Ba Mươi Năm Làm Phi - Nàng Và Đèn

Chương 88

Hạ Lâm khẽ nhổ một bãi.

Y vừa định mở miệng, bên tai đã vang lên một tiếng quát: “Câm miệng.”

Cảm giác quen thuộc đến lạ. Năm đó, trên bãi tuyết trước Càn Thanh Môn, cô cũng từng ngang nhiên quát y như vậy. Khi ấy y vẫn không hiểu nổi, vì sao mỗi lần cô mắng, y lại thật sự im bặt.

“Vương Sơ Nguyệt, cô có biết bọn họ định vu hãm cô tội gì không!”

“Ngài đừng nói nữa. Ngài là hoàng tử của Tiên đế, hậu cung không xử được ngài. Ngài cứ yên ổn ở đây cho ta, chờ Hoàng thượng hồi cung.”

“Cô…”

“Ngài chưa từng thật sự nghe lời ta. Lần này, nghe lời ta một lần được không? Nhịn tính của ngài lại, đừng hại ta.”

Thục tần lên tiếng: “Đúng vậy, Thập Nhất gia. Phúc tấn đã chết rồi, Hòa phi nương nương lại tình sâu nghĩa nặng với ngài, ngài không thể phụ lòng nàng ấy thêm lần nữa.”

“Hồ đồ! Thục tần ngươi…”

“Hạ Lâm!”

Hạ Lâm chỉ cảm thấy chân mình loạng choạng một cái. Quay đầu lại thì thấy Vương Sơ Nguyệt đang kéo lấy ống tay áo y.

“Đừng nghe lời nàng ta.”

Nói xong, giọng cô dần dần trở nên bình ổn. Ánh mắt như ánh trăng dịu lạnh. Tay cô từng chút từng chút dùng sức, kéo y lùi về phía sau.

“Quay lại.”

Lúc này, y thật sự sợ phải đối diện với sự dịu dàng không hề chấp chuyện cũ ấy của cô, cùng với dũng khí một mình gánh vác mọi thứ. Những lời cô vừa nói trước đó, kỳ thực đã quá rõ ràng rồi.

Cô đã có người mình yêu. Duyên phận giữa cô và y đời này, từ lâu đã đoạn tuyệt ngay lúc y cầm bút viết bức thư tuyệt tình ấy. Thế nhưng quen biết bao nhiêu năm, trước kia y vẫn luôn nghĩ cô chỉ là một cô gái người Hán từng đọc sách vài năm ở phương Nam, đa sầu đa cảm, yếu mềm ủy mị. Cho đến hôm nay y mới thật sự hiểu ra, dưới vẻ ngoài dịu dàng ấy, người phụ nữ này lại có một thứ dũng khí cô độc không hề thua kém Phú Sát thị. Những ngón tay Hạ Lâm siết chặt đến mức các khớp xương kêu răng rắc.

“Ta không muốn hại cô, Vương Sơ Nguyệt… gia thật sự không muốn hại cô.”

“Nếu ngài đã cảm thấy mình hại ta thì hãy nghe lời ta. Đừng làm gì cả, cũng đừng nói gì cả. Tự giam mình cho tử tế. Như vậy mới là giúp ta, hiểu chưa?”

“…Được, ta nghe cô. Nhưng cô đừng xảy ra chuyện…”

Vương Sơ Nguyệt khẽ gật đầu.

“Yên tâm.”

Nói xong, cô quay sang Thục tần: “Muốn dẫn ta đi đâu?”

Thục tần cười khẽ một tiếng: “Hoàng hậu nương nương và Thái hậu nương nương đang chờ ngài ở Trường Xuân Cung.”

Đèn sáp mật ong pha mỡ cừu cháy trong mưa, lách tách không ngừng.

Dẫu cung nhân ra sức ghép ô che chắn, cũng không chống nổi gió mưa xối xả. Trên con đường dẫn tới Trường Xuân Cung, ánh đèn khi sáng khi tắt, khiến gương mặt Vương Sơ Nguyệt lúc ẩn lúc hiện.

Thục tần đi bên cạnh cô. Áo choàng lụa xuân thỉnh thoảng lại cọ vào mu bàn tay cô.

“Hôm nay thật lạnh, phải không, Hòa phi nương nương.”

Vương Sơ Nguyệt nhìn nàng ta một cái: “Là ngươi sai người dẫn Lương An đi.”

Thục tần gật đầu: “Ừ. Ngươi tự nhốt mình trong cung, nô tài trong cung ngươi lại canh giữ Dực Khôn cung kín như thùng sắt. Tên nô tài trung thành Tăng Thượng Bình kia không vào được, ta đành giúp hắn một tay.”

Nói xong, nàng ta dừng bước.

Mưa đập lên mặt ô dầu trên đầu hai người, vang lên những tiếng ầm ầm như sấm. Trên trời chớp lóe, một tiếng rạch ngang màn đêm, cũng soi rõ thân hình Thục tần.

Nàng ta mặc một chiếc áo choàng xanh sẫm thêu hoa văn chìm bằng chỉ bạc. Dẫu đang ở trong mưa, lớp trang điểm trên mặt vẫn cực kỳ chỉnh tề, trông như vừa tẩy đi lúc chạng vạng rồi vẽ lại lần nữa.

“Có điều, ban đầu ta cũng không chắc ngươi sẽ đi theo tên nô tài đó tới đây. Ai ngờ không những ngươi tới, còn ở trong đó với Thập Nhất gia mãi không rời. Ngươi chẳng lẽ không hề lo lắng, sẽ xảy ra chuyện như hôm nay sao?”

Vương Sơ Nguyệt nhìn vào lớp trang điểm tinh xảo trên mặt nàng ta: “Ngươi chờ lâu rồi.”

“Ha…”

Thục tần cười khẽ.

“Đến lúc này rồi, ngươi vẫn còn có thể nói chuyện với ta bằng giọng như thế.”

“…Ngươi đã tốn bao tâm tư như vậy, chẳng phải chính là để chờ khoảnh khắc này sao. Ta nói một câu ngươi vất vả rồi, cũng là lẽ nên thôi.”

“Ngươi… e rằng vẫn chưa nghĩ cho rõ đâu.”

Nói rồi, nàng ta bước lại gần Vương Sơ Nguyệt một bước. Vốn dĩ thân hình nàng ta đã cao hơn cô, lúc này cúi nửa đầu nhìn xuống, chóp mũi gần như chạm vào sống mũi cô.

“Thành phi đã chết, ngươi nuôi dưỡng Đại A Ca của nàng ta, khiến tộc muội của nàng ta phải vào Tây Tam Sở. Hoàng hậu nương nương từ nay sẽ không còn che chở cho ngươi nữa. Bây giờ ngươi và Thập Nhất gia trong thời gian quốc tang của Thái phi nương nương lại dâm loạn cung đình, Thái hậu nương nương tuyệt đối sẽ không dung thứ cho ngươi. Không có Hoàng hậu và Hoàng thượng che chở, ngươi tưởng mình sẽ có kết cục gì hả?”

Nước mưa theo sống ô chảy xuống thành dòng, bắn lách tách dưới chân Vương Sơ Nguyệt. Đèn lồng đã tắt mất mấy chiếc, cung nhân bên cạnh Thục tần không nhịn được thúc giục: “Chủ tử, đi thôi. Hoàng hậu nương nương và Thái hậu nương nương còn đang chờ người dẫn người về bẩm báo.”

“Gấp cái gì! Bản cung còn muốn nghe nàng ta trả lời!”

Giọng nàng ta đột nhiên cao vọt lên. So với vẻ thanh nhã uyển chuyển trước đó, lúc này lại có phần khàn khàn dữ tợn.

Vương Sơ Nguyệt ngẩng đầu: “Ngươi muốn nghe ta nói gì? Nói ta sợ rồi, khiếp rồi, cầu xin ngươi tha cho ta sao?”

Nói đến đây, cô không nhịn được lắc đầu.

“Thục tần, thực ra ta rất muốn biết, rốt cuộc từ khi nào ngươi bắt đầu hận ta đến vậy.”

“Từ ngày ngươi vào cung, ta đã hận ngươi.”

“Nhưng ta đã làm gì? Ta từng làm tổn thương ngươi sao?”

“Ngươi chẳng làm gì cả. Ngươi chỉ đơn giản là lấy đi toàn bộ tình ý của chàng dành cho nữ nhân.”

Nói xong câu ấy, trong ánh mắt nàng ta thoáng hiện một sự chán nản.

Nhưng chỉ thoáng qua rồi biến mất.

“Ta là kẻ chẳng có gì trong tay. Phụ thân và huynh trưởng của ta vì phạm trọng tội mà bị Tiên đế chém đầu. Nếu không phải Hoàng thượng, năm đó ta cũng phải chịu tội. Ta sống được là nhờ ân điển của Hoàng thượng, mà ta có thể sống tiếp, cũng vì ngài ấy còn có chút thương hại đối với ta. Dẫu ta biết ngài ấy là người bạc tình, nhưng có được một chút thương xót cũng đã là tốt rồi.”

Nói đến đây, nàng ta tự giễu cười một tiếng. Trong mắt lại hiện lên vẻ lạnh như sương, giọng nói cũng cao lên.

“Nhưng từ khi ngươi nhập cung, ngài ấy lại đem chính điều kiêng kỵ của mình ban cho ngươi làm phong hiệu. Vì ngươi mà đối kháng với Thái hậu, không màng liên minh Mãn – Mông, còn dẫn ngươi đi Nhiệt Hà và Mộc Lan. Ngươi giết thánh vật tiến cống, ngài ấy thậm chí không tiếc tiêu diệt cả bộ tộc Đan Lâm để bảo toàn cho ngươi. Ngươi không có con, ngài ấy lại không tiếc trách phạt Đại A Ca, ép nó phải gọi ngươi một tiếng ‘ngạch nương’. Hòa phi nương nương, ta không hiểu nổi, rốt cuộc ngươi đã làm gì, khiến ánh mắt Hoàng thượng chỉ rơi vào mình ngươi, mà đem những nữ nhân đã ở bên ngài ấy bao năm như chúng ta, vứt bỏ như giày rách!”

Vương Sơ Nguyệt không lên tiếng. Cô vẫn lặng lẽ nghe đến cuối, rồi mới khẽ ho cười một tiếng.

“Ngươi cười cái gì?”

Vương Sơ Nguyệt lắc đầu.

“Chàng đối đãi với ta quả thật tốt, nhưng cũng không đến mức si mê ngu muội như lời ngươi nói. Chàng đối kháng với Thái hậu không phải vì ta, mà vì chàng phải cân bằng thế lực của ba tộc Mãn, Mông, Hán. Chàng đánh bộ Đan Lâm cũng không phải để cứu ta, mà đó vốn là đại cục quân chính chàng đã sớm định sẵn. Còn Đại A Ca… đó là vì tốt cho đứa trẻ. Ngươi hỏi ta đã làm gì sao? Ta chỉ làm những điều ta muốn làm cho chàng mà thôi.”

“Những điều ngươi muốn làm cho ngài ấy? Vậy việc hôm nay ngươi làm thì tính là gì? Đến gặp lại tình cũ của mình? Một kẻ từng uy h**p giang sơn của ngài ấy. Ngươi nghĩ lần này ngài ấy vẫn sẽ che chở cho ngươi sao? Hòa phi, ngươi sẽ chết không có chỗ chôn.”

Vương Sơ Nguyệt ngẩng đầu lên.

“Ta không thẹn với lòng.”

“Vậy còn phụ huynh của ngươi thì sao? Ngươi không sợ…”

“Không sợ. Tội danh ngươi gán cho ta, cho dù cuối cùng thật sự rơi lên đầu ta, cũng không thể công bố ra ngoài, tự nhiên sẽ không liên lụy đến phụ huynh của ta. Còn Hoàng thượng… chàng có đạo trị quốc dùng người của chàng. Lòng dạ và tầm nhìn của chàng, không hẹp hòi như ngươi nghĩ đâu.”

“Ngươi… ngươi cho rằng mình hiểu ngài ấy sao?”

“Ba năm sớm tối bên nhau, ta hiểu chàng hơn ngươi.”

“Vương Sơ Nguyệt…”

“Đừng gọi tên ta. Cái tên ấy chỉ dành cho thân nhân gọi. Còn Thục tần ngươi, nên gọi ta là Hòa phi.”

Ngón tay Thục tần bỗng siết chặt. Người nàng ta cũng có phần đứng không vững. Tôn Miểu vội từ phía sau bước lên đỡ lấy nàng ta.

“Thục chủ tử, không thể chậm trễ nữa rồi. Mau đưa Hòa phi nương nương đến Trường Xuân Cung thôi.”

Thục tần siết chặt các ngón tay, móng tay gần như c*m v** da thịt. Nàng ta nhìn Vương Sơ Nguyệt, cổ họng run run thở ra một hơi.

“Được… Ta sẽ xem xem, đến Trường Xuân Cung rồi, ngươi còn có thể nói mình không thẹn với lòng nữa hay không.”

Trước Trường Xuân Cung, hạc đồng và rùa đồng lặng lẽ đứng giữa màn mưa.

Bên trong chính điện lại đèn đuốc sáng trưng.

Tôn Miểu đích thân che ô cho Vương Sơ Nguyệt, đưa cô vào trong điện.

Thái hậu ngồi trên đệm gấm Giang Châu thêu mây và dơi ngậm sen. Hoàng hậu ngồi ở phía dưới bà. Ngoài ra trong điện chỉ còn lại một lão cung nhân là Trần Hủ đứng hầu.

Trong điện lan tỏa một mùi đàn hương cực kỳ nồng đậm, như thể vừa mới có người tụng kinh xong. Mùi hương ấy hòa lẫn với mùi đất ẩm từ bên ngoài, lại thoáng sinh ra một chút tanh nồng như mùi máu.

“Quỳ xuống.”

Vương Sơ Nguyệt phủi nước mưa trên vai, đáp lời rồi quỳ xuống ngay trước cửa điện.

Hoàng hậu vẫn chưa ra khỏi tháng cữ. Dù đang là đầu hạ, nàng vẫn mặc áo lót nhung mỏng, bên ngoài khoác một chiếc áo choàng nhỏ thêu hoa mẫu đơn viền lông. Nàng cúi đầu nhìn lớp cặn trà nổi trong chén, im lặng không nói một lời.

Thái hậu thấy nàng không chịu lên tiếng, liền lạnh giọng nhắc: “Hoàng hậu, con là chính thê của Hoàng đế. Chuyện của Hòa phi đã có chứng cứ rõ ràng, thì nên xử trí công bằng.”

Lúc này Hoàng hậu mới ngẩng đầu, nhìn Vương Sơ Nguyệt đang quỳ dưới đất. Móng hộ giáp vàng siết vào hoa văn nổi trên chén trà, phát ra vài tiếng rít chói tai.

“Hòa phi.”

“Có thần thiếp.”

“Bản cung vì giữ thể diện cho ngươi, ngay cả Thục tần cũng chưa gọi vào. Hiện giờ nơi này chỉ có bản cung và Thái hậu nương nương. Những gì ngươi nên nhận… thì nhận đi. Bản cung… không muốn khiến ngươi quá khó coi.”

Vương Sơ Nguyệt thẳng lưng lên.

Trong chính điện huy hoàng, chỉ có bốn cái bóng đổ xuống, phản chiếu giữa ánh đèn dày đặc, lại toát ra một vẻ thê lương.

“Thần thiếp quỳ linh ở Ninh Thọ Cung, chỉ vì muốn tận tâm tận hiếu, tuyệt không có ý gì khác. Nô tài không có gì để nhận.”

Hoàng hậu khẽ siết ngón tay.

“Bản cung đã nói, bản cung không muốn ngươi quá khó coi. Ngươi nếu không nhận, vậy bản cung hỏi ngươi: đã nói là quỳ linh, vì sao lại đuổi hết cung nhân canh linh ra ngoài, lại còn khóa chặt cửa điện?”

“Để cầu tĩnh tâm.”

“Hoang đường!”

Thái hậu quát lớn một tiếng, chuỗi tràng hạt phỉ thúy trong tay bị siết đến phát ra tiếng răng rắc.

“Cầu tĩnh tâm? Thục tần hồi bẩm rằng ngươi và Thập Nhất gia y phục xộc xệch, tay nắm tay!”

“Y phục xộc xệch? Thập Nhất gia cởi giày tháo tất chỉ vì quá mức bi thương. Còn thần thiếp không hề y phục xộc xệch, cũng chưa từng cùng Thập Nhất gia nắm tay.”

“Còn dám càn rỡ chối cãi!”

Nói rồi, Thái hậu giơ tay lên, run run chỉ về phía Vương Sơ Nguyệt.

“Ngươi… ngươi thân là phi tần hậu cung, chẳng lẽ không biết thế nào là trung trinh liêm sỉ? Lén gặp nam nhân trong tông thất đã là trái đạo làm vợ. Đã có hành vi bội đức như vậy, còn dám lừa trên gạt dưới, không chịu thừa nhận, thật là phụ lòng đại ân Hoàng đế dành cho ngươi!”

Nói đến cuối câu, bà gần như hụt hơi.

Hoàng hậu vội đứng dậy đỡ lấy Thái hậu.

“Hoàng ngạch nương đừng nổi giận. Để nhi thần xử trí.”

Nói xong, nàng nhìn về phía Vương Sơ Nguyệt, khẽ mím môi.

“Ngươi nhận đi. Dù ngươi không nhận, bản cung cũng có cách khiến ngươi phải nhận. Ngươi là nữ nhi Vương gia, lại xuất thân thư hương thế tộc. Ngươi hẳn không muốn bị l*t s*ch thể diện, chịu hình chịu nhục chứ.”

Vương Sơ Nguyệt quỳ thẳng lưng, rồi chắp tay cúi người, hướng về phía Hoàng hậu cung kính dập đầu một lễ thật chỉnh tề.

“Chủ tử nương nương, nếu thần thiếp nhận tội này… mới thật sự là phụ ân điển của chàng.”

“Ngươi nói gì…”

“Thần thiếp nói, nếu thần thiếp nhận tội này, mới thật sự phụ ân điển của chàng.”

Hoàng hậu không nhịn được ho liền mấy tiếng, hai má đỏ bừng.

“Được. Đưa Hòa phi… khụ… đưa Hòa phi đến Thận Hành Ty.”

Hai thái giám lập tức vâng lời, bước lên giữ lấy cánh tay Vương Sơ Nguyệt, vừa định kéo cô ra ngoài.

Bỗng nhiên, phía sau lại vang lên một tiếng của Hoàng hậu: “Khoan đã.”

Ba người lập tức dừng bước.

Lời vừa dứt, Hoàng hậu đã đi đến trước mặt Vương Sơ Nguyệt.

“Vương Sơ Nguyệt, bản cung không muốn làm tổn hại ngươi. Bản cung cho ngươi thêm một cơ hội. Nếu ngươi nhận tội, bản cung hứa với ngươi, nhất định sẽ giữ lại mạng sống cho ngươi.”

Vương Sơ Nguyệt khẽ khom người.

“Chủ tử, thần thiếp hiểu. Người là muốn Đại A Ca trở về bên cạnh mình. Nay người đưa thần thiếp vào Thận Hành Ty, người hoàn toàn có thể đón Đại A Ca trở lại Trường Xuân Cung.”

“Nếu ngươi không tự mình nhận tội, Hoàng thượng sẽ không tin. Bản cung làm sao có thể thật sự đón Đại A Ca về được.”

Vương Sơ Nguyệt xoay người lại.

“Vậy… Hoàng hậu nương nương, người tin sao?”

“Bản cung…”

Vương Sơ Nguyệt liếc nhìn Thái hậu một cái, rồi nói với Hoàng hậu: “Tin Phú Sát thị bị chém đầu, là do Thuần Thân Vương phúc tấn nói cho Thập Nhất gia biết.”

“Cái gì?”

“Thái hậu nương nương cả đời này để tâm nhất chính là lợi ích của Mông Cổ cùng con nối dõi của người. Bà rất khó thật sự đặt mình vào hoàn cảnh của Hoàng thượng mà suy xét. Nhưng thần thiếp biết, người là người thật lòng để tâm đến Hoàng thượng. Vì vậy, trước khi Hoàng thượng hồi cung, Thập Nhất gia tuyệt đối không thể xảy ra chuyện. Thần thiếp ra sao cũng không quan trọng, nhưng người phải khuyên Thái hậu nương nương, đừng làm khó Thập Nhất gia. Bằng không, Cung Thân Vương, Thuần Thân Vương cùng những tông thân khác ắt sẽ sinh oán hận. Hoàng thượng đang định bãi bỏ hội nghị Nghị chính vương Đại thần, nếu lúc này lại bị quần thần cản trở, e rằng mọi công sức trước đó sẽ đổ sông đổ bể.”

“Vương Sơ Nguyệt… ngươi…”

Hốc mắt Hoàng hậu hơi đỏ lên.

“Ngươi không sợ vào Thận Hành Ty sao?”

“Có sợ… thì người sẽ không cho thần thiếp đi nữa sao?”

Vương Sơ Nguyệt khẽ mỉm cười.

“Thần thiếp cũng muốn chứng minh sự trong sạch của mình. Yên tâm, thần thiếp sẽ không tìm cái chết.”

Bình Luận (0)
Comment