không xuất hiện trong giải đấu.
Mọi người vừa chúc mừng Lục Thanh Gia, vừa đầy mong đợi nhìn cậu và Chung Lí Dữ.
Ánh mắt hóng drama của họ khiến Lục Thanh Gia nổi da gà: "Gì thế? Mấy người làm gì vậy? Bị bệnh à—— Vẫn nhìn? Tin hay không tôi chọc mù mắt mấy người giờ?"
Rắn Hai Đầu nhìn cậu đầy mong đợi, hỏi: "Trước khi vào trò chơi, mục tiêu của cậu đã là làm quản trị viên rồi đúng không?"
Lục Thanh Gia gật đầu: "Đúng."
Thiên Sư Giả nói: "Lúc đó vì không đủ tư cách tham gia, cậu đã không ít lần gài bẫy thằng Xá Xíu này đúng không?"
Lục Thanh Gia: "...Đúng."
Hoàng Đế Dữ Liệu thì thẳng thắn nhất: "Giờ mục tiêu cậu cũng đã đạt được rồi, thực lực cũng không yếu, khi nào thì đá cái kẻ đã hết giá trị lợi dụng đó đi vậy?"
Chung Lí Dữ bật dậy như mèo bị giẫm đuôi: "Mẹ nó tôi biết ngay mấy đứa chuyên gây chuyện nhưng các người chẳng có ý tốt mà! Tôi đã tự hỏi tại sao lần này vừa họp là đứa nào đứa nấy đến nhanh như bay, còn mang theo quà, cái quái gì đây? Ai tặng?"
Chung Lí Dữ liếc nhìn mấy món quà thăng chức bị ai đó bóc ra để cạnh bàn họp.
Nói là tặng cho Lục Thanh Gia, nhưng khi tặng thì đứa nào cũng nói đầy ẩn ý rằng hai người bọn họ là một cặp, đưa cho lão Chung dùng cũng như nhau.
Kết quả mở ra toàn là mũ xanh, chất lượng không tệ, toàn dùng linh ngọc thượng phẩm của giới tu chân chế tác, hình dạng màu sắc kiểu dáng đều có thể tùy ý biến đổi.
Rắn Hai Đầu là người ghét Chung Lí Dữ nhất, hai chị em phe phẩy quạt nói: "Ôi dào, rộng lượng chút đi lão Chung."
"Phẩm chất cuối cùng của một con chó l**m chẳng phải là sau khi bị vắt kiệt giá trị, vẫn rơi lệ chúc đối phương hạnh phúc hay sao?"
"Anh nhìn tên Kẻ Chịu Thiệt đó, cùng cảnh ngộ mà người ta đâu có so đo như anh."
Kẻ Chịu Thiệt: "...Tôi nhớ hai người ở giới tu chân vẫn còn ba cái thằng dự bị số 1, 2, 3 đang truy sát hai người ráo riết bằng tên thật nhỉ? Có cần tôi chở miễn phí một chuyến không?"
Chung Lí Dữ cười lạnh: "Còn hơn thế nữa, hai đứa nó ngày nào cũng khoe khoang chiến tích, thi săn đàn ông, đâu chỉ là chuyện trong giới tu chân?"
"Trong đó còn có cả phó quản trị viên của ba trò chơi lớn đấy. Thân phận thật và tọa độ hiện thực của hai người tôi đã gửi qua rồi, không cần cảm ơn."
"Anh——!" Rắn Hai Đầu giật mình, trừng mắt nhìn Chung Lí Dữ: "Xá Xíu, ông nhất định phải giở thủ đoạn đúng không?"
"Nói chứ như hai cô từng chơi đường quang minh chính đại vậy." Chung Lí Dữ vươn chân dài gác lên bàn họp: "Giờ tôi chẳng còn gì phải kiêng nể nữa."
"Gia Gia đã trở thành quản trị viên rồi, mấy trò liếc mắt đưa tình của hai cô sẽ không có tác dụng đâu. Ngược lại, hai cô đã dọn dẹp xong bãi chiến trường của mình chưa? Đừng vì chuyện tình cảm cá nhân mà gây tổn thất cho trò chơi, đến lúc đó mất luôn ghế quản trị viên."
Thiên Sư Giả: "Đừng nói mấy cô gái như vậy chứ, Mỹ Nhân Ngư đi rồi, Rắn Hai Đầu là hai bông hoa hiếm hoi trong tầng lớp quản trị viên chúng ta, nên được bảo vệ chứ."
Chung Lí Dữ nở một nụ cười dữ tợn với Thiên Sư Giả: "Cậu còn nói đỡ cho chúng nó hả? Lo cho bản thân mình trước đi."
"Cậu xem lại cái bộ dạng nhát ma của mình đi, phân phối thế giới phó bản trước đây là ai hào hiệp đứng ra đỡ cho cậu?" Chung Lí Dữ quay sang nói với trò chơi: "Tất cả các phó bản linh dị đáng lẽ do cậu ta quản lý trong tay tôi sẽ được chuyển về dưới tên cậu ta."
"Để xem lúc cần quản trị viên đích thân vào thanh tra, có người còn thảm hơn cả người chơi mới, sợ đến lăn lộn cả ra, xem cậu ta có ngẩng đầu nổi không."
Thiên Sư Giả vội vàng nói: "Anh em à, chơi ra chơi, đùa ra đùa, đừng mang chuyện nghiêm túc ra đùa chứ."
Hoàng Đế Dữ Liệu: "Cậu lừa đảo khoe khoang bao nhiêu năm rồi, cũng đã đến lúc trưởng thành đi thôi."
Thấy Thiên Sư Giả sắp nổi giận, Hoàng Đế Dữ Liệu vội vàng nói: "Nếu cậu thực sự không thể thích nghi về mặt thị giác, có thể móc mắt ra để tôi cải tạo một chút. Sau này, khi cậu nhìn thấy thể linh hồn sẽ tự động được làm đẹp hoặc che mờ, chẳng đáng sợ chút nào. Không tin thì cậu về mở làm đẹp xem lại bộ 'Lời Nguyền' thử xem."
Thiên Sư Giả nổi da gà khắp người, Hoàng Đế Dữ Liệu thở dài:"Là anh em tôi chỉ có thể giúp cậu đến đây thôi, có trách thì trách tên Xá Xíu kia keo kiệt đi."
Chung Lí Dữ liếc hắn ta: "Còn bày đặt ra vẻ? Tôi còn chưa tố cáo anh dùng hệ thống mô phỏng để tải phim đen đâu đấy?"
Hoàng Đế Dữ Liệu: "..."
Âu Dương Bạch liếc nhìn mọi người, thì thầm: "Tên này đang lên mặt phải không?"
"Chắc chắn là lên mặt rồi, đuôi nó cong vểnh cả lên trời rồi."
"Lễ nhậm chức của Bậc Thầy Lừa Đảo mà cứ như đám cưới của anh ta vậy."
"Sợ là Bậc Thầy Lừa Đảo trước đây đã dùng lời hứa như kiểu kết hôn sau khi trở thành quản trị viên để giữ chân anh ta đấy chứ?"
"Haiz, mà thật ra là do các người quá đáng thôi."
"Chó l**m—— À không, chuyện tình cảm vốn là chuyện của riêng người ta. Mấy người xem Kẻ Chịu Thiệt ngày nào cũng sống như vậy, không phải cũng rất vui vẻ sao?"
"Hết cách rồi, tên Xá Xíu đó vừa giàu vừa giữ nhiều tài nguyên và bí mật. Tốt nhất là các người nên ngoan ngoãn chút đi."
"Trò chơi đâu rồi?"
Mọi người quay lại, thấy trong ký ức không còn Mỹ Nhân Ngư nữa, trò chơi đang ở trạng thái sống chẳng bằng chết, thờ ơ với đống hỗn loạn trước mặt: "Nó chết rồi."
Mặc dù đã sớm biết những quản trị viên danh tiếng lẫy lừng bên ngoài này, thực tế khi ở trong Vùng Tuyệt Đối đều không đáng tin cậy, nhưng chỉ khi giao thiệp với họ ở vị thế ngang bằng, Lục Thanh Gia mới thực sự cảm nhận được sâu sắc bầu không khí của ban quản lý trò chơi Kinh Dị.
Không phải là không có cạnh tranh hay tư tâm, nhưng so với đấu đá mưu tính trong Thành Vô Hạn, cậu lại thích nơi này hơn, nơi mà mọi con đường đều dẫn đến một mục tiêu, cùng nhau bảo vệ một kẻ ngốc.
Kẻ ngốc đó dường như nghe thấy ý nghĩ của cậu, cái đầu nhỏ đầy lông đen mềm uể oải ngẩng lên, nhìn Lục Thanh Gia.
Nó hừ một tiếng đầy kiêu ngạo, khôi phục lại kích cỡ bình thường, rồi đi đến giữa bàn họp.
Và với giọng điệu hiếm khi nghiêm túc trang trọng, nó tuyên bố: "Người chơi Lục Thanh Gia, kể từ hôm nay, chính thức trở thành quản trị viên của trò chơi Kinh Dị."
"Biệt danh—— Bậc Thầy Lừa Đảo."
*
Tác giả có lời muốn nói:
Hết truyện.
___
Kết Thúc.
___
Bót: Chính thức kết thúc truyện rồi!!!! Tung hoa, tung hoa