Thục tần rơi lệ.
Nàng vốn mang sẵn một vẻ phong lưu văn nhược, cử chỉ động tĩnh đều có đôi phần giống với Vương Sơ Nguyệt.
Hoàng Hậu nhìn dáng vẻ cúi đầu nhỏ lệ của nàng, chợt nhận ra, trong chuyện thẩm mỹ đối với nữ nhân, thứ Hoàng đế ưa thích, có lẽ chính là thân thể mảnh mai yếu đuối và số mệnh bạc bẽo đơn bạc.
“Đừng khóc nữa, bản cung còn chưa đến nỗi khắt khe với các ngươi.”
Thuận tần cũng nói: “Hôm nay cô làm sao vậy? Ngày thường cô vốn là người hiếu thắng nhất, sao lại khó chịu đến mức này. Nương nương còn đang vì cô mà giữ chân Chu thái y ở đây, cô cũng nên biết nặng nhẹ.”
Nào ngờ nước mắt của Thục tần lại chẳng sao ngừng được.
Nàng che mặt khóc nức nở.
Hoàng Hậu vội truyền người đánh nước, lấy khăn, lại quay sang hỏi cung nữ bên cạnh nàng là Tâm Nhi: “Chủ tử các ngươi làm sao vậy?”
Tâm Nhi hai tay xoắn chặt vào nhau, trên mặt cũng đầy vẻ lo lắng, lắp bắp, mặt đỏ bừng.
Thuận tần nói: “Chủ tử nương nương đã hỏi, tức là quan tâm đến chủ tử các ngươi. Có gì cứ nói ra, tất có nương nương làm chủ. Chủ tử các ngươi không nói, lẽ nào ngươi cũng hồ đồ theo sao?”
Tâm Nhi vội quỳ xuống thưa: “Chủ tử chúng nô tài hôm qua bị Hoàng thượng khiển trách.”
Lời vừa dứt, Thục tần liền khóc đến run cả vai.
“Vì chuyện gì mà bị khiển trách?”
“Hôm qua là ngày giỗ phụ thân của chủ tử, tâm trạng người không tốt, vì một vết bẩn trên y phục mà đánh mấy nô tài ở Tân Giả Khố, trong đó có một người chịu không nổi, suýt nữa mất mạng. Chuyện này chẳng biết sao lại truyền đến tai Hoàng thượng, nên…”
“Được rồi, bản cung đã rõ.”
Hoàng Hậu nghĩ dù sao cũng đã ở cùng nàng bao năm, mà Thục tần xưa nay kính trọng Hoàng Hậu, dẫu trước kia được Hoàng đế sủng ái, cũng chưa từng có nửa phần vượt lễ trước mặt Hoàng Hậu. Nay thấy nàng thương tâm đến mức này, trong lòng cũng có chút xót xa.
“Như vậy đã là khoan dung với ngươi rồi. Ngươi xem triều trước có Tĩnh phi, vì đánh chết cung nữ mà bị Tiên đế giáng xuống làm Đáp ứng, đưa đến Tây Tam Sở ở. Nay Hoàng thượng chỉ khiển trách, cũng chưa từng công khai tước bỏ thể diện của ngươi. Ngươi thành tâm thỉnh tội, có gì mà không qua nổi.”
Thục tần ngẩng đầu, lớp trang điểm đã bị nước mắt làm nhòe quá nửa. Nàng nghẹn ngào nói: “Bộ y phục ấy là lụa do Hoàng thượng ban thưởng vào sinh nhật năm kia của thiếp may thành. Bị vấy bẩn, thiếp đau lòng là thật, nhưng thiếp không cố ý đánh chết người, là kẻ hành hình ra tay quá nặng. Mà người chịu hình thân thể lại quá yếu nên mới đến nông nỗi ấy. Thế nhưng Hoàng thượng ngay cả cơ hội để thiếp diện thánh tự biện cũng không cho, đã hạ chỉ khiển trách… thiếp…”
Hoàng Hậu vỗ về Thục tần, giọng dịu lại: “Bản cung hiểu tấm lòng của ngươi đối với Hoàng thượng, cũng biết mấy hôm trước là ngày giỗ phụ thân ngươi, trong lòng ngươi buồn bực. Thôi thế này…”
Nàng nghiêng sang hỏi Tôn Miểu: “Cung nhân ở Tân Giả Khố kia tên gì? Đợi nàng ta khá hơn, vẫn gọi nàng ta đến, để nàng ta hướng Thục tần thỉnh tội.”
Tôn Miểu đáp: “Cung nữ ấy tên Lý Thiện, trong cung đều gọi là Thiện Nhi.”
Thục tần sững lại: “Cái gì? Thiện Nhi? Là người trước kia ở cung của Hòa phi đó sao?”
Thuận tần nói: “Chính người mình trách phạt là ai mà ngươi cũng không biết sao?”
Thục tần siết chặt ống tay áo.
“Hoàng thượng… Hoàng thượng vẫn là… vẫn là vì nàng ta, Hòa phi.”
Thuận tần vội bịt lời nàng: “Lời ấy là hồ ngôn. Hoàng thượng trăm công nghìn việc, còn có thể quan tâm đến người ở Tân Giả Khố sao? Ngươi đánh là nam hay nữ, ngài e rằng còn chưa chắc biết. Cho dù có biết, dẫu ngài có sủng ái Hòa phi đến đâu, cũng không đến mức bất phân thị phi. Lời oán trách ấy của ngươi là đại bất kính.”
“Cô biết gì chứ? Cái Tử Cấm Thành rộng lớn này, có khi cơm nước cho nô tài còn chẳng lo xuể, cung nhân chết đói cũng không phải không có. Ta chỉ là trách phạt một cung nhân hơi quá tay, nếu không phải Vương Sơ Nguyệt ở trước mặt Hoàng thượng xúi giục, Hoàng thượng sao lại đối xử với ta như vậy? Lúc đầu ta còn không nghĩ ra, nay thì đã hiểu hết rồi. Vương Sơ Nguyệt, thật là độc ác…”
“Im miệng. Nàng ấy là phi, ngươi là tần, ba chữ Vương Sơ Nguyệt là để ngươi tùy tiện gọi thẳng sao?”
Thục tần nghe Hoàng Hậu thực sự nổi giận, không dám nói thêm nữa.
Nàng gục xuống bên án trà, nước mắt chảy không ngừng.
Hoàng Hậu khẽ thở dài.
Thuận tần ở bên nhỏ giọng nói: “Mấy hôm trước, trên người Hòa phi lại phát bệnh khó chịu, Hoàng thượng tan triều nghị rồi, dẫu bận đến đâu cũng ghé Dực Khôn Cung thăm nàng ấy. Có lẽ quả thực là Hòa phi đã nói gì đó với Hoàng thượng.”
Hoàng Hậu lắc đầu: “Nàng ấy không đến nỗi. Chỉ là năm nay Hoàng thượng thi hành nhân chính, đối với dưới thì khoan dung, không còn khắt khe với nô tài nữa. Thục tần à…”
Vừa nói, nàng vừa nhìn tấm lưng đang không ngừng run rẩy của nàng: “Ngươi lại đúng lúc va phải ân điển mà Hoàng thượng ban xuống dưới.”
Nói xong, Hoàng Hậu hơi cao giọng: “Ngươi lui về đi. Mấy ngày này nếu không có việc gì thì cũng không cần đến thỉnh an bản cung nữa. Tĩnh tâm cho tốt. Nay Thành phi đang bệnh, bản cung lại mang thai, còn trông cậy các ngươi thay bản cung chia sẻ. Thục tần, chớ tự mình không biết giữ mình, không những tổn hại thể diện, mà còn làm nguội lạnh lòng Hoàng thượng.”
Thục tần không dám không vâng, vịn tay Tôn Miểu đứng dậy, hành lễ xong, vừa thút thít vừa lui ra ngoài.
Hoàng Hậu nhìn bóng lưng mảnh mai ấy, lắc đầu: “Cũng đáng thương.”
Thuận tần nói: “Trước kia còn tưởng Hoàng thượng thích Hòa phi là vì nàng có vài phần giống Thục tần, nay xem ra, Hoàng thượng trước kia chịu để mắt đến Thục tần, lại là vì nàng ấy giống Hòa phi.”
Hoàng Hậu không đáp, chỉ nói với Tôn Miểu: “Vào Noãn Các truyền người vào đi.”
Nói xong, nàng day day mi tâm, mệt mỏi nói: “Giờ bản cung cũng chẳng lo nổi cho nàng ta nữa. Ngươi rảnh thì thay bản cung sang thăm Thành phi, hai hôm trước bản cung nghe nói, bệnh cũ của nàng ấy lại chuyển nguy.”
“Nghe nói là bị chuyện Đại A Ca bị thương ở Mộc Lan trường săn dọa cho hoảng sợ. Nương nương biết đấy, nàng ấy vốn là người không có chủ tâm. Nếu nàng ấy không gượng nổi, thì Đại A Ca…”
“Ắt phải đưa đến chỗ nữ nhân Khoa Nhĩ Thấm chúng ta mà nuôi dưỡng.”
“Vâng, chủ tử nương nương, nô tài cũng nghĩ vậy. Con gái nô tài nuôi ở bên ngoài, nô tài…”
“Được rồi, Thuận tần, bản cung biết ngươi muốn nói gì, nhưng tất cả còn phải xem ý Hoàng thượng. Đại A Ca là đứa trẻ thiên tư thông tuệ, lại là trưởng tử, đọc sách cũng giỏi, Hoàng thượng rất coi trọng. Tuyệt sẽ không bạc đãi nó. Nay bản cung mang thai, nếu Thành phi kéo dài được qua năm nay thì còn dễ nói, nếu không qua nổi, với tình trạng của bản cung hiện tại cũng không thể chăm nom Đại A Ca. Còn về ngươi… bản cung sẽ thay ngươi tranh thủ, nhưng những ngày này, ngươi cũng nên thân cận với Đại A Ca nhiều hơn. Ngươi biết rồi đấy, xuất thân của chủ tử gia chúng ta, đối với hai chữ ‘dưỡng mẫu’ trong lòng ngài luôn có khúc mắc. Nếu Đại A Ca không chịu thân cận với ngươi, trong lòng Hoàng thượng ắt khó tránh khỏi sinh ý nghĩ khác.”
“Vâng, nô tài hiểu. Chỉ là nô tài lo… Hòa phi và Đại A Ca rất thân cận…”
Hoàng Hậu lắc đầu: “Nàng ta là người Hán. Trưởng tử Đại Thanh chúng ta, sao có thể nuôi dưới gối một nữ nhân bó chân. Dù Hoàng thượng có bằng lòng, tổ tông gia pháp phía sau Thần Vũ Môn cũng không cho phép. Ngươi cứ yên tâm, bản cung và Thái hậu vẫn còn ở đây.”
“Vâng, chủ tử nương nương nói vậy, nô tài cũng an lòng.”
Bên này Tôn Miểu đã dẫn Chu thái y vào thỉnh an.
Hoàng Hậu cho miễn lễ, lại nói với Thuận tần: “Ngươi cũng lui đi. bản cung cũng thấy mệt rồi.”
–
Không biết vì sao, đối với Vương Sơ Nguyệt mà nói, từ sau khi trở về từ Mộc Lan, ngày tháng bỗng trôi nhanh hơn.
Có lẽ trong năm đầu gặp Hoàng đế, hai người đều giấu móng vuốt mà dò xét lẫn nhau, gần trong gang tấc mà đối đầu nên thời gian như bị kéo dài ra, khiến năm tháng chậm lại. Còn nay thì tháng ngày yên lặng nhạt nhòa, bóng hoa hạnh mùa xuân, vải thiều ăn vào mùa hạ, cúc long trảo nở sớm đầu thu, bốn mùa nối nhau mà đến, đến mức khiến người ta có cảm giác không kịp đón nhận.
Hoàng đế vẫn như trước.
Thường xuyên căng mặt, nhưng dần dần không còn nói lời nặng với Vương Sơ Nguyệt nữa.
Chỉ là cái thói quen nhất định phải l*t s*ch cô mới chịu ngủ vẫn còn đó. Mùa hạ thì còn đỡ, sang thu lại không còn cách nào khác. Cô sợ lạnh, dẫu xấu hổ cũng phải nép vào lòng ngài.
Trước khi ngủ, Hoàng đế thường lật mấy trang sách. Khi ấy thái giám và cung nữ trực đêm vẫn đứng ngoài màn giữ đèn. Vương Sơ Nguyệt không ngủ được, cứ không tự nhiên mà cựa quậy bên cạnh ngài.
Hoàng đế liền lật ngược cuốn sách, gõ nhẹ lên trán cô.
“Còn động đậy thì xuống dưới.”
Vương Sơ Nguyệt vội vàng cứng đờ cả người.
Có lúc tắt đèn rồi, trong chăn, cô cũng hỏi Hoàng đế, thói quen chẳng đứng đắn ấy của ngài là từ đâu mà có.
Nào ngờ Hoàng đế chỉ ôm lấy eo cô, ngài thở khẽ, không đáp lời.
Thật ra chính ngài cũng không nói rõ được.
Chỉ là thân thể ấy mềm mại ấm áp, khiến ngài có thể buông xuống mọi phòng bị.
Vì thế, ngài sẵn lòng làm những việc mà một Hoàng đế vốn không cần phải làm.
Khi vào xuân, tấu chương của Lễ bộ xin tuyển tú bị Hoàng đế bác bỏ. Đến sau thu lại dâng lên một bản nữa, Hoàng đế vẫn bác. Việc ấy khiến quan viên Lễ bộ và Hộ bộ đều lúng túng. Có kẻ không nén nổi, lén ra ngoài hỏi ý Vương Thụ Văn, xem tấu chương này nên dâng tiếp hay năm nay thôi hẳn.
Sau đó, ngay cả Vương Thụ Văn cũng thấy lấy làm lạ.
Trước kia còn có chiến sự với bộ Đan Lâm, nay chiến sự đã yên, lẽ ra nên triệu Bát Kỳ tuyển tú, sung thực hậu cung mới phải, vậy mà liên tiếp bác hai lần là ý gì? Hoàng đế không vội, nhưng nam nhân Bát Kỳ, các nơi vương phủ thì sốt ruột. Nữ nhân không qua được mắt Nội Vụ Phủ, nếu dám động vào, đó là tội chém đầu.
Thực ra Vương Thụ Văn cũng muốn nhân dịp diện thánh mà nhắc việc này.
Nào ngờ Hoàng đế một lòng dồn tâm vào đại sự “háo tiện quy công”. Việc ấy lại khiến các bộ quan viên, các kho phủ địa phương đều phải thắt lưng buộc bụng. Vương Thụ Văn cảm thấy, ở bên một vị Hoàng đế cứng rắn như thế, quả thật lúc nào trán cũng lấm tấm mồ hôi.
Tiên đế để lại một thịnh thế rực rỡ.
Song dưới lớp thịnh thế ấy lại để lại cho Hoàng đế vô số chính sách mục nát, ăn sâu năm tháng, rễ ràng chằng chịt, lợi ích đan xen. Nếu không phải thủ đoạn cứng rắn của Hoàng đế, e rằng không thể nhổ tận gốc những tệ chính ấy mà thay đổi cục diện. Vương Thụ Văn tuy thầm thấy mình năm đó không thắp nhầm bếp, không nhìn lầm người, nhưng có lúc nhìn đồng liêu bị Hoàng đế ép đến rụng tóc, trong lòng cũng không khỏi cảm khái.
Đè việc tuyển tú lại, không cho quan viên cưới vợ, lại còn dùng gông ép họ thu bàn tay vơ vét tiền bạc về.
Làm quan dưới triều Hoàng đế thật chẳng dễ dàng. Đợi đến khi đám lão già bọn họ cáo lão hồi hương, e rằng lớp quan viên đời con trai họ còn phải chịu khổ nhiều hơn.
Nhưng ông còn chưa kịp chỉnh lý những tâm đắc một năm qua ở Nam Thư Phòng để truyền lại cho Vương Định Thanh thì tại hội nghị Cửu khanh Khoa đạo đã nhìn thấy tấu chương do chính con trai mình viết: “Luận sách đề giải hỏa hao, dưỡng liêm châu huyện.” Hơn nghìn chữ thao thao bất tuyệt, đọc đến đâu Vương Thụ Văn lúc thì tán thưởng, lúc lại buồn bã.
Ông là một Hán thần giữ đạo trung dung. Theo ông thấy, đứa con trai ấy quả đã rèn luyện được kiến giải, nhưng lại quá sớm đứng vào thế đối lập với phe giữ lợi.
Song hiển nhiên, đó không còn là điều ông có thể kéo lại được nữa.
Giữa chốn triều đình, chuyện lớn cứ trăm ngày lại một phen.
Nhất là những đại sự cải cách quốc chính như thế này, từ Cửu khanh đến hội nghị Nghị chính vương đại thần, giằng co qua lại, thủ đoạn của Hoàng đế cùng thế lực địa phương và thế lực triều đình mấy phen đấu trí, khiến thời gian như bị kéo đi càng nhanh hơn.
Sau khi vào thu, tháng của Hoàng Hậu đã lớn. Thai tượng ngày một ổn định.
Thế nhưng Thái Y Viện lại đang vì một việc khác mà phát sầu: chủ tử ở Vĩnh Hòa cung, xem chừng sắp không gượng nổi nữa.
Hôm ấy trời đổ mưa lớn. Vương Sơ Nguyệt đứng ngoài Vĩnh Hòa Cung nhìn thấy thái giám đón Đại A Ca tan học, che ô vừa rời khỏi cửa cung. Mưa rào rào nện lên mặt ô, ầm ầm vang dội.
Xuyên qua hành lang của Vĩnh Hòa Cung đi vào hậu điện, Thành phi nằm ở gian bên. Màn còn chưa vén lên, đã ngửi thấy mùi thuốc sắc nồng nặc trong phòng.
Cung nữ của nàng là Văn Doanh vén màn, mời cô vào.
Trong phòng hơi tối, chỉ có một ngọn đèn đặt trên chiếc kỷ thấp đầu giường.
“Muội đến rồi.”
Vương Sơ Nguyệt ứng tiếng, bước đến trước giường Thành phi. Nàng khó nhọc giơ ra một bàn tay. Sắc mặt tái nhợt, đôi mắt nửa mở, cũng chẳng rõ đang nhìn về đâu.
“Muội có trông thấy người đi đón Đại A Ca chưa?”
“Người yên tâm, thiếp vừa vào đã gặp họ đi ra.”
Thành phi nằm đó khẽ gật đầu. Nàng hé đôi môi khô nứt: “Vậy thì tốt… Hòa phi, bản cung nghe tiếng mưa ngoài kia lớn lắm. Muội… khi đến, có thấy họ mang ô không?”
Vương Sơ Nguyệt nghe trong cổ họng nàng đã khàn đục, biết là đờm nghẹn nơi đó, vậy mà tâm tư vẫn một mực treo trên chuyện của Đại A Ca.
“Người yên tâm, họ biết lo liệu.”
Nói xong, cô quay lại bảo Văn Doanh: “Đi rót cho chủ tử các cô chén nước nhuận môi đi. Môi đã nứt cả rồi.”
“Vâng, nô tài đi ngay.”
Thành phi nghe tiếng màn lay động, giọng yếu ớt nói: “Hòa phi, muội bảo người của muội cũng lui ra ngoài trước đi… bản cung… có lời muốn nói với muội.”
“Được. Kim Kiều, cô ra ngoài chờ.”