Hoàng hậu không thể nói thêm gì nữa, mà cũng thật sự không dám vì tức giận mà làm tổn hại đến đứa trẻ trong bụng.
Hoàng đế đã hạ lệnh tiễn khách, nàng cũng chỉ đành ủ rũ rời khỏi.
Bên ngoài gió thổi vù vù, làm chiếc đèn lồng bị gió hất nghiêng.
Mây trên trời cũng bị thổi tan chẳng còn bóng dáng, ánh mặt trời chói lóa chiếu xuống nền đá cẩm thạch trước điện, gần như khiến người ta hoa mắt. Hoàng hậu đưa tay áo che bớt ánh sáng, đang định bước xuống bậc thềm, chợt thấy Vương Sơ Nguyệt đang men theo bậc thềm đi lên, đến trước mặt nàng rồi quỳ xuống chỉnh tề hành lễ thỉnh an.
“Thỉnh an chủ tử nương nương.”
Tôn Miểu đối với Vương Sơ Nguyệt cũng có phần khó chịu, bèn đỡ Hoàng hậu khuyên nhủ: “Nương nương, trời lạnh, chúng ta về thôi.”
Hoàng hậu nhìn Vương Sơ Nguyệt.
Cô mặc chiếc áo choàng màu xanh hành đã hơi cũ, bên ngoài khoác thêm áo vai lông chuột bạc, cũng đã sờn cũ. Trên mặt chỉ điểm một lớp phấn son nhàn nhạt, dung mạo thanh tú tĩnh lặng, đôi mắt khẽ cụp xuống. Dáng vẻ ấy, tư thái ấy, thực sự không tìm ra nổi nửa điểm sai sót để bắt bẻ.
Hoàng hậu chưa từng như hôm nay, đứng trước Vương Sơ Nguyệt mà lại không biết nói gì.
Nàng vốn định cứ thế rời đi, nhưng trước mặt mọi người vẫn phải giữ lấy phong độ và lễ nghi vốn có.
“Thân mình đã khá hơn chưa? Thái Y Viện có bẩm lại với bản cung rằng mấy tháng gần đây kỳ nguyệt tín của Hòa phi không đều, lúc dài lúc ngắn.”
Vương Sơ Nguyệt đáp: “Hồi nương nương, nô tài phúc bạc.”
Nghe cô cũng chỉ nói những lời xã giao, Hoàng hậu không khỏi ngẩng đầu cười khẽ: “Bao nhiêu năm rồi, mỗi lần hỏi đến thân thể ngươi, ngươi đều trả lời một câu ấy. Phúc bạc ư? Hoàng thượng đã đem hơn nửa phúc khí che chở cho ngươi rồi, ngươi nói như vậy chẳng phải phụ lòng Hoàng thượng sao?”
Vương Sơ Nguyệt thuận theo lời Hoàng hậu, cúi người xuống, khẽ đáp: “Vâng, nô tài lỡ lời, nô tài có tội.”
Hoàng hậu thở dài một tiếng, đi qua chỗ cô đang quỳ, bước xuống mấy bậc thềm, vừa đi vừa nói: “Người có tâm có lực lại không có phúc, kẻ vô tâm vô lực lại phải gánh lấy phúc. Chuyện trên đời trộn lẫn vào nhau, thật khiến người ta đau đầu.”
Câu nói này lại mang theo vài phần ý vị thiền cơ.
Vương Sơ Nguyệt nhất thời suy nghĩ sâu xa. Đợi đến khi hoàn hồn, Hoàng hậu đã đi xuống hết bậc thềm dài, bóng người xa dần, nhạt dần.
Kim Kiều đỡ Vương Sơ Nguyệt đứng dậy, lại liếc nhìn đoàn nghi trượng của Hoàng hậu đang rời đi, lông mày cũng theo đó mà khẽ nhíu lại, nhỏ giọng nói:
“Từ khi chủ tử theo Hoàng thượng trở về từ Mộc Lan, Hoàng hậu nương nương đối với người cũng không còn giống trước kia nữa.”
Vương Sơ Nguyệt lắc đầu: “Vốn dĩ con nối dõi của Hoàng thượng không nhiều, người lo Hoàng thượng vì một kẻ vô dụng như ta mà chậm trễ. Nay lại thêm chuyện của Đại A Ca, chuyện của Thuận tần, chủ tử nương nương cũng khó xử, làm sao còn có thể đối đãi với ta như trước kia nữa.”
Kim Kiều cúi xuống phủi nhẹ lớp bụi trên đầu gối cho cô.
“Chủ tử cũng không nên nói vậy. Dù trong cung này có người nhìn chủ tử như thế nào, chủ tử đối với trên thì cung kính, đối với dưới thì nhân hậu, có điều gì không xứng đáng với ân sủng của Hoàng thượng đâu.”
Đang nói, Hà Khánh từ bên trong đi ra đón.
“Ôi, Hòa chủ tử quả nhiên đã đến. Vạn Tuế gia ở trong điện đã nghe thấy động tĩnh rồi, sợ chủ tử đứng lâu bị lạnh nên sai nô tài ra đón người vào. Chủ tử mau vào đi, lúc này gió lớn, cẩn thận kẻo bị thổi lạnh.”
Vương Sơ Nguyệt hiểu rõ, Hoàng đế sai Hà Khánh ra ngoài là để tránh cho cô đụng mặt Hoàng hậu khi nàng bị làm khó. Cô cũng tự nhiên đoán ra mục đích Hoàng hậu đến Dưỡng Tâm Điện cùng kết quả ra sao.
Thấy trong điện ánh sáng u tĩnh, hương thơm nhàn nhạt, lại thấy Hà Khánh cũng đứng rất cẩn trọng, không dám thoải mái nói đùa với mình, liền biết Hoàng đế vừa ngầm nổi giận với Hoàng hậu, lúc này e rằng tâm tình vẫn còn hơi bực bội.
“Kim Kiều, cô về trước đi. Gió lớn, lúc đón Đại A Ca tan học nhớ cẩn thận một chút.”
“Vâng, nô tài biết rồi.”
Cô cho Kim Kiều lui về, một mình theo Hà Khánh đi vào hậu điện Dưỡng Tâm Điện.
Hoàng đế vẫn đang viết chữ dưới ánh đèn.
Hôm nay ngài viết rất dụng tâm, sai Trương Đắc Thông đặt quyển tập thác bia nặng như đá bên cạnh. Ngài cũng không ngồi xuống, tay áo xắn gọn, cổ tay ghìm xuống, cúi người đứng sau án thư, đứng thẳng như một khúc rễ gỗ già được tạc thành tượng.
Vương Sơ Nguyệt hành lễ, ngài cũng không lập tức đáp lời, đợi viết xong một nét cuối, mới nói: “Nàng cũng thật biết chọn chỗ đứng, đứng ở đó che hết ánh sáng của trẫm rồi. Đứng dậy, tránh sang bên.”
Vương Sơ Nguyệt đứng dậy, lùi sang một bên mấy bước, lại nghe ngài nói: “Đừng có lắc lư.”
Ngài đang không thuận khí thì quả thực rất khó hầu hạ. Vương Sơ Nguyệt chỉ đành đứng cứng người trước tấm địa tráo, cũng không tiện lên tiếng.
Hoàng đế cuối cùng viết xong một chữ coi như vừa ý, đứng thẳng người dậy, vừa cầm bút ngắm nghía vừa tiện miệng hỏi: “Hoàng hậu nói gì với nàng?”
“Trước điện của ngài, ta sao dám nói chuyện phiếm. Cũng không nói gì cả, ta hành lễ xong, chủ tử nương nương liền đi rồi.”
Hoàng đế cười khẩy một tiếng: “Đúng như Trương Đắc Thông nói, mấy ngày nay không nói đến trẫm, ngay cả các nàng cũng chẳng thốt được lời nào dễ nghe.”
Nói xong, ngài ném bút xuống, ngồi xuống ghế, xoay xoay cổ tay đã hơi cứng lại.
Vương Sơ Nguyệt bước tới bên cạnh ngài, cúi người nhặt cây bút đã lăn gần tới mép bàn, đặt vào chiếc bút tẩy men xanh trắng.
“Ta cũng nhìn ra, mấy ngày nay từ khi ngài trở về từ nhà ta, tâm tình vẫn không được thoải mái.”
Hoàng đế tiện tay cầm một bản tấu chương lên: “Đó là chuyện phía trước. Cả năm suốt tháng, vốn dĩ trẫm cũng chẳng có mấy ngày thật sự vui vẻ.”
Vương Sơ Nguyệt thấy ngài lại định phê tấu, liếc nhìn trên án thư, những bản tấu còn chưa xem chất cao đến ba thước.
“Ngài bận rộn chính vụ như vậy, ta đứng đây cũng không dám làm phiền.”
Hoàng đế liếc cô một cái: “Cứ đứng đấy đi. Nàng ở Dực Khôn Cung tiêu khiển, trẫm nghĩ tới lại thấy phiền.”
Vương Sơ Nguyệt khẽ nói: “Chỉ có cùng ngài vất vả, ngài mới chịu buông tha ta.”
Hoàng đế cười khẩy: “Vương Sơ Nguyệt, nàng không đáng bị trách phạt sao? Nàng khi quân đâu phải một hai lần. Chuyện Hằng Trác bị người xúi giục, nàng giấu trẫm lâu đến thế. Trẫm tha cho nàng là nể mặt Hằng Trác, nếu không nàng cũng nên bị nhốt ở Tây Tam Sở rồi.”
Đang nói, Hà Khánh đẩy cửa bước vào, cẩn thận bẩm báo:
“Vạn Tuế gia, việc ở Tây Tam Sở đã xong.”
Vì Vương Sơ Nguyệt đang ở đây nên hắn nói rất kín đáo. Ai ngờ Hoàng đế dường như cũng không có ý tránh cô.
“Ngươi đến Trường Xuân cung truyền lời. Ý của trẫm là: sau này nếu Hoàng hậu thân thể khó chịu, hai mươi roi ở Tây Tam Sở kia, cứ coi như ban thưởng mà lĩnh.”
Hà Khánh co rụt đầu lại, vội đáp “Dạ”, rồi lui ra ngoài.
Vương Sơ Nguyệt nhìn theo bóng lưng hắn: “Ngài nói muốn đưa nô tài đến Tây Tam Sở, là ý này sao?”
Hoàng đế hạ thấp xấp tấu chương trong tay: “Ý nàng là gì?”
Vương Sơ Nguyệt không nói gì, cúi đầu cẩn thận rửa sạch mấy cây đại bút vừa rồi ngài dùng viết.
“Biết sợ rồi?”
“Ta vẫn luôn sợ. Chỉ là ngài nghiêm khắc, dù sợ cũng chỉ có thể ghi nhớ trong lòng, tự nhắc mình tuyệt đối không được phạm vào phép tắc của ngài.”
Hoàng đế đặt tấu chương xuống: “Trẫm đã nói rất nhiều lần rồi, bảo nàng đừng sợ. Trẫm ngồi ở vị trí này, có người phải đánh, có người phải giết, nhưng nàng Vương Sơ Nguyệt không ở trong đó.”
Vương Sơ Nguyệt khựng tay lại, cổ họng bỗng hơi nghẹn.
Dù là lời dịu dàng đến đâu, ngài cũng thích nói kèm với sát phạt. Trong giọng nói có cốt thép, vang lên lạnh lẽo.
Nhưng rốt cuộc ngài cũng chỉ muốn nói với Vương Sơ Nguyệt một câu:
“Nàng đối với ta mà nói, khác hẳn tất thảy mọi người trên đời này.”
Chỉ là câu nói ấy, rốt cuộc lại quá vướng vào tình riêng nam nữ. Hoàng đế đã cứng rắn bao năm, sớm không còn nói ra được nữa.
Nhất thời, chính ngài cũng có chút bực bội.
May mà Vương Sơ Nguyệt im lặng hồi lâu, cuối cùng khẽ đáp:
“Ta hiểu.”
Nếu cô thật sự hiểu, vậy cũng coi như đủ rồi.
Hoàng đế còn muốn nói thêm gì đó, nhưng nghĩ lại, lúc này tâm trạng mình không tốt, nói nhiều e lại làm tổn thương hoặc dọa cô, bèn dứt khoát không nói nữa, cúi xuống án thư phê tiếp đống tấu chương chất cao như núi.
Vương Sơ Nguyệt ở bên cạnh mài mực, rửa bút. Chẳng bao lâu đã trôi qua hơn nửa ngày.
Bên ngoài gió vẫn thổi “vù vù”, các cửa sổ trong điện đều đóng kín, tuy không lọt vào chút hơi lạnh nào, nhưng gió vẫn làm then cửa rung lên, thỉnh thoảng phát ra tiếng động.
Hoàng đế xem xong bản tấu cuối cùng, tiện tay ném sang chiếc bàn phía tây, đang định đứng dậy gọi truyền thiện, chợt thấy Trương Đắc Thông cầm danh bài bước vào.
“Vạn Tuế gia, Cung Thân Vương ở Thần Vũ Môn dâng bài xin yết kiến.”
Hoàng đế liếc nhìn tấm bài trong tay Trương Đắc Thông: “Người đã vào chưa?”
“Còn chưa ạ.”
Hoàng đế lại ngồi xuống, ngón tay gõ nhẹ lên bìa sách dày. Ngài ngẩng đầu nói: “Truyền đi. Ngày mai có việc, e cũng không tiện gặp.”
“Dạ, nô tài lập tức ra cửa truyền lời.”
“Ừ.”
Nói xong, ngài lại nhìn về phía Vương Sơ Nguyệt: “Nàng…”
Vương Sơ Nguyệt nói trước: “Ta mài xong nghiên mực này rồi sẽ cáo lui.”
Hoàng đế nắm cổ tay mình, nhìn ra ngoài thấy gió vẫn rất lớn.
“Gió lớn thế này, đi lại không tiện. Trẫm với Cung Thân Vương cũng không nói gì lâu đâu. Nàng sang gian phòng phía đông chờ đi, hôm nay không cần về nữa.”
Vương Sơ Nguyệt đáp “Vâng”, đang định đi thì Hoàng đế lại hỏi: “Thân mình nàng đã khá chưa?”
“Phần lớn đã khá rồi.”
“Khá rồi thì thôi. Đợi sau khi Hoàng hậu sinh xong, Chu Minh vẫn tiếp tục phụ trách bên nàng.”
Nói xong, ngài quay sang Trương Đắc Thông: “Ngươi ghi nhớ câu này. Nếu trẫm quên thì nhắc Thái Y Viện.”
Vương Sơ Nguyệt khẽ nói: “Chủ tử, hiện giờ ta cũng khá lắm rồi.”
“Ừ, trẫm không muốn nàng khá. Chu Minh hành hạ bệnh nhân rất có cách, nàng cứ chịu cho tốt. Coi như trẫm xử phạt nàng.”
“…Ồ.”
“Đi đi.”
–
Hoàng đế tuy nói với Cung Thân Vương sẽ không bàn nhiều chuyện, nhưng không ngờ gần đến giờ Dậu mà vẫn chưa thấy tan.
Lúc hoàng hôn, Hà Khánh tới nói: “Chủ tử, ngay cả Thập Nhị gia của Nội Vụ Phủ cũng đã được triệu vào cung rồi. Vạn Tuế gia tối nay e là bị vướng lại, nô tài xin đưa chủ tử về cung trước.”
Vương Sơ Nguyệt nghe vậy liền hỏi: “Ta thì không sao, chỉ là… đã xảy ra chuyện gì sao?”
Dù nói hậu cung không được can dự triều chính, nhưng Cung Thân Vương vì chuyện của Hạ Lâm, từ sau khi đưa linh cữu Đại Lạt Ma về Mông Cổ, đã bị Hoàng đế tước hết mọi chức vụ ở các bộ viện. Cũng giống như Phế Thái tử, đều là thân vương nhàn rỗi, chẳng có việc gì để làm. Nay Cung Thân Vương đột nhiên vào cung, ắt hẳn có chuyện quan trọng. Vương Sơ Nguyệt nhất thời không kịp nghĩ, lại buột miệng hỏi ra.
Hà Khánh nghe xong vội nói: “Chủ tử ơi, chuyện này không hỏi được đâu. Việc này người phải cố mà tránh đi. Dù trong cung có ai xúi giục người mở miệng với Vạn Tuế gia, người cũng phải nhịn cho bằng được. Cứ ở bên Đại A Ca cho tốt. Không có việc gì thì đừng hỏi chuyện bên ngoài.”
Vương Sơ Nguyệt nghe hắn nói vậy, liền bước mấy bước ra cửa. Tam Hy Đường đèn lửa sáng trưng, Thập Nhị gia đang theo bốn chiếc đèn lồng tiến tới, đứng ngoài cửa chờ yết kiến. Những người hầu hạ trước đường đều nín thở tập trung, không dám có nửa phần lơi lỏng. Chẳng bao lâu sau, Viện chính Thái Y Viện cũng từ phía Nhật Tinh Môn đi tới.
“Đều đã đến mức phải chi tiền lương thực rồi, rốt cuộc là…”
Hà Khánh thấy cô vẫn còn ý dò hỏi, trong lòng sốt ruột, liền quỳ xuống trước mặt cô.
“Ôi chao, Hòa chủ tử của nô tài ơi, người thông minh như vậy, xin người nhất định dừng lại, đừng đoán nữa. Ít nhất cũng để nô tài đưa người về Dực Khôn Cung trước đã. Nếu người còn hỏi nữa, nô tài e là không sống nổi đâu.”
Lời hắn nói thành khẩn, lại mơ hồ để lộ cho Vương Sơ Nguyệt biết mức độ nghiêm trọng của chuyện này.
Vương Sơ Nguyệt đành thu lại tâm tư, đáp: “Được, trước hết theo ý ngươi.”
“Vâng, tạ chủ tử khai ân cho nô tài. Nào, Bảo Tử, đi nói với Kim cô nương, bảo nàng chuẩn bị sẵn, ra đón Hòa chủ tử.”
Hà Khánh trong lòng bất an. Người trong Dực Khôn Cung cũng không yên lòng.
Lúc ấy Đại A Ca đang ngồi dưới đèn ôn sách. Kim Kiều ở bên cạnh vừa tỉa bấc nến vừa trông nom cậu. Đêm ấy tuyết lớn, gió cũng lớn. Đèn trong Trú Vân Đường đều không được ổn định. Chẳng bao lâu Đại A Ca đã đọc đến mỏi mắt, đặt sách xuống hỏi Kim Kiều: “Kim cô cô, sao Hòa nương nương vẫn chưa về? Bảo Tử công công đã đi khá lâu rồi.”
Kim Kiều cũng không biết phải trả lời thế nào. Khi Bảo Tử đến truyền lời đã nói khác hẳn ngày thường. Lúc này nhìn ra ngoài gió càng lúc càng lớn, những chiếc đèn lồng dưới mái hiên cứ từng hồi đập vào cột, bóng cây trong sân lay động hỗn loạn, càng khiến người ta thêm hoảng hốt.
Nhưng Đại A Ca đã hỏi, nàng cũng chỉ đành dỗ dành: “Tiểu chủ tử, gió lớn quá. Chắc còn một lúc nữa. Nô tài hầu tiểu chủ tử nghỉ trước nhé.”
“Không, ta muốn đợi Hòa nương nương về.”
Đang nói thì một tiểu thái giám bước vào bẩm: “Kim cô cô, chủ tử đã về rồi.”
Kim Kiều vội đứng dậy ra đón. Thấy Hà Khánh đích thân cầm ô, đỡ Vương Sơ Nguyệt vào. Hắn vừa chạm mặt Kim Kiều liền nói nhỏ:
“Nô tài còn phải quay lại. Hòa chủ tử trở về đã gặp gió, cô cô nhớ chăm sóc cẩn thận.”
“Vâng, nô tài hiểu rồi.”
Hà Khánh lại quay sang nói: “Hòa chủ tử, nô tài xin cáo lui, người nghỉ sớm.”
Vương Sơ Nguyệt gật đầu. Hà Khánh lúc này mới cúi người hành lễ rồi cáo từ trở về.
Kim Kiều nhìn theo bóng lưng hắn, khẽ nói: “Sao cứ như áp giải chủ tử về vậy.”
Vương Sơ Nguyệt cười nhạt, thản nhiên nói: “Đúng là áp giải về đấy. Hà Khánh có một câu, ta nghĩ không phải ý của hắn, mà là ý của Hoàng thượng.”
Kim Kiều nghe vậy cũng cuống lên: “Đang yên đang lành sao lại thế. Là câu gì vậy chủ tử? Người đừng dọa nô tài.”
Vương Sơ Nguyệt lắc đầu: “Hắn bảo ta phải ở bên Đại A Ca cho tốt, chuyện bên ngoài không được hỏi đến.”
“Cái này… nghĩa là sao?”
“Hoàng thượng không nói rõ, nhưng ta nghĩ… e là muốn ta tự cấm túc mình.”
Kim Kiều sững người: “Để chủ tử cấm túc? Chủ tử, hôm nay người có va chạm với Hoàng thượng sao? Lúc Bảo Tử công công tới truyền lời cũng dặn nô tài mấy ngày này phải trông nom chủ tử và Đại A Ca cho cẩn thận. Khi ấy nô tài còn chưa hiểu, giờ nghe chủ tử nói vậy, nô tài…”
Vương Sơ Nguyệt đang định trả lời, chợt thấy Đại A Ca cũng từ Trú Vân đường bước ra. Có lẽ cậu đã nghe được lời họ vừa nói, nên dáng vẻ có chút rụt rè. Cậu đứng sau lưng Kim Kiều, khẽ gọi:
“Hòa nương nương…”
Vương Sơ Nguyệt thấy cậu mặc khá phong phanh, cứ thế lanh lợi chạy ra, đứng ngay nơi đầu gió, khuôn mặt lập tức bị gió thổi tái đi.
Cô vội cởi chiếc áo lông dày trên người khoác cho cậu, rồi ngồi xổm xuống xoa đầu cậu, giọng dịu lại:
“Vẫn còn đang ôn sách sao?”
“Vâng. Nhi thần đợi Hòa nương nương.”
Trong lòng Vương Sơ Nguyệt chợt ấm lên.
Bên này cô chỉ lo cùng Kim Kiều suy đoán ý của Hoàng đế, lại quên mất Đại A Ca ở chỗ mình vừa mới buông xuống nỗi đau mất mẹ, lúc này chính là lúc cần sự ấm áp và an ổn. Cô vậy mà không nghĩ tới tâm trạng của cậu, lại khiến cậu cũng theo đó mà lo lắng. Nghĩ vậy, cô vội hết sức hạ thấp giọng cho dịu dàng, an ủi cậu:
“Đã muộn thế này rồi, để Lương An hầu hạ con nghỉ sớm đi. Sáng mai còn phải đi học. Hòa nương nương đã về rồi, con cứ yên tâm.”
Đại A Ca nghe Vương Sơ Nguyệt nói vậy, lúc này mới quấn chặt chiếc áo choàng lông dày, ngoan ngoãn gật đầu.
“Vâng, nhi thần biết rồi.”
Vương Sơ Nguyệt đứng dậy, lại thấy chỉ có một tiểu thái giám dẫn Đại A Ca đi xuống, còn Lương An thì không có mặt, liền quay sang hỏi Kim Kiều:
“Lương An đâu rồi? Giờ này còn đi đâu nữa?”
Kim Kiều đáp: “Chủ tử, nô tài nghe lời Bảo Tử công công nói, trong lòng không yên nên sai hắn ra ngoài dò hỏi rồi.”
Vương Sơ Nguyệt gật đầu “ừ” một tiếng.
“Phải rồi, cô nghĩ chu đáo lắm. Ngày mai bảo hắn đến bẩm lại cho ta.”
Kim Kiều hỏi: “Hôm nay không hỏi sao ạ?”
“Hoàng thượng không muốn ta hôm nay hỏi, vậy hôm nay ta không hỏi nữa. Kim Kiều, khóa kỹ cửa nẻo, nghỉ thôi.”
Kim Kiều còn muốn hỏi thêm gì đó, nhưng thấy sắc mặt Vương Sơ Nguyệt không được tốt, rốt cuộc cũng không dám hỏi ra. Nàng gọi người vào hầu rửa mặt, buông màn, thắp đèn nhỏ, rồi ở bên trông cô nghỉ ngơi.
Đêm ấy Vương Sơ Nguyệt ngủ không yên giấc. Ngoài cửa sổ, một cành cây khô bị gió quật “vù vù”, cứ liên tục cào lên cửa sổ phía tây. Bóng tuyết như những mảnh nhỏ bay lả tả dán lên cửa. Bên cửa sổ tĩnh mịch chỉ có một ngọn đèn. Kim Kiều đích thân ngồi trực đêm trước cửa, ánh đèn hắt bóng nàng in dài trên nền đất.
Vương Sơ Nguyệt nhìn bóng dáng yên tĩnh ấy, dần dần, trong mắt cô lại mơ hồ hiện lên một bóng người khác.
Hạ Lâm.
Thực ra hai chữ Hạ Lâm này đã dần xa khỏi Vương Sơ Nguyệt từ lâu. Nhưng đêm đó, cô lại bất ngờ mơ thấy y.
Trong mộng, y không đến nỗi quá thê lương. Y mặc một chiếc áo vải thô, một mình đứng lặng trong tuyết. Dung mạo vẫn như xưa, chỉ là trên người đã không còn cái khí phách khoái ý ân cừu năm nào nữa.
Vương Sơ Nguyệt tỉnh dậy, trong lòng lại dấy lên một nỗi rung động khó tả.
Người trong giấc mộng ấy, có lẽ không phải là Hạ Lâm thật đang sống ở Tam Khê đình.
Hạ Lâm bây giờ tuyệt đối sẽ không có sự bình thản như trong giấc mộng của cô. Tất cả… e rằng chỉ là Vương Sơ Nguyệt tự mình tưởng tượng.
Cô chỉ là không muốn nghĩ tới, vị thiếu niên tướng quân phong nhã năm nào, nay rốt cuộc đã bị chính tay người huynh trưởng của mình hủy hoại thành bộ dạng thế nào.
Nhưng giấc mộng vốn chẳng bao giờ sinh ra vô cớ.
Ngày hôm sau, Lương An đến bẩm báo rằng ở Sướng Xuân Viên đã xảy ra một chuyện.
Dụ Quý Thái phi, người vẫn luôn dưỡng bệnh ở Sướng Xuân Viên, đã mắc chứng đàm bệnh, e rằng không chống nổi tới mùa xuân năm sau.
Cung Thân Vương vào cung xin chỉ, cầu Hoàng đế mở ân, cho Hạ Lâm được trở về kinh thành, gặp Dụ Thái Quý phi lần cuối.
Vương Sơ Nguyệt lúc này mới hiểu vì sao đêm qua Hà Khánh lại nói những lời như vậy.
“Chủ tử, chuyện này người biết là được rồi, nhưng tuyệt đối đừng dại dột mà mở miệng trước mặt Vạn Tuế gia, thay cho Thập Nhất gia và mẫu thân của ngài ấy nói đỡ nhé.”
Lương An biết rõ trước kia Vương Sơ Nguyệt có liên quan đến Hạ Lâm, cũng hiểu tính tình chủ tử của mình. Hai năm nay khó lắm Hoàng đế mới nảy sinh tình ý với Vương Sơ Nguyệt, Đại A Ca cũng được nuôi bên cạnh cô, cuộc sống mới dần dần yên ổn. Hắn sợ Thập Nhất gia kia lại gây ra biến cố gì, nên vội vàng khuyên nhủ.
Vương Sơ Nguyệt ngồi dưới cửa sổ, sắp xếp lại những quyển sách tối qua Đại A Ca còn bày ra, cũng không nói gì.
Kim Kiều và Lương An thấy cô không lên tiếng, chỉ lặng lẽ làm việc, đều đoán trong lòng cô đã nổi lên sóng ngầm, liền một trái một phải ra sức khuyên giải.
“Chủ tử, chuyện giữa người và Thập Nhất gia tuy đã qua lâu rồi, nhưng kẻ có lòng vẫn sẽ lấy chuyện đó làm sai lầm lớn của người. Nay Hoàng hậu nương nương cũng không còn bảo vệ người như trước, Thái hậu nương nương đối với người lại…”
“Ta nói gì sao, mà khiến các ngươi phải như vậy?”
Vương Sơ Nguyệt đặt quyển sách cuối cùng lên giá. Cô cầm chén trà Kim Kiều vừa dâng lúc nãy uống một ngụm. Rồi bưng chén trà bước ra khỏi địa tráo của Trú Vân đường, đi tới chiếc quý phi tháp dưới cửa sổ ngồi xuống, tiếp lời:
“Ta biết Hoàng thượng đang nghĩ gì, sao lại đi làm khó ngài ấy, làm khó chính mình. Nhưng có một câu lúc nãy ngươi nói, thật sự làm ta đau lòng.”
Kim Kiều nghe vậy hoảng hốt quỳ xuống.
“Nô tài lỡ lời.”
Vương Sơ Nguyệt cúi đầu nhìn nàng: “Ngay cả cô cũng cho rằng, dù ta chỉ nói một câu trước mặt ngự tiền thay Thập Nhất gia, cũng là tội lỗi lớn sao?”
“Nô tài…”
Lương An thấy Vương Sơ Nguyệt nhìn ra ngoài cửa sổ, im lặng không nói, lại thấy Kim Kiều quỳ dưới đất mặt đầy hối hận, liền vội nói:
“Để nô tài nói một câu. Cô cô cũng thật là, cô cô mới hầu chủ tử chưa lâu, không biết lúc chủ tử vừa mới vào cung, vì chuyện của Thập Nhất gia mà phải chịu bao nhiêu ánh mắt khinh miệt từ tiền triều lẫn hậu cung. Giờ cô cô còn nhắc lại chuyện ấy, chẳng phải khiến chủ tử càng thêm khó chịu sao?”
Kim Kiều nghe xong lời Lương An, lúc này mới hoàn toàn hiểu ra, liền phủ phục xuống nhận tội, không dám nói thêm gì nữa.
Ngoài cửa sổ là một ngày đông hiếm hoi có nắng. Cung nhân đang quét tuyết trước bình phong, tiếng chổi cọ vào mặt đất nghe có phần chói tai.
Vương Sơ Nguyệt vẫn ngồi im lặng. Những ký ức trước kia đã dần trở nên vụn vặt, chuyện vui hay buồn cũng gần như bị thời gian làm phai nhạt. Con người cô vốn không thích chìm trong nỗi buồn quá khứ. Nhưng đến giờ, cô vẫn nhớ rõ hai cái tát mình đã tự giáng lên mặt trước mặt Hoàng đế.
Chỉ vì cô không thể hoàn toàn tách mình khỏi Hạ Lâm.
Mỗi lần nhớ lại chuyện ấy, trong lòng cô lại mềm nhũn, đau nhói đến tận đáy lòng. Trong khoảnh khắc không kìm được, hốc mắt cô bỗng đỏ lên mà chính cô cũng không hay.
“Chủ tử, là nô tài không tốt, người đừng…”
Kim Kiều vừa cất tiếng, Vương Sơ Nguyệt mới nhận ra mình thất thố.
Cô vội cúi đầu che giấu, vừa nói: “Ta không trách cô. Cô đứng lên trước đi, đi thêm ít than vào lò. Ta thấy hơi lạnh.”
Kim Kiều đành vâng lời đi ra.
Lương An thấy Vương Sơ Nguyệt khó mà nguôi lòng, liền bưng một chén trà đặt vào tay cô.
“Thực ra chúng nô tài cũng chỉ lo lắng uổng công cho chủ tử thôi. Nói ra thì, tuy bệnh tình của Dụ Thái Quý phi là chuyện lớn trong cung, nhưng Thập Nhất gia có về được hay không vẫn còn chưa chắc. Nô tài nghĩ rằng, nếu sau này việc tang của lão thái phi xảy ra, Nội Vụ Phủ cùng Công bộ lo liệu chu toàn, vẫn có thể để chuyện này trôi qua yên ổn, vậy thì cũng không có gì đáng ngại.”
Vương Sơ Nguyệt lắc đầu cười nhạt. Bên ngoài cổng cung bỗng vang lên tiếng người. Một tiểu thái giám bước vào bẩm:
“Chủ tử, tiểu chủ tử của chúng ta đã tan học trở về.”
Lời còn chưa dứt, Đại A Ca đã chạy vào, lao thẳng vào lòng Vương Sơ Nguyệt.
“Hòa nương nương, nhi thần đói rồi.”
Lương An vội phủi tuyết trên vai cậu, vừa nói: “Ôi chao tiểu chủ tử, cẩn thận kẻo va phải Hòa nương nương.”
Vương Sơ Nguyệt ôm lấy cậu, vuốt lại bím tóc vừa chạy đến rối tung ra phía trước, dịu giọng nói: “Không sao. Có bánh phục linh, bảo Lương công công đi lấy cho con nhé.”
Đại A Ca ngẩng đầu lên, lại đưa tay về phía khóe mắt Vương Sơ Nguyệt.
“Hòa nương nương, người lại khóc rồi. Ai bắt nạt người vậy? Nhi thần đi tìm hắn nói lý.”
Vương Sơ Nguyệt vội lau đi giọt lệ còn sót lại nơi khóe mắt, nâng khuôn mặt cậu lên nói: “Làm gì có ai bắt nạt Hòa nương nương. Chỉ là gió thổi vào mắt thôi. Mà Đại A Ca của chúng ta hôm nay sao tan học sớm thế?”
Đại A Ca đứng thẳng người, ánh mắt lại tối xuống.
“Thầy của nhi thần bị Hoàng a mã giam vào ngục rồi.”
“Cái gì?”
“Nhi thần không dám hỏi kỹ. Hình như Lưu sư phụ cùng với Trương Hiếu Nho đại nhân và mấy vị đại nhân khác dâng một bản tấu gì đó…”
Nói rồi, cậu ôm lấy tay Vương Sơ Nguyệt.
“Hòa nương nương, hôm qua Lưu sư phụ bảo nhi thần giảng ‘Chu tử bát đức’. Khi ấy nhi thần nói không tốt, còn bị phạt đứng. Đêm qua nhi thần học bài suốt cả đêm, nghĩ hôm nay sẽ giảng lại cho sư phụ nghe cho tốt…”
Tay Vương Sơ Nguyệt chợt lạnh đi.
Cái gọi là Chu tử bát đức, chính là: “Hiếu, đễ, trung, tín; lễ, nghĩa, liêm, sỉ.”
Những bản tấu của Trương Hiếu Nho và các lão thần ấy, e rằng đã chọc thẳng vào xương sống của Hoàng đế.
Nhưng điều vừa đáng kính vừa đáng cười là, vị thầy của Đại A Ca kia, đã biết rõ rằng một khi liên danh cùng Trương Hiếu Nho dâng tấu, lập tức sẽ phải đối mặt với sự trừng trị của Hoàng đế, vậy mà vào ngày cuối cùng ở Thượng Thư phòng, vẫn ép con trai của Hoàng đế suy ngẫm tám chữ ấy, tám chữ mà đối với hoàng gia, tuyệt đối không thể dựng làm chuẩn mực.
“Đại A Ca, con nhớ kỹ. Mấy ngày tới nếu Hoàng a mã của con hỏi về thầy, con tuyệt đối không được nhắc đến tám chữ này.”
Đại A Ca nhìn Vương Sơ Nguyệt, nửa hiểu nửa không gật đầu.
“Vâng… nhưng Hòa nương nương, vì sao vậy ạ? Sư phụ nói tám chữ này là căn bản để làm người, bảo nhi thần cả đời cũng không được quên.”
Vương Sơ Nguyệt ôm cậu vào lòng, khẽ nói:
“Thầy của con nói rất đúng, Hòa nương nương cũng mong con ghi nhớ tám chữ ấy. Nhưng Hòa nương nương càng mong Đại A Ca của chúng ta được sống vô ưu vô lo. Con đừng hỏi vì sao, chỉ cần nghe lời. Đợi khi Đại A Ca lớn thêm chút nữa, tự nhiên sẽ hiểu.”
Đại A Ca gật đầu.
“Vâng, nhi thần nghe lời Hòa nương nương.”
Dù sao vẫn chỉ là một đứa trẻ. Nói xong lại nô đùa với Vương Sơ Nguyệt, ôm lấy tay cô đòi bánh phục linh.
–
Bên phía Nam Thư Phòng.
Thập Nhị gia cùng Vương Thụ Văn, Trình Anh và mấy vị đại thần nghị chính đều quỳ đến mức lưng gần như sụp xuống.
Hoàng đế không ngồi sau án thư. Ngài kéo một chiếc ghế ngồi bên lò than, cúi người đưa tay sưởi gần ngọn lửa. Những tia lửa than hắt lên mặt ngài, vậy mà vẫn không nhìn ra chút ấm áp nào.
Một lúc lâu sau, Hoàng đế mới rút tay về, sửa lại ống tay áo đã gấp lên vì sưởi lửa.
“Ý gì đây? Trương Hiếu Nho xin cáo lão hồi hương, trẫm không được chuẩn sao?”
Thập Nhị gia và Trình Anh đều không dám lên tiếng. Vương Thụ Văn nói: “Hoàng thượng, hiện nay bất luận là Sơn Đông hay Thiểm Tây, việc cải cách hỏa hao đã dần dần thuận lợi. Nhìn thấy tiền bạc trong hai kho phiên ngày một tích lại, dù là thần và Trương đại nhân trước kia ngu muội không hiểu tầm nhìn xa của Hoàng thượng, giờ đây cũng chỉ biết khâm phục.”
Ông nói quanh co lảng tránh, Hoàng đế lại cười khẩy.
“Vương Thụ Văn, ngươi rõ ràng, trẫm nói không phải chuyện Trương Hiếu Nho cải cách hao phí ở Sơn Đông và Thiểm Tây.”
Nói rồi, ngài đưa bản tấu từ nãy đến giờ vẫn đặt trên đầu gối ra trước mặt Vương Thụ Văn.
“Nhận lấy.”
Vương Thụ Văn vội vàng dùng hai tay đón lấy. Lại nghe Hoàng đế nói: “Bản tấu này chính các ngươi dâng lên cho trẫm. Nói ra cũng lạ, mấy năm trẫm lâm triều, vẫn chưa thấy mấy bản tấu liên danh. Càng chưa từng thấy những lời lẽ hoang đường vô lý, đại nghịch bất đạo như thế này!”
Thập Nhị gia và Trình Anh nhìn nhau một cái, đều không dám lên tiếng.
Hoàng đế chỉ vào mặt tấu chương: “Trong đó có một câu hay nhất. Vương Thụ Văn, mở ra.”
“Dạ… dạ.”
Vương Thụ Văn vội vàng mở tấu chương.
Hoàng đế lạnh giọng nói: “Trang đầu, ở giữa. Ngươi đọc.”
Tay Vương Thụ Văn run lên, liền dập đầu xuống: “Thần… thần không dám đọc.”
“Ngươi đã dám dâng lên, sao lại không dám đọc? Đọc!”
Vương Thụ Văn không còn cách nào, đành run rẩy quỳ thẳng dậy, cất giọng đọc: “Chu tử bát đức, hai chữ hiếu đễ đứng đầu. Nay Dụ Thái Quý phi bệnh nặng, vậy… vậy… vậy…”
Răng và lưỡi Vương Thụ Văn gần như cắn chặt vào nhau, rốt cuộc không đọc tiếp nổi. Ông cúi rạp xuống đất dập đầu: “Hoàng thượng, thần tội đáng muôn chết.”
Hoàng đế đứng dậy bước tới trước mặt ông, giật lấy bản tấu: “Ngươi sợ cái gì? Trẫm còn thấy người chấp bút bản tấu này nói rất thống khoái. Hừ, mắng trẫm trên không biết hiếu kính Thái phi, dưới không biết yêu thương huynh đệ. Nghe ra thì cái tội ‘đại nghịch bất đạo’ trẫm phê cho hắn còn sai rồi! Lần này nếu trẫm không cho Thập Nhất trở về kinh, thì trẫm mới chính là đại nghịch bất đạo!”
Nói xong, ngài ném mạnh bản tấu trở lại án thư.
Bản tấu bị quăng tung ra, mặt bìa cứng đập xuống bàn “bốp” một tiếng. Cả phòng, kể cả Trương Đắc Thông, tất cả nô tài đều lập tức quỳ rạp xuống.
Vương Thụ Văn đành liếc mắt ra hiệu cho Thập Nhị gia.
Trong lòng Thập Nhị gia cũng sợ hãi, ngay cả cách xưng “hoàng huynh” cũng không dám dùng. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, lúc này cũng chỉ có hắn, vừa là quân thần, vừa là huynh đệ với Hoàng đế, còn có thể mở lời, so với Vương Thụ Văn hay Trình Anh thì thuận lợi hơn. Thế là hắn đành cắn răng quỳ thẳng lên, cẩn thận cân nhắc giọng điệu rồi mới nói: “Hoàng thượng, ngài nhân hậu. Đã tha cho Thuần Thân Vương, vậy cũng xin ban một ân điển cho tội nhân ở Tam Khê Đình.”
Hoàng đế cười lạnh một tiếng: “Trẫm đang bàn chuyện chính sự, ngươi lại nói chuyện nhà.”
“Thần không dám. Hoàng thượng, thần chỉ thấy long tâm của ngài không vui, nên mong thay ngài giải tỏa đôi chút. Xin Hoàng thượng trách tội.”
Hoàng đế không nói thêm gì nữa.
Trong phòng, lửa trong lò than nổ lách tách. Thập Nhị gia nhìn thấy bàn tay Hoàng đế trên án thư dần siết chặt.
Một hồi lâu sau, mới từ từ buông lỏng.
Bên ngoài, Tăng Thiếu Dương và Hà Khánh đứng dưới cửa sổ phía tây của Nam Thư Phòng.
Hai người nhìn lên bầu trời trong xanh rực rỡ trên đầu, đến thở mạnh cũng không dám.
Qua rất lâu, Hà Khánh mới khe khẽ nói: “Ấy… mấy hôm nay ở Nhật Tinh Môn không thấy Tăng Thượng Bình đâu. Ca ca của ngươi… đi đâu rồi?”
Tăng Thiếu Dương thở dài: “Nhờ người bên Nội Vụ Phủ, đưa huynh ấy đến Sướng Xuân Viên rồi.”
Hà Khánh sững lại: “Người ta đều nói bọn ta chỉ biết nịnh trên đạp dưới, nhưng ta thấy chỉ có huynh ấy dám thay những nô tài như chúng ta mà vả mặt bọn họ. Chủ cũ đã đổ bao nhiêu năm rồi, huynh ấy vẫn chịu quay lại theo hầu, cũng thật có khí tiết.”
Tăng Thiếu Dương ngẩng mặt nhìn trời trong, thở ra một hơi dài: “Đúng vậy. Khuyên huynh ấy cũng khiến ta cảm thấy chính mình như kẻ không có xương sống.”
Lời còn chưa dứt, đã thấy Thập Nhị gia dìu Vương Thụ Văn lảo đảo bước ra khỏi Nam Thư Phòng, Trình Anh đi theo phía sau. Hà Khánh vội vàng đi vào.
Trương Đắc Thông đang chỉ mấy tiểu thái giám dập bớt than trong phòng.
Hoàng đế ngồi sau án thư, chưa thắp đèn, sắc mặt âm trầm.
Hà Khánh vừa định ra ngoài gọi người vào thêm trà, bỗng nghe một giọng lạnh như lưỡi dao: “Hà Khánh.”
“Dạ… dạ, nô tài đây…”
“Truyền lời cho Kính Sự Phòng. Không cần dâng thẻ thiện nữa, gọi Hòa phi đến.”
“Dạ.”
Theo phản xạ hắn liền đáp lời, đang định đi thì chợt thấy có gì đó không ổn.
Hà Khánh dừng bước, nhìn Trương Đắc Thông một cái, rồi lấy hết can đảm quay lại quỳ xuống hỏi: “Vạn Tuế gia, ý của ngài là… để Hòa chủ tử đến Dưỡng Tâm Điện thị tẩm sao?”
Lời vừa dứt, Hoàng đế đập mạnh tay xuống án thư, quát: “Láo xược!”
Trương Đắc Thông vội nói: “Vạn Tuế gia bớt giận. Hắn truyền lời xong trở về, nô tài sẽ dạy dỗ hắn.”
Tâm trạng Hoàng đế không ổn. Nghĩ lại, ngài lại thấy cũng không thể trách Hà Khánh nhiều lời hỏi câu ấy.
Hai năm nay, ngài gần như không còn để Vương Sơ Nguyệt đi theo quy trình của Kính Sự phòng, cũng không muốn để cô phải theo cái quy củ thị tẩm của hậu cung do Kính Sự phòng quản. Nhưng hôm nay không hiểu vì sao, nghĩ đến Hạ Lâm, rồi nghĩ đến cô, lại nhớ đến chuyện trong tuyết hai ba năm trước, trong lòng ngài bỗng không sao bình tĩnh nổi.
Lúc này bảo Kính Sự phòng truyền cô đến thị tẩm, cũng không phải vì muốn lập quy củ gì. Chỉ là trong khoảnh khắc này, những nghi thức của Kính Sự phòng dường như mới có thể khiến ngài trực tiếp xác nhận một điều.
Vương Sơ Nguyệt thuộc về ngài.
Cô là nô tài của ngài.
Là phi tần.
Là người phụ nữ của ngài.
Có thật sự cần thiết như vậy không?
Hoàng đế xưa nay vẫn cho rằng mọi việc mình làm đều có lý do không thể nghi ngờ. Nhưng ở chuyện nhỏ tưởng như chẳng đáng kể này, ngài lại cảm thấy mình giống như uống phải rượu, đầu óc bốc nóng.
Đạo lý nghĩ không thông, lời nói lại càng nặng nề.
“Còn không cút!”
Hà Khánh bị dọa đến hồn vía bay mất, vừa bò vừa chạy, chỉ biết lăn thẳng về phía Dực Khôn Cung.
Bên này, Vương Sơ Nguyệt vừa cùng Đại A Ca ăn cơm xong, Đại A Ca đã đi ôn sách.
Buổi tối, Uyển Quý nhân tới. Hai người dưới ánh đèn vừa xem mẫu thêu, vừa chuyện trò.
Chưa nói được mấy câu, người của Kính Sự phòng đã đến truyền lời.
Không chỉ Vương Sơ Nguyệt, ngay cả Uyển Quý nhân cũng có phần sững sờ. Đợi người truyền lời đi rồi, nàng buột miệng nói: “Ta nhớ hình như Vạn Tuế gia không cho nương nương…”
Vừa nói ra lại thấy hối hận, vội cúi đầu vò chiếc khăn trong tay, đứng dậy cáo từ ra ngoài.
Những thái giám của Kính Sự phòng cũng đã hơn hai năm không đến Dực Khôn Cung hầu hạ việc này. Tên thái giám dẫn đầu khi đối diện với Vương Sơ Nguyệt cũng có chút lúng túng. Lúc này thấy Uyển Quý nhân đã rời đi, hắn mới dè dặt nói: “Vậy… nô tài xin hầu Hòa chủ tử qua đó?”
Lương An quát: “Gấp cái gì, giờ còn chưa đến. Chủ tử nhà ta…”
“Lương An.”
“Chủ tử…”
“Không thể không giữ quy củ, cứ nghe theo các công công.”
Nói xong, cô không nói thêm lời nào nữa. Sắc mặt nhàn nhạt, quay người đi vào gian trong.
Những người còn lại lúc này cũng nhận ra bầu không khí có phần không ổn. Họ nhìn Lương An, thấy hắn không lên tiếng, lúc ấy mới dám theo vào.
Một thái giám có chút địa vị không khỏi lẩm bẩm với tên dẫn đầu:
“Chỗ Hòa chủ tử này thật là kiêu ngạo. Ngoài Hoàng hậu nương nương ra, phi tần nào mà chẳng mong được chúng ta hầu hạ thế này. Vậy mà Dực Khôn Cung lại chẳng cho chúng ta sắc mặt tốt. Theo ta thấy, vị chủ tử này mấy năm nay được Hoàng ân quá nhiều, đến cả bổn phận trong cung cũng quên rồi. Ngay cả nô tài trong cung của họ, chẳng những không biết hiếu kính chúng ta, còn dám bày sắc mặt.”
Tên thái giám đứng đầu xua tay: “Bớt nói vài câu đi. Hôm nay Vạn Tuế gia vốn đã không được vui. Cẩn thận hầu hạ là được.”
Nói rồi, cả đoàn đã vào tới gian trong.
Kim Kiều đang hầu Vương Sơ Nguyệt cởi y phục, chuẩn bị tắm rửa. Lúc này bọn thái giám không được phép nhúng tay vào, chỉ có thể đứng ngoài bình phong chờ. Phải đợi bên trong truyền ra câu “đã xong”, họ mới được vào khiêng người.
Lúc này nước nóng ôm lấy thân thể Vương Sơ Nguyệt, hơi nước bốc lên làm mờ trước mắt, như một lớp hồ ẩm ướt.
Cô ôm lấy hai đầu gối, không nói một lời, mặc cho Kim Kiều từng gáo nước ấm từ cổ xuống vai, rồi xuống sống lưng, dội từng chút một.
Kim Kiều cũng không thể nói gì. Quy củ thị tẩm này vốn là biểu hiện của quyền uy hoàng gia, là sự ràng buộc đối với phi tần. Từng bước một, từng khắc từng giờ đều có quy định nghiêm ngặt. Người hầu hay chính Vương Sơ Nguyệt cũng không được phép sai sót nửa điểm.
Tắm xong, Kim Kiều trải dưới đất một tấm thảm lông chuột trắng, đỡ cô bước ra khỏi thùng tắm, đặt chân lên đó. Nàng lại ngồi xuống, bắt đầu từ các ngón chân lau khô từng chút một. Sau đó mới dìu cô lên giường.
Trên giường đã chuẩn bị sẵn một tấm chăn gấm thêu hoa văn hình thoi.
Vừa mới được nước nóng bao bọc xong, làn da trắng như tuyết của Vương Sơ Nguyệt lúc này còn phảng phất sắc hồng. Khi chạm vào lớp chăn bông mềm mại, cô bỗng run lên một trận.
Kim Kiều vội hỏi: “Chủ tử, sao vậy ạ? Có phải phía sau có gì cấn không? Người ngồi dậy đi, để nô tài xem lại cho.”
Vương Sơ Nguyệt khẽ nói: “Không cần. Chỉ một lát thôi, đừng làm rộn thêm.”
Kim Kiều đành kéo hai mép chăn lại, cẩn thận quấn kín thân thể chủ tử nhà mình.
Nàng vốn hiểu rõ quy củ thị tẩm của phi tần. Hôm nay trong lòng không vui, chẳng qua là vì trước đây Hoàng đế từng ban ân cho phép Vương Sơ Nguyệt không cần theo những quy củ ấy, nay lại thu hồi, nên nàng lo lắng cho tiền đồ của chủ tử.
Chỉ là nàng vẫn chưa hiểu, nỗi đau thật sự trong lòng Vương Sơ Nguyệt lúc này rốt cuộc là vì điều gì.
“Chủ tử, người đừng buồn. Đây cũng là đại ân điển của Vạn Tuế gia. Những người như Uyển Quý nhân kia, bao nhiêu năm rồi còn mong cũng chưa được một lần.”
Những lời đại thể như vậy, Vương Sơ Nguyệt càng hiểu rõ thì trong lòng lại càng khó chịu.
Cô dứt khoát ngăn Kim Kiều lại, không muốn để nàng nói tiếp.
“Đi truyền lời đi. Bên này ta đã xong rồi.”
“Vâng.”
Kim Kiều đứng dậy, đi tới trước bình phong, hướng ra ngoài nói:
“Mấy vị công công, nương nương đã xong rồi, các vị vào thỉnh đi.”
Lời còn chưa dứt, người của Kính Sự phòng còn chưa kịp đáp, Lương An đã chạy vào nói: “Kim cô cô, mấy vị công công, Hoàng thượng tới rồi, đã đến tiền điện. Bên này chúng ta…”
Người của Kính Sự phòng sững lại. Họ chưa từng gặp chuyện phi tần đang chuẩn bị thị tẩm mà Hoàng đế lại tự mình tới, nhất thời rối loạn.
“Ôi chao, thế này không thể khiêng nương nương đi được… cái này… ôi…”
Kim Kiều liếc nhìn ra ngoài. Ánh đèn lồng nghi trượng đã chiếu sáng gần nửa bầu trời.
Thấy mấy người của Kính Sự phòng cũng chẳng biết làm sao, mà lúc này Vương Sơ Nguyệt lại tuyệt đối không thể mở miệng phân phó, nàng đành nói:
“Vạn Tuế gia đã đến rồi, mấy vị công công ở đây cũng không còn chỗ đứng nữa. Lương An, mau đưa các công công ra ngoài.”
Người của Kính Sự phòng vốn cũng không biết xử lý chuyện trái quy củ này thế nào. Nghe người của Dực Khôn Cung nói vậy, liền thuận theo, theo Lương An lui ra ngoài.
Người vừa rời đi, Hoàng đế đã sải bước tiến vào. Kim Kiều cùng Lương An cũng vội theo Trương Đắc Thông lui ra ngoài hầu chực.
Trong phòng, thùng tắm vẫn còn bốc hơi nóng.
Trên giường, Vương Sơ Nguyệt nằm ngay ngắn trong chăn, chỉ lộ ra khuôn mặt hơi ửng đỏ.
Ngài đã thấy rất nhiều nữ nhân bị chuẩn bị thành dáng vẻ này. Những năm trước, ngài cũng từng để Vương Sơ Nguyệt theo quy củ như vậy mấy lần. Nhưng lâu dần, ngài vẫn thích ở trong nơi này, nơi ngài ban cho cô, đơn giản mà ở bên cô.
Hôm nay vì chuyện Trương Hiếu Nho dâng tấu xin tha cho Hạ Lâm trở về kinh mà nổi giận. Nhất thời, không hiểu sao lại đem quy củ ra ép cô.
Nhưng lời đã nói ra rồi, vốn nên quân vô hí ngôn, ngài lẽ ra phải ở Dưỡng Tâm Điện chờ người khiêng cô tới. Vậy mà lại không nhịn được, tự mình đến Dực Khôn Cung.
Nói thật, ngay cả Hoàng đế cũng có chút hồ đồ, không rõ mình rốt cuộc chỉ vì Thập Nhất mà sinh lòng ghen tức, hay thật sự muốn trút giận lên Vương Sơ Nguyệt.
“Chủ tử.”
Ngài đang đứng yên chưa động, chợt nghe Vương Sơ Nguyệt gọi mình.
Hoàng đế tiện tay tháo chiếc áo choàng đang khoác trên người, ném xuống bên chân cô, rồi ngồi xuống cạnh giường.
“Ngồi dậy, mặc y phục vào.”
Vương Sơ Nguyệt vẫn nằm yên không động, chỉ lặng lẽ nhìn khuôn mặt Hoàng đế.
Vừa nhìn đã biết ngài từ nơi nghị sự trực tiếp tới đây, nơi cổ tay áo còn vương mùi chu sa nhàn nhạt.
“Trẫm sai không nổi nàng sao? Ngồi dậy. Trẫm muốn uống trà.”
“Vậy ngài ra ngoài kia ngồi một lát, nô tài sẽ dậy.”
Hoàng đế đứng dậy: “Trẫm có gì mà không thể nhìn? Hồ đồ!”
Bình thường, cô chắc chắn đã thuận lời mà cãi lại. Nhưng hôm nay bị ngài nói như vậy, cô lại không muốn lên tiếng.
Thân thể khẽ động, cô thử ngồi dậy nửa chừng, luống cuống với tay lấy chiếc áo choàng Hoàng đế vừa ném ở chân giường để che người. Cô co mình vào góc giường, thậm chí còn vùi cả đầu vào trong.
Hoàng đế lại ngồi xuống.
Hai người cùng im lặng.
Một lúc lâu sau, Hoàng đế mới lên tiếng: “Thôi được, trẫm tự rót trà.”
Nói xong, ngài đứng dậy đi tới bàn trà, nhấc ấm nước trên lò lên, tự rót một chén nước nhạt, rồi quay người ngồi vào chiếc ghế tròn đối diện.
Bầu không khí trở nên có chút khó diễn tả.
Từ sau khi đọc tấu chương của Trương Hiếu Nho và Cung Thân Vương, đây là lần đầu Hoàng đế gặp lại Vương Sơ Nguyệt.
Trên đường tới đây, ngài cũng tự khuyên mình rằng chuyện giữa Vương Sơ Nguyệt và Hạ Lâm đã qua rất lâu rồi. Bây giờ dù người ngoài có nhắc lại, cũng chẳng còn liên quan gì đến cô nữa, ngài vốn không có lý do gì để nổi giận.
“Vương Sơ Nguyệt, rốt cuộc nàng có mặc y phục hay không? Nếu không mặc, trẫm sẽ cho người khiêng nàng đến Dưỡng Tâm Điện.”
Lời vừa dứt, lại nghe cô nói: “Chủ tử vốn đã định làm vậy, còn sang đây một chuyến làm gì.”
Hoàng đế nghẹn lại.
“Ý nàng là gì? Trẫm bảo nàng đến Dưỡng Tâm Điện thị tẩm, chẳng lẽ sai sao!”
“Không phải. Ta chỉ trách chính mình, ỷ vào ân sủng của ngài, càng ngày càng ngông cuồng, đến cả bổn phận cũng chẳng còn muốn giữ.”
Nói rồi, cô dứt khoát rút cả người vào lại trong chăn.
Những âm thanh khác dường như đều biến mất, chỉ còn tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ dần dần rõ ràng trong tai.
Cô cuộn mình trong chăn, dựa vào lớp bông mềm ấy, đáng thương giữ lại chút thể diện cuối cùng trước mặt ngài.
Giữa họ vốn không ngang bằng. Cô có quá ít, còn ngài lại nắm quyền thế ngập trời. Chỉ cần sơ sẩy một chút, ngài cũng có thể tước đoạt sạch những gì ít ỏi cô đang có.
Đó vốn không phải ý định của ngài.
Nghĩ vậy, Hoàng đế đưa tay xoa trán. Vừa đặt tay lên đầu gối, ngài đã vô thức siết chặt thành nắm đấm.
Ngài thở dài một hơi.
Cuối cùng cũng đè xuống được phần nào cơn giận hỗn loạn trong lòng. Ngài tiện tay cầm lấy chiếc trung y Kim Kiều gấp đặt bên giường, bước tới, quay mặt đi, đưa cho cô.
“Ngồi dậy, mặc y phục vào. Hôm nay trẫm không có hứng với nàng. Đêm nay nàng cũng không cần ngủ, đứng hầu trẫm.”
Cô vẫn không động.
Hoàng đế mất kiên nhẫn, dứt khoát kéo mạnh chiếc chăn đang che kín mặt cô ra.
Nhưng khi chăn vừa bị kéo xuống, ngài lại nhìn thấy một đôi mắt đỏ hoe sưng lên.
Ngài lại làm Vương Sơ Nguyệt khóc.
“Nàng…”
Trương Đắc Thông và Hà Khánh ở bên ngoài cũng nghe thấy động tĩnh trong phòng, nhưng chẳng ai dám lên tiếng bước vào. Không có ai hòa giải, mà cô lại chỉ rơi nước mắt chứ không khóc thành tiếng. Trong chốc lát, lòng Hoàng đế rối bời. Ngài cầm chiếc trung y trong tay, đứng cũng không xong, ngồi cũng chẳng yên trước mặt cô.
“Vương Sơ Nguyệt…”
“Là nô tài không tốt…”
“Không phải, trẫm…”
Ngài thật muốn gõ vào đầu mình. Sao lại nói những lời khó nghe như vậy trước mặt cô, đến cả chuyện bắt cô đứng hầu cũng nói ra được.
Ngài dứt khoát không nói nữa.
Mở chiếc trung y trong tay ra, nắm lấy cánh tay Vương Sơ Nguyệt, kéo cô bật dậy khỏi chăn. Sau đó kéo tay cô, luống cuống nhét vào tay áo.
“Chủ tử…”
“Im miệng.”
“Cái đó… sai rồi.”
“Biết sai rồi thì yên phận một chút.”
“Không phải, là tay áo sai rồi… Ngài muốn mặc y phục cho ta thì ít nhất cũng mở mắt ra chứ, tay ta sắp bị ngài vặn gãy rồi.”
Hoàng đế vốn sợ cô ngượng ngùng nên mới nhắm mắt lại để mặc y phục cho cô. Lúc này nghe cô đau đến hít khí lạnh, ngài vội mở mắt ra, chỉ thấy Vương Sơ Nguyệt bị ngài vừa rồi lóng ngóng một hồi làm cho rối tung cả lên. Khóe mắt vẫn còn vương nước mắt, nhưng đáy mắt lại thấp thoáng một tia cười bất lực.
“Tự mặc!”
Ngài đột ngột buông tay, đứng dậy đi ra bên cửa sổ.
Vương Sơ Nguyệt cúi đầu nhìn bộ y phục rối bời trên người mình, nhớ lại cách ngài luống cuống vừa rồi, chẳng biết từ lúc nào mà khối nghẹn trong lòng đã được gỡ ra đôi chút.
Cô hiểu rằng Hoàng đế từ trước đến nay là người hành động nhiều hơn lời nói.
Ngài chẳng qua chỉ muốn tự tay mặc lại cho cô bộ y phục mà hôm nay ngài đã dùng hoàng quyền ép cô cởi ra.
Quả thật, đàn ông cởi y phục của phụ nữ thì rất dễ. Nhưng muốn cung kính, cẩn thận mà mặc lại y phục cho một người phụ nữ… Không nói đến Hoàng đế, ngay cả những chàng trai dịu dàng trong thoại bản cũng chưa chắc làm được.
Vương Sơ Nguyệt chợt thấy sự khó chịu trong lòng mình lúc trước phần nhiều chỉ là tự làm khó bản thân.
Hoàng đế là người thế nào, người khác có thể không biết, nhưng cô còn không hiểu sao?
Nghĩ vậy, cô lau đi nước mắt, đứng dậy mặc lại y phục.
Khi nhìn sang Hoàng đế đang đứng thẳng lưng trước cửa sổ, cô thấy ngài tuy đứng nghiêm chỉnh như một chính nhân quân tử, tay lại vô thức cào lên một mảng tường vô danh. Bụi vôi xám trắng rơi xuống từ kẽ tay ngài.
Vương Sơ Nguyệt nhìn vệt bụi xám trắng rơi trên đất, nơi trong lòng vừa bị ngài làm tổn thương, cũng dần dần dịu lại.
Cô khẽ ho một tiếng, dịu giọng nói: “Chủ tử, là ta không tốt, không nên cứ thế mà khóc.”
“Ngoài khóc ra, nàng còn biết làm gì.”
“Vâng, ta chẳng biết làm gì cả, chỉ biết chọc ngài tức giận.”
Cô nói rồi định bước xuống giường, lại nghe Hoàng đế quay người nói: “Làm gì đấy? Mang giày vào.”
Bị ngài nói một câu, cô đành ngồi lại mang giày. Lúc này cô đã mặc xong trung y, bờ vai gầy được lớp vải ôm lấy, lộ ra đường nét thanh tú. Cô cúi người thấp đầu, chiếc cổ trắng như sương tuyết lại lọt vào mắt Hoàng đế.
“Người làm trẫm tức giận không phải nàng. Trẫm… hôm nay tâm tình không tốt, đem nàng ra trút giận.”
Vương Sơ Nguyệt mang xong giày, đi tới trước mặt ngài, khom gối quỳ xuống.
“Là lỗi của ta. Đó vốn là ân điển của ngài, cũng là bổn phận của ta, ta không nên làm ra vẻ.”
Hoàng đế cúi đầu nhìn cô. Rõ ràng là ngài làm khó cô, vậy mà lại là cô đến nhận lỗi.
Nhưng ngài vẫn cảm thấy dễ chịu, tâm tình cũng theo đó mà tốt lên. Ngài đưa tay kéo cô đứng dậy.
“Đừng nhận lỗi nữa. Sau này chuyện này không còn. Nàng không quen, trẫm cũng không quen.”
Nói rồi, ngài hướng ra ngoài hỏi: “Người của Kính Sự Phòng đâu?”
Trương Đắc Thông vội đáp: “Vạn Tuế gia, đều đang chờ ở tiền điện.”
“Chờ làm gì? Đợi lĩnh thưởng à?”
Trương Đắc Thông nghe ra trong lời Hoàng đế có lửa giận, vội nói: “Nô tài lập tức truyền lời ra ngoài, bảo họ lui về.”