Ba Mươi Năm Làm Phi - Nàng Và Đèn

Chương 76

Vương Sơ Nguyệt đỡ Vương Thụ Văn đứng dậy, Đại A Ca thì ngoan ngoãn chắp tay thi lễ với ông, cất tiếng gọi: “Lão đại nhân.”

Đời này các hoàng tử đều còn nhỏ tuổi, Đại A Ca tuy lớn nhất, song cũng chỉ mới sáu bảy tuổi, căn bản chưa đến tuổi kết giao triều thần. Bởi vậy thế lực phía sau phần nhiều dựa vào nhà ngoại. Thế nhưng Thành phi xuất thân từ cựu phiên Mông Cổ, trong thân tộc chẳng có ai là cận chi làm quan trong triều. Nay cậu được quá kế về bên con gái mình, thì Vương Thụ Văn cùng Vương Định Thanh tự nhiên trở thành chỗ dựa cho cậu.

Vương Thụ Văn làm quan có cái đầu mà bọn Trình Anh không có được. Đó là thứ khôn ngoan mài giũa qua bao năm cùng Hoàng đế, việc chính sự thì cần mẫn cẩn trọng, việc nhà thì giả câm giả điếc. Vương Sơ Nguyệt nhập cung, tuy là để mở đường tiền đồ cho ông và Vương Định Thanh, nhưng ngoài mặt ông chỉ coi cô là chủ tử trong cung; cô càng được sủng ái, ông lại càng phải giữ lễ, càng tôn kính mà xa cách.

Vương Định Thanh thì chưa tu luyện đến cảnh giới lão luyện như Vương Thụ Văn. Vừa trông thấy muội muội bao năm chưa gặp, vành mắt y đã đỏ hoe.

Y nhớ cô đến khôn nguôi.

Sau khi mẫu thân qua đời, Vương Sơ Nguyệt là niềm vương vấn duy nhất của y. Khi ở vùng Tây Nam, nghe tin Hạ Lâm bị giam, y đã lo lắng cho tiền đồ của cô đến chết đi sống lại; sau lại nghe cô quanh co nhập cung, càng thêm bất an. Nay thấy khí sắc cô còn tính là tốt, dịu dàng lặng lẽ theo sau Hoàng đế, dáng vẻ một thiếu phụ trẻ, bên cạnh còn có Đại A Ca theo hầu, trong lòng y mới phần nào được an ủi. Thế nhưng càng ấm áp nơi tim, mí mắt lại càng bỏng rát không kìm được.

Y vội cúi đầu che giấu, rốt cuộc vẫn bị Vương Sơ Nguyệt trông thấy.

“Ca ca, ta trở về, sao huynh lại khóc rồi?”

“À… phải phải, thần biết tội, thần thất lễ trước mặt nương nương.”

Hoàng đế thấy hết lần này đến lần khác thỉnh tội, trong lòng thật sự bất đắc dĩ. Ngài vốn muốn cho Vương Sơ Nguyệt một ngày bình lặng yên ổn, để cô có thể ở nhà cùng phụ huynh nói vài lời tri kỷ, thư thái một phen. Nào ngờ Vương Thụ Văn và Vương Định Thanh đã quen cách cư xử nơi triều đình, lúc này đối với ngài lại chẳng còn sự ăn ý ấy.

“Vương Thụ Văn.”

“Dạ, lão thần có mặt.”

“Ông còn định để trẫm đứng ở cửa bao lâu nữa?”

“À… chuyện này… lão thần…”

Cái dáng thỉnh tội của ông vừa nổi lên, xem chừng lại sắp quỳ xuống, Hoàng đế vội đưa tay đỡ lấy cánh tay ông. Mím môi, cố nén tính tình mà nói: “Trẫm đã nói rồi, lần này trẫm xuất hành riêng, là tư hành.”

“Nếu đã là tư hành, chủ tử, ngài cũng nên đổi cách xưng hô đi.”

Phía sau truyền đến giọng Vương Sơ Nguyệt. Vương Thụ Văn nghe xong giật mình, vội đưa mắt ra hiệu cho cô.

Hoàng đế dường như không nghe rõ, quay đầu hỏi:

“Đổi cái gì?”

Trương Đắc Thông và Hà Khánh đứng bên cũng đều sững lại. Từ khi nhập cung đến nay, họ chưa từng nghe Hoàng đế buột miệng nói một chữ “ta” theo kiểu người thường.

Vương Sơ Nguyệt thấy chân mày phụ thân sắp nhíu lại thành một khối, đành cụp mi cười nhạt.

“Thôi vậy, là ta buông lời vô lễ. Chủ tử, để ta dẫn ngài vào trong.”

Nói rồi, cô khom người hỏi Đại A Ca: “Có cần dì ôm con vào không?”

Đại A Ca gãi đầu, nhìn Hoàng đế rồi lại nhìn Vương Sơ Nguyệt: “Người là nương nương, đâu phải dì.”

Vương Sơ Nguyệt vuốt lại bím tóc cho cậu: “Hôm nay chúng ta ở trong phủ Vương đại nhân, là tư hành của A Mã con. Chúng ta phải đổi cách gọi. Nào, để dì bế con vào.”

Đại A Ca nửa hiểu nửa không, dang tay ra. Cậu đã qua năm tuổi, quả thật mỗi ngày một lớn. Vương Sơ Nguyệt ôm cậu đứng dậy, không khỏi thở dài:

“Ôi chao, chừng một hai năm nữa thôi, dì sợ là chẳng bế nổi con nữa rồi.”

Đang nói, bên cạnh bỗng vươn ra một bàn tay: “Đưa cho ta.”

Hà Khánh nghe chữ “ta” ấy, lập tức cười rạng rỡ, kéo tay áo Trương Đắc Thông, nhỏ giọng nói: “Sư phụ, nghe thấy không, nghe thấy không?”

Trong lòng Trương Đắc Thông cũng chợt rung động.

Ông là người theo Hoàng đế từ thuở thiếu niên. Chủ tử của ông thường ngày nghiêm khắc đến mức nào, lòng cứng rắn ra sao, ông nào chẳng rõ. Ông nằm mơ cũng chưa từng nghĩ rằng, trong đời mình còn có ngày được nghe Hoàng đế đổi lại cách tự xưng thành “ta”.

“Nghe rồi nghe rồi, đồ tiểu tử thúi, buông tay ra. Còn không mau theo hầu.”

Bên này, Hoàng đế đã từ tay Vương Sơ Nguyệt đón lấy Đại A Ca, cúi đầu nhìn cô.

“Là muốn ta đổi cách xưng hô, phải không?”

Đến lượt Vương Sơ Nguyệt sững sờ.

Hoàng đế một tay ôm Đại A Ca, tay kia rảnh ra liền khẽ chạm lên chóp mũi cô, ánh mắt đầy hứng thú nhìn cô ngẩn người.

“Vương Sơ Nguyệt, ta đã đổi rồi, sao nàng lại ngây ra thế?”

“Ta… ta không có, chỉ là cảm thấy… ta tội đáng muôn chết.”

“Thôi đi. Cả nhà các nàng mà tội đáng muôn chết, thì ai hầu hạ trẫm… ta.”

Đầu lưỡi ngài vấp một nhịp, trong lòng thoáng có chút lúng túng, người lập tức theo thói quen mà nghiêm lại. Không nhìn Vương Sơ Nguyệt nữa, ngài một mình bế Đại A Ca, sải bước đi thẳng vào trong. Đại A Ca ngoái đầu nhìn cô cầu cứu, miệng không thành tiếng, chỉ mấp máy khẩu hình, ý bảo cô mau theo sau.

Vương Sơ Nguyệt nhìn bóng lưng Hoàng đế, khẽ lắc đầu cười.

“Phụ thân, ca ca, hai người cũng nên tự tại chút đi. Bằng không, chủ tử lại chẳng được tự tại.”

Vương Vương Thụ Văn cùng Trương Đắc Thông mấy người theo Hoàng đế đi trước.

Vương Sơ Nguyệt và Vương Định Thanh thì đi phía sau. Phía trước Hoàng đế cũng không sai người thúc giục, tựa như ngầm cho phép hai người họ nói với nhau đôi lời riêng.

“Huynh trưởng hồi kinh, ta cũng yên lòng phần nào. Mấy năm nay chẳng được gặp huynh, cũng không rõ huynh ở Vân Nam có sống tốt không?”

“Thần mọi sự đều ổn, chỉ là nhớ mong nương nương. Ở bên ngoài, thần luôn nghe nói nương nương thân thể không tốt, nay đã khỏi hẳn chưa?”

Vương Sơ Nguyệt ngẩng đầu mỉm cười: “Ta không sao. Trái lại lần này gặp phụ thân, trông người dường như già đi nhiều.”

Vương Định Thanh nhìn về phía trước, quả thực lưng Vương Thụ Văn so với mấy năm trước đã còng hơn.

Nhân mệnh vốn do trời định. Duyên phận cha con, mẹ con, nói dứt là dứt. Nghĩ đến mà lòng không khỏi chua xót.

“Mẫu thân lúc ra đi, nương nương có ở bên cạnh không?”

Vương Sơ Nguyệt lắc đầu: “Không. ta cũng không kịp tiễn người đoạn cuối. Nhưng tội ấy ở ta, có báo cũng nên báo trên thân ta. Huynh trưởng là hương hỏa duy nhất của Vương gia. ta đời này đã như vậy rồi, có Đại A Ca, về sau có còn phúc phận sinh dưỡng hay không, ta cũng chẳng cưỡng cầu. Chỉ có huynh, chớ nên lỡ dở nữa.”

Vương Định Thanh dừng bước: “Nương nương đã có lời, thần nào dám không tuân. Hết thảy đều do nương nương làm chủ.”

Vương Sơ Nguyệt ngẩng nhìn y.

“Huynh trưởng, ta làm chủ cái gì đây? Ta vẫn luôn thấy lời mẫu thân nói là đúng, con đường làm quan vốn gian nan. Ta nhập cung, nhìn như là chỗ dựa cho cha huynh, nhưng cũng là nỗi lo tiềm ẩn. Phụ thân và huynh xử thế vốn đã chẳng dễ dàng. Nếu huynh lại không có được một người tri kỷ, biết ấm lạnh, thì ta biết lấy gì đối diện với mẫu thân nơi chín suối? Ta không làm chủ điều gì cả, chỉ mong huynh tìm được người một lòng, từ nay tóc bạc vẫn chẳng rời nhau.”

Những lời chân thành, chan chứa tình thân ấy vừa dứt, Vương Định Thanh trong lòng lại bỗng thấy xót xa cho muội muội.

Bốn năm qua, y chẳng thay đổi bao nhiêu, còn cô lại trầm ổn hơn xưa rất nhiều. Thế nhưng thứ không đổi vẫn là tấm lòng ấy, mềm mại như mẫu thân, biết nghĩ cho người, thấu hiểu ấm lạnh nhân gian.

“Chỉ cần nương nương bình an, thần muôn chết không từ.”

Vương Sơ Nguyệt lắc đầu: “Huynh trưởng chớ nói những lời ấy nữa. ta chỉ mong cha huynh được tốt. Ta đã nhập cung, kết cục và phúc họa của ta đều nằm nơi chủ tử. Huynh chớ bận lòng. Ngoài chính sự ra, hãy sống tự tại hơn chút, cũng thay ta khuyên nhủ phụ thân. Người quen lo nghĩ, nên tự chăm sóc thân thể mình nhiều hơn.”

Nói rồi, cô liếc nhìn về phía chiếc xe ngựa phía sau.

“Lần này ta ra ngoài, cũng mang theo không ít thứ bồi bổ từ trong cung. May mà lần này chủ tử ở đây, bằng không phụ thân quyết chẳng để ta tận tâm như vậy. Mấy năm qua người chỉ xem ta là Hòa phi. Lời ta từ trong cung truyền ra, sớm đã mất đi vị thân tình; đến ngày lễ tết, cùng với ban thưởng mà đưa tới, lọt vào tai phụ thân, nghe sao cũng chẳng giống lời con gái nói. Vì thế, người cũng chẳng biết, sau khi mẫu thân qua đời, đứa con gái này trong lòng nhớ mong người đến nhường nào…”

“Vâng, thần sẽ chuyển ý của nương nương lại cho phụ thân.”

Vương Sơ Nguyệt khẽ gật đầu, cụp mi xuống.

Gió tuyết thổi qua, cánh hoa tỏa hương u u rơi xuống vai cô.

Nếu là thuở thiếu niên, Vương Định Thanh ắt sẽ thay cô phủi đi, hoặc chọn một đóa tươi tắn cài lên tóc cô. Nhưng giờ đây, y chỉ có thể đứng ngay ngắn theo lễ.

“Đã lâu lắm rồi… ta không còn được cùng ca ca đến Tam Khánh Viên nghe hí khúc nữa.”

“Nương nương muốn đi ư?”

“Muốn chứ. Nhưng được trở về thế này đã là đại ân, nào dám lại buông thả nữa.”

“Nếu khi ấy thần ở kinh thành, nhất định sẽ không để nương nương nhập cung.”

Vương Sơ Nguyệt giơ tay, tự mình phủi cánh hoa trên vai: “Ca ca, duyên phận vốn do trời định. Ở bên chủ tử, ta sống rất tốt.”

Đang nói, Hà Khánh từ phía trước quay lại.

“Chủ tử, phía trước Vương lão đại nhân thỉnh người qua đó.”

“Biết rồi.”

“Vâng… vậy người cùng Vương đại nhân mau chút. Phía trước trống khai màn sắp nổi rồi.”

Nhà họ Vương là một tòa tam tiến viện. Theo trục nam bắc sắp đặt đảo tọa phòng, thùy hoa môn, chính sảnh, chính phòng, hậu tráo phòng. Mỗi tiến viện đều có đông tây sương phòng; hai bên chính sảnh có nhĩ phòng. Chung quanh có xuyên sơn du lang và sao thủ du lang nối liền các phòng ở. Đại môn mở ở góc đông nam. Lúc này, hí đài dựng trong hoa viên phía sau.

Người trong Vương gia không nhiều. Ai biết là tiếp giá, đều nín thở chờ hầu. Ngoài tiếng Vương Thụ Văn, bốn bề không còn nghe thấy một lời nào khác.

Kỳ thực từ Minh sang Đại Thanh, triều đại thay đổi, nhưng thú tiêu khiển của nhà quan lại cũng chỉ có mấy món ấy, nhất là khi đãi khách làm chủ, đều có lệ sẵn, không ngoài hí và tửu. Song hai món này, Vương Thụ Văn đều chẳng am hiểu, hết thảy do gia nhân cùng Vương Định Thanh thu xếp. Bởi vậy giờ muốn từ hí văn mà khơi chuyện, ngồi bồi Hoàng đế nói gì, ông thực chẳng biết nói sao.

Gánh hát vẫn chọn từ ban ở Đại Sách Lan.

Hiện đang diễn là vở “Hoàng Bách Ương đại bãi mê hồn trận”.

Đó là đại hí của Thăng Bình Thự, điệu Di Dương, chiêng trống và lời ca đều náo nhiệt. Hoàng đế trước kia từng nghe qua. Nhưng lúc này hứng thú chẳng cao, chỉ cùng Vương Thụ Văn ngồi đó, khô khan lặng lẽ. Mãi đến khi Vương Sơ Nguyệt và Vương Định Thanh cùng bước tới, mới phá được cái thế quân thần cùng ngồi nhàn, không bàn chính sự mà lại lúng túng.

“Chủ tử, hí có hay không?”

Hoàng đế búng vỏ một hạt dưa, đáp: “Chẳng có gì đặc sắc.”

Vương Thụ Văn nghe vậy lập tức đứng bật dậy. Hoàng đế vội lên tiếng ngăn: “Vương Thụ Văn, ông còn thỉnh tội nữa, trẫm sẽ thật sự trị tội ông đấy.”

Vương Sơ Nguyệt bước đến bên cạnh Hoàng đế ngồi xuống, tự tay rót một chén trà dâng ngài.

“Ta thấy Hằng Trác xem rất thú vị. Nếu chủ tử thấy không hay, hay là ta theo chủ tử đi dạo một lát?”

Hoàng đế vốn đã thấy nếu còn ngồi với Vương Thụ Văn, e rằng lại bàn đến triều chính, thực trái với ý định đưa Vương Sơ Nguyệt ra ngoài. Cô vừa nói, ngài liền đứng dậy, bước xuống dưới hí đài. Vương Thụ Văn cũng vội đứng theo:

“Thần theo Hoàng thượng…”

Hoàng đế không quay đầu, hai ba bước đã vòng ra phía sau hí đài.

Vương Thụ Văn vẫn chưa cam tâm, lại nói: “Vậy thần cho nô tài theo hầu…”

Vương Sơ Nguyệt thấy phụ thân khẩn trương như vậy, vừa theo bước vừa nói:

“Phụ thân, không cần đâu, con hầu hạ là được.”

Trong vườn, mai nở rực rỡ.

Vương Sơ Nguyệt theo Hoàng đế chậm rãi bước trên xuyên sơn lang. Hạ nhân đều lui xa, bốn phía lặng ngắt, chỉ nghe tiếng gió thổi qua cành, tuyết rơi xuống đất vỡ tan.

“Nàng hiếm khi về nhà một chuyến, không cùng phụ huynh trò chuyện, lại theo trẫm làm gì?”

Vương Sơ Nguyệt bước nhanh mấy bước, đi tới bên cạnh ngài. Trong cung, vị trí bên cạnh ngài, ngoài Hoàng hậu ra, không ai có thể đứng cùng. Đó là phân biệt tôn ti, đích thứ. Dù Hoàng đế có nắm tay Vương Sơ Nguyệt, cô cũng không thể tùy tiện sánh vai ngang hàng.

Nhưng hôm nay, cô muốn phạm luật một lần. Cô khẽ khoác tay lên cánh tay ngài, chậm rãi cùng ngài đi một đoạn.

Hoàng đế liếc nhìn bàn tay đang vòng trên tay mình, ngẩng đầu hỏi: “Tay sao lạnh thế?”

“Mùa đông đều vậy. Qua tháng này, xuân về sẽ ấm thôi.”

Bình Luận (0)
Comment