Rốt cuộc đây là chuyện giữa Hoàng hậu và Thành phi, ở đời cùng người qua lại, điều cốt yếu là chớ nên xen vào thói quen và cảnh ngộ của kẻ khác. Vương Sơ Nguyệt đến đây cũng không nói thêm lời nào, chỉ bước đến bên Đại A Ca, cúi người vuốt lại chùm đuôi sam cho đứa trẻ. Thằng bé còn nhỏ, bím tóc cũng ngắn, nắm trong tay chỉ là một đoạn mảnh mai yếu ớt.
Con cháu thiên gia tôn quý, có lúc lại chẳng bằng lũ trẻ con lăn lộn nơi đầu ngõ xóm hẻm.
Đại A Ca quay đầu lại, đoạn bím tóc nhỏ xíu ấy liền tuột khỏi tay cô.
Thấy sắc mặt Vương Sơ Nguyệt không được tốt, Đại A Ca liền nắm tay cô: “Hòa nương nương nhớ nhi thần, lát nữa sẽ cùng ngạch nương tới đón nhi thần nhé, nhi thần còn muốn so chữ với nương nương nữa.”
Thành phi bật cười: “Hoàng a mã của con còn chẳng bì nổi Hòa nương nương, con lại dám thật sự tranh cao thấp với Hòa nương nương sao? Thân thể Hòa nương nương không khỏe, đâu thể để con hồ nháo. Mau theo Bình cô cô đi đi. Muộn chút, ngạch nương làm bánh phục linh cho con ăn.”
“Dạ…”
Đại A Ca kéo dài giọng đáp, hành lễ với Thành phi xong, lại quay sang bái Vương Sơ Nguyệt một cái, rồi mới theo thái giám bước qua ngạch cửa mà đi.
Vương Sơ Nguyệt cùng Thành phi tiễn đến tận cửa.
Mặt trời đã quá chính ngọ. Bình phong gỗ hoàng hoa lê chạm khắc tinh xảo chắn đi phần lớn ánh nắng vượt mặt nước mà chiếu vào. Trong Vân Nhai quán, bóng sóng lấp loáng loang lổ, rơi trên áo choàng thông thảo thêu thùa của hai người, tựa đuôi cá khẽ quẫy giữa làn nước cỏ.
Thành phi nhìn theo bóng người phía trước dần khuất, khẽ thở dài, rồi quay vào ngồi xuống chiếc ghế vòng phía sau bình phong.
“Thành tỷ tỷ vì sao thở dài?”
Thành phi ấn ấn trán, giọng mệt mỏi: “Hài tử của Uyển Thường Tại đã chào đời, trong lòng ta vừa mừng vừa lo. Mừng là từ nay cả hậu cung rốt cuộc không còn chỉ chăm chăm nhìn vào Đại A Ca của chúng ta nữa. Muội không hiểu đâu, lần Hoàng thượng phát đậu mùa ấy, ta thực sự sợ đến chết khiếp, nửa khắc cũng không dám rời con. Chỉ sợ những huynh đệ của Hoàng thượng sinh lòng khác lạ, lôi cô nhi quả mẫu chúng ta xuống nước. Nay thì… Nhị A Ca đã ra đời, ta lại sợ Hoàng thượng sẽ không còn yêu thương Đại A Ca như trước nữa…”
Vương Sơ Nguyệt mỉm cười, cúi xuống khẽ vỗ cổ tay nàng.
“Đại A Ca dung mạo giống Hoàng thượng, lại chăm chỉ hiểu chuyện, Hoàng thượng sao có thể không thương. Kỳ thực, nói đến chuyện con cái, ta cũng có chỗ không hiểu tỷ…”
Thành phi kéo tay cô: “Lại đây, ngồi xuống rồi nói.”
Vương Sơ Nguyệt không từ chối, nghiêng người ngồi xuống đối diện nàng, giơ tay chỉnh lại chiếc trâm trên đầu, bình thản nói:
“Hoàng thượng đứng hàng thứ năm, trong số các hoàng tử đã trưởng thành dưới triều Tiên đế cũng coi như lớn tuổi, vậy vì sao hậu cung lại quạnh quẽ đến thế?”
Thành phi nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt có phần hiu quạnh.
“Hoàng thượng… từ trước đối với người và việc nơi nội viện đều rất nhạt. Nói đến thích ai, cũng chỉ là bằng lòng nói với Thục tần thêm mấy câu. Chúng ta đâu phải không biết nguyên do, nhưng chính vì biết, nên càng không dám sán lại chuốc phiền.”
Vương Sơ Nguyệt khẽ hạ mi mắt.
Chiếc khăn lụa thêu hoa phù dung bị cô xoắn tới xoắn lui giữa những ngón tay.
“Là vì Thái hậu nương nương sao?”
Thành phi nở nụ cười tái nhợt: “Muội quả thật là người thông thấu. Hoàng hậu là cháu gái của Thái hậu nương nương, Thuận tần cũng coi như tộc muội của Hoàng hậu. Còn ta… tộc Trác La Tư chúng ta cũng nhờ ơn Hoàng Thái hậu mới có một vị được phong tước Đài Cát. Chúng ta những người này, đều theo ý Thuận Thái hậu mà vào cung hầu hạ Hoàng thượng, thực ra Hoàng thượng đều không thích. Ta từng nghe Hoàng hậu nương nương nói, Hoàng đế và lão Thập Nhất họ khác nhau, ngài thông hiểu Hán học, đối với quan hệ Mãn – Hán sau khi nhập quan cũng có kiến giải riêng. Chúng ta những nữ nhân này, để đó chẳng qua là để hoài nhu Mông Cổ, rất khó thực sự lọt vào mắt Hoàng thượng. Còn Thục tần, phụ thân nàng dưới triều Tiên đế đã bị chém đầu. Hoàng thượng có lẽ vì vậy mà còn thương xót nàng đôi phần, bằng lòng gặp nàng thêm vài lần. Nhưng một hai năm nay nhìn cũng đã nhạt dần rồi. Cho nên Hòa phi, Thái hậu kiêng dè muội phần nhiều là vì xuất thân của muội, lại thêm tính tình muội thanh đạm, bà ấy không nắm bắt được.”
Vương Sơ Nguyệt không lên tiếng.
Thực ra, hậu cung chỉ là một bản thu nhỏ.
Dẫu sao nơi này là chốn của nữ nhân, rốt cuộc cũng chỉ là chuyện nữ tử Hán gia có được lòng Hoàng thượng hay không. Hoàng đế nơi triều đình phải cân bằng thế lực, những điều phải toan tính còn phức tạp hơn thế rất nhiều. Nhưng điều đó không có nghĩa hoàn cảnh của cô tốt hơn phụ thân ở chốn triều đường. Trái lại, thân ở hậu cung của Hoàng đế, dẫu cô thông tuệ, muốn chỉ dựa vào một mình mà tự bảo toàn, quả thực chẳng dễ dàng.
Dẫu vậy, cô chưa từng nghĩ tới việc lợi dụng trái tim của Hoàng đế.
Hoàng đế chẳng dễ dàng gì, mang tiếng “tàn hại huynh đệ, khắt khe với thần hạ”, nhưng tấm lòng tha thiết của ngài đối với việc chỉnh đốn lại quan lại, chăm lo sinh kế lê dân, cũng thuần khiết như tấm lòng ‘vui người đẹp mình’ của Vương Sơ Nguyệt vậy.
Rất ít phi tần có thể vượt khỏi lợi ích gia tộc mà nhìn vào chính sự của Hoàng đế.
Tương tự như vậy, cũng hiếm có Hoàng đế nào bỏ qua đạo cân bằng giữa tiền triều và hậu cung mà nhìn một phi tần như một người riêng biệt.
Vương Sơ Nguyệt và Hoàng đế, cứ hồ đồ, gà bay chó sủa mà đi đến hôm nay. Trong đó có biết bao điều vượt lễ mà chính hai người cũng chưa từng tự giác.
May thay, Vương Sơ Nguyệt cũng không phải kẻ quá mức trì độn.
Cô nhớ lại những lời lẽ bá đạo của ngài, nhớ cả gương mặt đỏ bừng khi ngài chịu thiệt. Lại nhớ những đêm cùng chung một giường, tiếng ngáy khẽ phả bên tai, mùi hơi thở nơi cổ họng vốn nhạt nhẽo, không biết từ bao giờ lại dần dần có chút vị chua ngọt.
Những ngày dài dằng dặc, lộng lẫy mà vô biên ấy, rốt cuộc cũng vì ngài mà sinh ra tư vị.
Ngoài hương sách nơi Ngọa Vân, còn có một thứ tư vị hỗn độn, bình thực.
Hoàng đế rời viên lâm đã gần mười ngày.
Thanh Khê Thư Ốc bên cạnh Tàng Chuyết Trai cũng vì sự vắng bóng của ngài mà trở nên u ám.
Quả thật, mỗi khi Vương Sơ Nguyệt ngồi nơi hành lang thông gió đọc sách, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên trong cơn mơ hồ, thường như trông thấy ngài từ Thanh Khê Thư Ốc bước ra, đứng trước mặt cô, cố làm ra vẻ nghiêm chỉnh mà gọi tên cô.
“Vương Sơ Nguyệt.”
Gọi cả họ lẫn tên, nhìn như xa cách nghiêm cẩn, nhưng lại ẩn chứa một thứ chiếm hữu nửa che nửa giấu. Thứ chiếm hữu ấy, ngài đã biết giấu đi, tức là đối với cô, còn giữ một phần tôn trọng.
Thật hiếm có.
Cô vậy mà có chút nhớ ngài.
Cho nên, đợi ngài trở về, cô thử đối đãi với ngài tốt thêm một chút vậy.
“Chủ tử, Chu thái y đã đến Tàng Chuyết Trai chờ rồi. Chúng ta về thôi ạ.”
Vương Sơ Nguyệt đang chìm trong suy nghĩ, Lương An đến Vân Nhai quán truyền lời, thỉnh cô hồi cung.
Từ sau khi cô mắc chứng đau mỗi kỳ tín thủy, Chu thái y hận không thể dọn vào ở hẳn Tàng Chuyết Trai, ngày hai ba lần thỉnh mạch. Có khi Vương Sơ Nguyệt thấy phiền toái, muốn miễn cho ông ta, ông ta lại nâng mũ đỉnh đầu, quỳ trước mặt cô, ba phen bảy lượt khẩn cầu.
Ấy là bị Hoàng đế dọa sợ.
Vương Sơ Nguyệt cũng đành bất lực, lúc này chỉ có thể đứng dậy nói: “Thành tỷ tỷ, ta về trước. Lát dùng xong bữa tối sẽ cùng tỷ đi đón Đại A Ca.”
Thành phi vội vàng đứng lên.
“Ôi, muội cứ lo về dưỡng sức đi, đừng bận tâm lời Đại A Ca nói làm gì. Nó chỉ thấy muội tính nết hiền hòa, chịu sủng nó, nên mới ở trước mặt muội mà làm nũng thôi.”
Vừa nói, vừa tiễn Vương Sơ Nguyệt ra ngoài.
Vương Sơ Nguyệt cài lại áo choàng Thiện Nhi đưa tới, mỉm cười nói: “Đã hứa với Đại A Ca là cho nó xem chữ. Đã hứa thì không thể lừa nó được. Thành tỷ tỷ đừng tiễn nữa, ta tự đi.”
Dứt lời, đã bước ra khỏi Vân Nhai quán.
Quá chính ngọ, ngoài Vân Nhai quán nổi lên gió hồ.
Vương Sơ Nguyệt men theo con đường rợp bóng liễu ven hồ mà chậm rãi bước đi.
Lương An thấy lối đá cuội ven hồ khó đi, bèn tiến lên đỡ tay cô.
“Chủ tử, có lạnh không ạ?”
Vương Sơ Nguyệt vừa đi vừa ngắm những cành dương liễu rủ bên bờ, dáng vẻ mềm yếu, nhưng thắng ở chỗ cành lá sum suê.
“Không lạnh. Ngươi đừng nói chứ, uống những thang thuốc đắng của Chu thái y, quả thật đã đỡ hơn nhiều.”
Lương An nói: “Nếu còn không đỡ, thì vạn tuế gia thật chẳng nên giữ lại cái đầu của ông ta nữa. Chủ tử bị những bát thuốc đen sì ấy giày vò lâu như vậy, chịu khổ lớn rồi. Cũng chẳng hiểu sao thuốc của Chu đại nhân lúc nào cũng đen sì một màu. Nghe Hà Khánh nói, thứ cao bôi chữa hỏa nha đau cho vạn tuế gia, cũng đen và hôi đến thế.”
Thiện Nhi nói: “Huynh chỉ biết làm chủ tử buồn nôn thôi. Áo choàng của chủ tử lỏng ra rồi, cũng chẳng biết buộc lại.”
Lương An đỡ Vương Sơ Nguyệt đứng lại, giơ tay buộc lại dây nơi cổ áo cho cô, vừa nói: “Được rồi, cô siêng năng, chúng nô tài mù cả mắt…”
Thiện Nhi không chịu thua, lời lẽ như đổ đậu, ào ào trút hết về phía Lương An.
Vương Sơ Nguyệt nghe hai người đấu khẩu, trong lòng lại thấy khoan khoái. Trong gió hồ thoảng hương cúc Hàng Châu nhè nhẹ. Nhân lúc ấy, cô ngẩng đầu nhìn sang cảnh trí bên kia hồ.
Cuối hậu hồ là Hựu Ân Tự. Qua trận hoa sen giữa hồ, lờ mờ trông thấy sơn môn. Mái ngói lưu ly vàng, cửa vòm đá, trên mặt vòm chạm hoa mẫu đơn dây leo quấn quýt, soi bóng xuống mặt hồ, ánh sáng lấp lánh, đẹp đến nao lòng.
“Chủ tử nhìn gì thế ạ?”
“Cái sơn môn ấy xây thật đẹp.”
Thiện Nhi theo ánh mắt cô nhìn sang. “Ôi, chúng nô tài thì chẳng nhìn ra được điều gì. Hoàng thượng ở đây, có lẽ còn cùng người nói được đôi câu… Ấy?”
Nàng đang nói bỗng khựng lại, dường như có chút nghi hoặc.
Vương Sơ Nguyệt nghiêng mặt nhìn nàng, thấy nàng nheo mắt, cũng theo hướng nàng nhìn mà ngó sang, khẽ hỏi:
“Làm sao vậy?”
Thiện Nhi bước lên trước mấy bước, quay đầu lại nói với Lương An: “Lương công công, ngài nhìn người chuẩn lắm, qua đây xem thử đi. Người bên kia trông giống Bình cô cô ở Xuân Huy Đường.”
Lương An vội theo tới nhìn kỹ: “Đúng là bà ấy. Nhưng giờ này bà ta sang phía Hựu Ân Tự làm gì?”
Vai Vương Sơ Nguyệt khẽ run lên.
Thiện Nhi quay đầu thấy cô có vẻ không được tự nhiên, bèn hạ giọng hỏi: “Chủ tử nghĩ gì vậy ạ?”
Vương Sơ Nguyệt đáp: “Trong Hựu Ân Tự… là nơi Vân Đáp ứng của Tiên đế ở phải không?”
Thiện Nhi gật đầu: “Vâng ạ. Vị chủ tử ấy… nói thế nào nhỉ… Vân chủ tử là sinh mẫu của vạn tuế gia. Chỉ là năm xưa Tiên đế quở bà là ‘nô lệ tiện phụ’, ngay cả danh phận Đáp ứng cũng chưa từng ban cho, lại còn không cho bà hồi cung, bỏ mặc bà ở Hựu Ân Tự hơn hai mươi năm nay.”
Lương An tiếp lời: “Từ khi Vân Đáp ứng vào đó ở, Hựu Ân Tự cũng thành một chỗ kiêng kỵ nửa lớn nửa nhỏ. Vạn tuế gia chưa từng nhắc đến việc nghênh phụng bà hồi cung, thậm chí cũng chưa từng đặt chân tới nơi ấy. Chủ tử, chúng ta tốt nhất nên tránh xa chỗ đó. Nay vạn tuế gia yêu mến chủ tử, chủ tử tuyệt đối chớ khiến vạn tuế gia không vui.”
Vương Sơ Nguyệt không lên tiếng.
Thiện Nhi lại nhìn sang bờ bên kia hồ, trầm ngâm nói: “Ngài vừa bảo Bình cô cô giờ này lại sang Hựu Ân Tự…”
Lời còn chưa dứt, Lương An đã nói: “Chuyện bên ấy chúng ta quản không nổi đâu. Thiện cô nương, cô cũng đừng khiến chủ tử phải bận tâm.”
Nói rồi, Lương An lại khuyên Vương Sơ Nguyệt: “Chủ tử, chúng ta đi thôi. Gió lớn dần rồi.”
Dẫu sao đó cũng là chuyện của tiền triều.
Không nói rõ, tức là trong đó có ẩn chứa tâm tư của bậc trên không muốn để người khác đoán thấu.
Vương Sơ Nguyệt không muốn cố ý suy đoán tâm tư giữa Hoàng đế và Tiên đế.
Đó là thói quen xử sự của cô. Thà tôn trọng yêu ghét, ân oán sống động của mỗi người, cũng không muốn làm kẻ phán xét đạo đức.
Biển đời mênh mang này, thất tình lục dục cuộn sóng dâng trào.
Kỳ thực mỗi người đều có những thăng trầm người khác chẳng nhìn thấy, mỗi người đều có nỗi bất đắc dĩ riêng mình.
Những tình, những hận, những yêu, những oán ấy, tựa như dưới tòa Phật chủ, đào hoa nơi nhân gian theo dòng suối vạn trượng mà trôi đi, tất phải một phen cuộn xoáy hỗn loạn tự tại, rồi sau cùng mới quy về tịch mịch.
–
Bên này Chu thái y đã bắt mạch xong. Thiện Nhi xem giờ đã đến lúc truyền thiện, hỏi qua ý Vương Sơ Nguyệt mấy câu, nghe cô lại gọi bánh phục linh, bèn cười nói: “Chủ tử đối với Đại A Ca thật tốt.”
Vương Sơ Nguyệt mỉm cười: “Nào phải cho Đại A Ca. Nếu là cho nó, ta tất sẽ tự tay làm. Hôm nay gọi những thứ này là để lát nữa uống thuốc đỡ đắng thôi.”
Thiện Nhi cũng cười: “Cũng phải, chỉ có Vạn Tuế gia và Đại A Ca mới có phúc ấy, được ăn đồ chủ tử tự tay làm. Vạn Tuế gia ấy mà, miệng đã bị nuông chiều lắm rồi. Lần trước chủ tử không ở đây, vạn tuế gia sang tìm chúng ta đòi bánh phục linh ăn, Lương An đem bánh ngự thiện phòng làm tới. Vạn Tuế gia ăn một miếng liền đặt xuống.”
Vương Sơ Nguyệt cong cong khóe mắt: “Cô nói năng kiểu gì thế, sao lại bảo chủ tử thành ra không có tiền đồ đến vậy?”
Thiện Nhi ở bên cạnh nói cười cùng cô, chẳng bao lâu sau, cơm nước đã bày xong.
Từ khi Hoàng đế biết Vương Sơ Nguyệt thân thể không tốt, hầu như bữa nào cũng có món a giao hầm bổ.
Vương Sơ Nguyệt không ưa ăn thứ ấy, nhưng đó là ngự ban, nuốt không trôi cũng phải ép mình nuốt xuống. Cô đang bưng bát, nhíu mày uống từng ngụm, thì Lương An bỗng đẩy cửa xông vào.
“Chủ tử, xảy ra chuyện rồi. Đường Tam Khánh bên cạnh Thành phi đến.”
“Cho hắn vào ngay.”
Đường Tam Khánh lảo đảo chạy vào, suýt nữa nhào sấp dưới chân Vương Sơ Nguyệt, mặt mày đầy vẻ hoảng hốt.
“Hòa chủ tử, Đại A Ca nhà nô tài không thấy đâu nữa. Chủ tử nhà nô tài sai nô tài đến hỏi người, Đại A Ca có ở chỗ người không. Nếu không ở đây, bọn nô tài phải lật tung cả viên lâm lên tìm…”
Vương Sơ Nguyệt sững lại.
Thiện Nhi vội nói: “Chẳng phải Hoàng hậu nương nương từ Vân Nhai quán đưa đi rồi sao? Sao tự dưng lại mất được? Với lại, mất thì các ngươi đi tìm chứ, hỏi tới chỗ chủ tử chúng ta làm gì. Chẳng lẽ chủ tử còn giấu Đại A Ca đi sao?”
Đường Tam Khánh nghe ra Thiện Nhi đang bảo vệ Vương Sơ Nguyệt, biết nàng hiểu lầm, liền tự tát mình một cái:
“Ôi chao, nô tài nói năng không nên lời, nô tài cũng là cuống quá hóa rối. Chủ tử nhà nô tài nhớ Đại A Ca, chưa kịp dùng bữa tối đã sang Xuân Huy Đường thăm. Nào ngờ hôm nay Hoàng hậu nương nương phát chứng đau đầu, nghỉ suốt cả ngày, căn bản chưa từng sai người tới đón Đại A Ca. Chủ tử nhà nô tài nghĩ Đại A Ca thân cận với Hòa chủ tử, mới sai nô tài sang hỏi một tiếng, có phải Đại A Ca nghịch ngợm, chạy đến quấy Hòa chủ tử không.”
Vương Sơ Nguyệt đặt bát canh xuống, đứng dậy nói: “Ta không thấy Đại A Ca. Nhưng Bình cô cô đâu? Chẳng phải bà ấy đến đón Đại A Ca sao? Các ngươi phải tìm bà ấy chứ.”
Đường Tam Khánh cuống quýt: “Nhưng mà tìm khắp nơi cũng không thấy Bình cô cô.”
Lời vừa dứt, Thiện Nhi đã không kìm được mà buột miệng: “Chúng ta ở Hựu Ân…”
“Thiện Nhi!”
Vương Sơ Nguyệt cao giọng chặn lời nàng.
Thiện Nhi thấy Vương Sơ Nguyệt hiếm khi sa sầm nét mặt như vậy, vội lùi về sau, không dám hé môi thêm nữa.
Vương Sơ Nguyệt lúc này mới quay sang Đường Tam Khánh: “Việc này, Thành nương nương đã bẩm cho Thái hậu nương nương biết chưa?”
“Chưa ạ. Nhưng Hoàng hậu nương nương đã hay tin, đã sai người tìm khắp viên lâm rồi. Bên Thái hậu nương nương, Thục tần và Thuận tần đang hầu, lúc này e rằng cũng đã biết.”
“Được…”
Vương Sơ Nguyệt vịn lưng ghế, chậm rãi ngồi xuống: “Ngươi trước hết về bẩm lại với nương nương nhà ngươi đã.”