Vương Sơ Nguyệt gặp lại Hoàng đế vào chiều hôm sau.
Tiền triều vừa bãi nghị, ngài vẫn chưa đến xem tiểu liệm, một mình ngồi trong Tam Hy Đường, đến cả bữa tối cũng chưa dùng.
Kính Sự Phòng dĩ nhiên không ai dâng thẻ bài. Thuận tần xin yết kiến cũng bị chặn ngoài. Khi Vương Sơ Nguyệt đội tuyết bước vào Dưỡng Tâm Điện, Trương Đắc Thông đích thân ra hành lang nghênh đón.
“Vạn Tuế gia hôm nay đi gặp Thái hậu một lần, trở về liền ở lì trong Tam Hy Đường đến giờ, ngay cả nô tài cũng không vào được. Trên dưới Dưỡng Tâm Điện chúng nô tài hết cách, mới dám mời nương nương tới.”
Vương Sơ Nguyệt đi qua cửa ‘Điềm Triệt’, nghiêng người nói với Trương Đắc Thông: “Nếu không phải truyền triệu, ta tới đây…”
Hà Khánh ở bên nói chen: “Người khác thì thôi, Hòa chủ tử, người thương chúng nô tài thì giúp nhìn xem Hoàng đế, khuyên ngài dùng vài miếng. Không thì bọn nô tài khổ lắm.”
Vương Sơ Nguyệt không nói thêm.
Ánh đèn trong Tam Hy Đường xuyên qua cửa sổ gấm, đổ dài tới tận chân cô.
Trương Đắc Thông và Hà Khánh đều dừng bước, đứng chờ dưới bậc. Xung quanh yên ắng đến lạ, đến cả tiếng tuyết rơi lộp bộp trên cành tùng cũng nghe rõ mồn một.
Vương Sơ Nguyệt vén rèm bông bước vào.
Đèn treo trước cửa bị cô che khuất một nửa, bóng dáng cô liền đổ về phía án thư của Hoàng đế. Trong phòng chỉ còn tiếng lật tấu chương sột soạt.
“Nàng đến rồi.”
“Vâng. Nghĩ ngài ăn một mình chẳng ngon nên qua bầu bạn.”
Hoàng đế đặt tấu chương xuống, duỗi lưng: “Trương Đắc Thông gọi nàng tới phải không. Ăn cơm chưa? Chưa thì dùng tạm trên bàn kia. Hâm đến lần thứ ba rồi, trẫm nhìn cũng chẳng còn khẩu vị.”
Vương Sơ Nguyệt liếc nhìn bàn ngự thiện. Nồi canh cá diếc đậu phụ vẫn còn sôi lăn tăn.
“Hôm nay ta cũng gọi món này, còn chưa kịp ăn đã sang đây. Nếu ngài ban cho nô tài, vậy nô tài xin tạ ân.”
Nói rồi, cô thản nhiên ngồi xuống bàn, cầm thìa múc một ngụm canh cá đưa vào miệng.
Vị ngọt tươi của cá diếc hòa với hương thanh của đậu phụ lan khắp đầu lưỡi. Cô ung dung nhóp nhép, chép miệng thưởng thức.
Hoàng đế cầm tấu chương nhìn cô, cuối cùng bật cười: “Vương Sơ Nguyệt, nàng cái gì cũng nhã, chỉ có lúc ăn là ngốc nhất.”
Cô không đáp, lại gắp một miếng cá đặt vào đĩa, cẩn thận gỡ từng chiếc xương.
Cô ăn cá, Hoàng đế cũng tập trung phê tấu chương. Hơn nửa canh giờ trôi qua, trên bàn đã chất một đống xương cá như ngọn núi nhỏ.
Hoàng đế đặt bút son xuống, bước đến bên cạnh cô.
“Ban ngày nàng chưa ăn cơm sao?”
“Vâng. Ta ở Vĩnh Hòa Cung trông tiểu liệm suốt ngày. Lát nữa ta sẽ bảo người ghi khởi cư rằng đó là phần ngài dùng.”
Hoàng đế lắc đầu cười: “Chẳng trách đám Hà Khánh suốt ngày nói tốt cho nàng trước mặt trẫm. Vương Sơ Nguyệt, nàng bảo vệ người khác đến mức ngay cả trẫm cũng tính toán vào.”
Vương Sơ Nguyệt nhìn ngài. Mắt ngài dường như hơi đỏ.
“Ta biết ngài ăn không vào. Nhưng ngài không khỏe, làm nô tài cũng phải theo ngài mà chịu khổ.”
Hoàng đế bất đắc dĩ phẩy tay: “Được rồi, tùy nàng.”
Nói xong, ngài vén vạt bào ngồi xuống: “Hôm nay nàng ở Vĩnh Hòa Cung cả ngày, mệt không?”
Cô lắc đầu.
“Ngài, Thái hậu nương nương và Hoàng hậu nương nương đều không ở đó. Bên Vĩnh Hòa Cung ai nấy tận tâm phần mình. Ta và Thành phi có bao nhiêu tình nghĩa thì ta tận bấy nhiêu lòng, không ép mình nên cũng chẳng thấy mệt.”
Hoàng đế nghiền ngẫm câu ấy, thấy thú vị.
“Nàng ít khi nói thẳng thắn như vậy.”
“Thấy ngài không vui, ta cũng chẳng muốn giữ kẽ. Thôi thì nói bừa vài câu. Nếu lỡ lời, ngài cứ mắng ta một trận, biết đâu tâm trạng lại khá hơn.”
Hoàng đế bật cười: “Nói như thể trẫm suốt ngày mắng nàng vậy.”
Vừa nói, ngài vừa dùng đũa gắp miếng cá còn lại trong nồi.
Vương Sơ Nguyệt vội đứng dậy, ấn nhẹ vào tay cầm đũa của ngài.
“Ấy, chủ tử, cái này ăn không được. Ngài muốn hại chết nô tài sao?”
“Có gì mà không ăn được. Ngay cả thử món cũng khỏi, nàng ngồi xuống cho trẫm.”
Nói rồi, ngài đã đưa miếng cá vào miệng.
Cá đã hầm lâu, thịt hơi khô, nhưng vị vẫn đậm.
Hoàng đế nuốt xong lại gắp thêm một miếng đậu phụ.
“Nhìn nàng ăn cá, thấy cũng còn tạm ăn được vài miếng. Múc cho trẫm bát cơm, chan với nước cá này, trẫm ăn ít rồi thôi.”
Vương Sơ Nguyệt đành đứng dậy múc cơm.
Hoàng đế nhìn cổ tay cô, chợt hỏi: “Sao nàng không hỏi trẫm chuyện Đại A Ca?”
Cô cụp mắt, cẩn thận xới cơm cho ngài, dịu giọng đáp: “Nghe nói ngài đi gặp Thái hậu nương nương. Về liền buồn bực đọc tấu chương. Đã biết ngài đang vì chuyện ấy mà khó xử, nô tài sao dám hỏi.”
“Ha, mới bảo nàng thẳng thắn, lại thành vô vị rồi.”
Vương Sơ Nguyệt đặt bát cơm đầy đặn trước mặt ngài, ngẩng lên nhìn.
“Ngài đã hỏi nô tài, vậy nô tài xin nói một lời vượt lễ.”
“Nói.”
“Nô tài… rất muốn chăm sóc Đại A Ca.”
Hoàng đế bưng bát cơm, khẽ cười, giọng bình thản: “Trẫm tưởng nàng gan đến đâu cũng sẽ không mở miệng điều này.”
Vương Sơ Nguyệt đứng dậy, quỳ xuống bên chân ngài.
“Quỳ làm gì.”
“Nô tài muốn Đại A Ca được tốt. Nhưng nô tài cũng không biết như vậy rốt cuộc có đúng hay không.”
“Chẳng có gì đúng hay không.” Hoàng đế nói chậm rãi. “Ngôi Thái tử, trẫm sẽ để cho con trai đích của trẫm. Còn Hằng Trác, trẫm muốn giao nó cho người thật lòng thương nó. Vương Sơ Nguyệt, nàng có biết hôm trước Thành phi cầu kiến đã nói gì với trẫm không?”
“Ngài nói đi.”
Hoàng đế thu ánh mắt lại, ngẩng đầu khẽ thở dài:
“Thành phi nói với trẫm, cả đời nàng chưa từng cầu trẫm điều gì. Trước khi chết chỉ có một nguyện vọng, mong trẫm cho Hằng Trác quá kế cho nàng.”
Thành phi có lời cầu ấy, Vương Sơ Nguyệt cũng không bất ngờ.
“Vậy chủ tử ngài nghĩ thế nào?”
“Nàng ta quả thực chưa từng cầu trẫm điều gì. Lần này, trẫm nên đáp ứng. Hơn nữa, Vương Sơ Nguyệt, trẫm hơn nàng gần mười tuổi. Đại A Ca theo nàng cũng tốt. Nếu một ngày nào đó trẫm không còn, Hằng Trác sẽ là chỗ dựa của nàng. Trẫm… trước kia đối với nàng không tốt lắm. Lần này coi như trẫm bù đắp.”
“Không, không phải bù đắp, là ân điển.” Cô vội nói. “Chủ tử, ta cũng gần hai mươi rồi. Dù ngoài miệng thường nói không để tâm chuyện con cái, nhưng trong lòng vẫn khát khao được kết một đoạn duyên mẫu tử trên đời.”
Hoàng đế đáp: “Nàng nói là ân điển thì là ân điển. Tóm lại, đợi sau đại liệm của Thành phi, trẫm sẽ nói với Hoàng ngạch nương. Nàng đừng mở miệng nữa. Ở Dực Khôn Cung chờ ý chỉ của trẫm.”
Nói xong, ngài chan nửa bát nước cá đã nguội, hai ba miếng ăn hết cơm trong bát.
“Đứng lên đi. Lâu rồi trẫm không để nàng quỳ, nhìn không quen.”
Vừa nói, vừa đưa tay về phía cô.
“Đứng dậy, đi truyền nước, trẫm muốn rửa tay.”
“Vâng.”
Cô đáp khẽ, nắm lấy tay ngài mà đứng lên.
Hoàng đế vừa định buông tay, lại bị cô nắm chặt lấy.
“Làm sao?”
“Ngày kia đại liệm… ngài có đi không?”
“Không đi. Buông tay.”
“Chuyện cũ tiền trần… sao có thể không cần một lời cáo biệt?”
Hoàng đế khựng lại.
Tiền trần vãng sự, rốt cuộc cũng nên có một lần biệt ly. Thật ra, trong lòng ngài cũng hiểu, có tình hay không, có nợ hay không, giữa âm dương vẫn nên có một nghi thức đoạn tuyệt.
Phải vậy.
Ngoài nàng Vương Sơ Nguyệt ra, ở chốn này còn ai dám đoán đến bước ấy của ngài?
–
Đêm đó, Vương Sơ Nguyệt không nghỉ lại Dưỡng Tâm Điện.
Khi trở về Dực Khôn Cung, Kim Kiều đang ngồi dưới đèn, vừa làm nữ công vừa đợi cô.
Thấy cô về, nàng liền ra ngoài truyền nước, hầu hạ cô rửa mặt. Xà phòng rửa trôi lớp phấn son, nổi lềnh bềnh trong chậu. Vương Sơ Nguyệt nhìn lớp mỡ phấn ấy mà xuất thần.
“Chủ tử làm sao vậy?”
“À… không sao. Chỉ là nghĩ đến chuyện sau này.”
Kim Kiều bưng tới một chậu nước mới, bên trong thả mấy nhành lạp mai.
“Ngâm tay rồi hãy ngủ ạ.”
Vương Sơ Nguyệt gật đầu, tháo chiếc vòng trên cổ tay đặt lên bàn trang điểm. Không ngờ tay áo quét nhẹ, chiếc vòng rơi khỏi mép bàn.
“Choang” một tiếng, vỡ thành mấy mảnh trên nền gạch.
Cô giật mình. Kim Kiều vội ngồi xuống nhặt.
“Chủ tử đã nói với Hoàng thượng chuyện Đại A Ca rồi sao?”
“Ừ.”
“Hoàng thượng hẳn đã thuận cho người.”
“Phải. Chỉ là không biết sau đại liệm, Thái hậu nương nương sẽ thế nào.”
Kim Kiều gom những mảnh ngọc vỡ lại, dùng khăn tay của mình lót dưới, đặt bên cạnh tráp trang sức.
Ai cũng không muốn đem vật vô tri này mà gán cho điềm xấu. Nhưng rõ ràng nó phản chiếu tâm trạng của Vương Sơ Nguyệt lúc này.
Kim Kiều khẽ hỏi: “Chủ tử trong lòng không yên sao?”
Vương Sơ Nguyệt tháo trâm khỏi tóc, búi tóc buông xuống mềm mại.
Cô nhìn mình trong gương, chậm rãi nói: “Trước đây ta không muốn Hoàng thượng vì ta mà trái ý Thái hậu. Nhưng lần này ngay cả ta cũng nghĩ, nếu không tranh được thì cũng phải thử tranh một lần.”
Kim Kiều gật đầu: “Nô tài hiểu. Người thật lòng vì tiểu chủ tử và Vạn Tuế gia.”
Vương Sơ Nguyệt cúi nhìn nàng: “Không ngờ cô cũng là người biết nói lời thật lòng.”
“Đó là bổn phận của nô tài. Nô tài cũng thật lòng vì chủ tử. Chủ tử mệt cả ngày rồi, mai còn phải sang Vĩnh Hòa Cung túc trực, nên nghỉ đi ạ.”
Đêm Đông chí ấy, e rằng chẳng ai ngủ ngon.
Bức Cửu cửu tiêu hàn đồ của Vương Sơ Nguyệt cũng rốt cuộc không kịp vẽ xong trong ngày Đông chí.
–
Tang lễ của Thành phi được cử hành theo nghi chế Quý phi, nhập đại liệm.
Ngày đại liệm, Hoàng đế đến Vĩnh Hòa Cung thân thị. Từ Hoàng hậu trở xuống, các tần phi đều quỳ khóc trước linh cữu.
Đại A Ca mặc tang phục, quỳ ở phía trước nhất, ngây người nhìn kim quan của mẫu phi mình. Nước mắt đã khóc cạn, mắt đỏ mà khô.
Thấy Vương Sơ Nguyệt, cậu cũng không lại gần, không gọi cô như trước. Chỉ nắm tay ma ma bên cạnh, lặng lẽ lui sang một bên.
Hôm ấy tuyết rơi rất lớn. Đại A Ca mặc tang phục dày nặng, gần như bị tuyết ép xuống, tưởng chừng không thể đứng vững.
Một Hằng Trác như thế, Vương Sơ Nguyệt chưa từng thấy.
Bên Vĩnh Hòa Cung, vì đã cận năm hết, lại do Hoàng đế không muốn đại sự phô trương, nên sau đại liệm không lưu linh mấy ngày, liền di linh.
Ngày hôm sau di linh, Hoàng đế đi gặp Thái hậu.
Điều khiến cả ngài lẫn Vương Sơ Nguyệt đều sinh nghi là, Thái hậu không hề nghiêm lời quở trách, chỉ nhàn nhạt nói một câu: “Hoàng đế cũng nên nghe xem Hằng Trác tự mình nghĩ thế nào. Ai gia già rồi, chẳng còn quản nổi cho tường minh.”
–
Giờ ngọ hôm ấy.
Hoàng đế tan nghị ở Nam Thư Phòng.
Truyền gọi Đại A Ca và Vương Sơ Nguyệt đến Dưỡng Tâm Điện.
Tuyết lớn đến mức hoa cả mắt. Vương Sơ Nguyệt không ngồi liễn, khoác áo cHoàng lông dày, cùng Kim Kiều đi bộ tới Dưỡng Tâm Điện.
Vừa đến chính môn, đã thấy Hà Khánh mặt mày vàng vọt đứng đó. Thấy cô, hắn vội bước lên: “Ôi chao, Hòa chủ tử, người tạm đứng lại một chút. Vạn Tuế gia đang nổi giận. Để nô tài sai người vào hỏi Trương công công một tiếng đã.”
Vương Sơ Nguyệt nhìn vào trong, thấy thái giám đứng ban ai nấy đều nín thở, lưng thẳng như dây cung.
“Chuyện gì vậy? Đại A Ca ở trong sao?”
Hà Khánh hạ giọng: “Chẳng phải đang ở đó sao. Cũng không biết Đại A Ca làm gì khiến Vạn Tuế gia nổi giận. Giờ đang bị phạt quỳ ngoài tuyết kia kìa ạ…”