Hoàng đế không đáp lời cô. Ngài bế thẳng cô trở về Tàng Chuyết Trai, đặt cô xuống chiếc sập quý phi phía sau rèm gấm.
“Dịch vào trong một chút, trẫm ngồi.”
Vương Sơ Nguyệt chống khuỷu tay ngồi dậy, cất tiếng gọi Lương An: “Bảo Thiện Nhi rót trà cho chủ tử.”
Hoàng đế nói: “Trẫm cùng đám Trình Anh uống trà cả một buổi sáng, giờ trong miệng chát lắm. Ở chỗ cô còn bánh phục linh không, trẫm ăn hai miếng.”
Lương An vội thưa: “Có ạ có ạ, chủ tử làm từ hôm trước, vẫn để dành chờ Vạn Tuế gia đến dùng.”
Lương An cùng Thiện Nhi bưng trà và điểm tâm vào. Trong phòng lập tức yên tĩnh. Bóng trúc nhạt nhòa in trên cửa sổ lụa xanh, hương trong màn dường như đã đốt được một lúc, lúc này mùi thơm càng thêm ngọt dịu.
Tàng Chuyết Trai vốn là một gian phòng bên của Thanh Khê Thư Ốc, chiều sâu không lớn, lại ở mặt bắc, một khi mặt trời ngả bóng thì càng thêm u tĩnh mát lạnh. Vương Sơ Nguyệt sợ rét, lúc này đến cả băng cũng chưa dùng. Hoàng đế thì lại sợ nóng, trước đó ở Đạm Ninh Cư triệu kiến nhóm người Ô Thiện còn mặc chỉnh tề, giờ lại một đường bế Vương Sơ Nguyệt trở về, sớm đã nóng đến mức trán rịn mồ hôi.
Vương Sơ Nguyệt tựa vào gối mềm nhìn dáng vẻ của ngài, bất giác cong cong hàng mày. Lúc này cô được nằm xuống, người cũng dễ chịu hơn nhiều so với khi nãy. Hoàng đế đang đảo mắt tìm xem có thứ gì để quạt mát, quay đầu lại thì thấy Vương Sơ Nguyệt đang mỉm cười nhìn mình, bất giác siết chặt quai hàm, có phần cứng nhắc quay người đi, vuốt phẳng vạt áo bào trên đùi, đặt tay nghiêm chỉnh lên gối, cố ý ưỡn thẳng lưng.
“Cô nhìn gì.”
“Nô tài không dám. Chủ tử, ngài dùng băng đi.”
“Ai nói trẫm nóng, trẫm không nóng.”
“Ngài dùng đi, nô tài nóng.”
“Trẫm không nóng, cô nóng thì cũng nhịn cho trẫm.”
Lương An và Thiện Nhi bưng trà bánh vào, nghe hai người đối đáp, không khỏi nhìn nhau cười. Đặt đồ xuống xong cũng không ở lại, cùng nhau khép cửa lui ra.
Hoàng đế nhấp một ngụm trà mát, lại dùng hai miếng bánh phục linh.
Phòng lặng xuống, mồ hôi trên trán cũng dần khô mát. Ngài đứng dậy, tiện tay lấy một quyển sách trên án thư của Vương Sơ Nguyệt, rồi vẫn trở lại ngồi cạnh cô.
“Viên Dã.”
Hoàng đế gõ cuốn sách lên chân cô: “Cô định làm thợ đấy à?”
Vương Sơ Nguyệt vén một lọn tóc lỏng ra sau tai: “Mấy hôm trước ngài nhắc chuyện ‘Lũy Vân Khai Nguyệt’, mấy ngày nay nô tài nằm một chỗ không đi đâu được, rảnh rỗi bèn giở những thứ liên quan ra xem. Trên kia còn đặt cả ‘Doanh Tạo Pháp Thức’ nữa, chỉ là nô tài ngu độn, đọc được đoạn đầu thì không đọc nổi nữa.”
Hoàng đế lật thêm mấy trang: “Đợi cô khá hơn, chuyện ở Hộ bộ cũng xong xuôi, trẫm dạy…”
“Vạn Tuế gia, Chu thái y đến rồi.”
Đang nói dở, Trương Đắc Thông vén một nửa rèm trúc, ánh sáng lọt vào một tia, hắt lên mắt Hoàng đế. Ngài dứt khoát đặt sách xuống: “Đến thì truyền vào.”
Nói xong, ngài kéo tấm chăn mỏng bên chân Vương Sơ Nguyệt, một mạch phủ lên đến tận cằm cô.
“Che cho kín.”
Chu thái y bước vào, thấy Hoàng đế ngồi ngay ngắn bên cạnh Vương Sơ Nguyệt, trên trán lập tức toát mồ hôi lạnh. Ông vẫn luôn nhớ câu Hoàng đế từng nói, nếu điều dưỡng không tốt sẽ chém đầu ông. Sợ ngài lại nhắc tới, sau khi hành lễ thỉnh an, ông không dám nhiều lời, quỳ thẳng trước mặt Vương Sơ Nguyệt, xin cô đưa tay để bắt mạch.
Hoàng đế nghiêng chân, nhường cho Chu thái y một khoảng, không nói một lời, chỉ chăm chăm nhìn vào bàn tay đang bắt mạch của ông.
Nhìn đến mức Chu thái y da đầu tê dại.
Không khí trong phòng trầm lặng đến ngột ngạt. Tay Chu thái y khẽ run lên.
Vương Sơ Nguyệt ngẩng đầu nhìn Hoàng đế một cái, lại liếc sang Chu thái y đã gần như thất thần, nghĩ bụng nếu ngài còn nhìn như thế, e rằng Chu thái y đến cả đơn thuốc cũng chẳng viết nổi. Thế là cô khẽ ho một tiếng, mở lời: “Hôm nay chủ tử tan nghị sớm hơn trước.”
Hoàng đế nhấc tay, khẽ thả lỏng bả vai.
“Trẫm mà tan muộn thêm chút nữa, hôm nay cô còn đi nổi về đây không?”
Nói rồi, cuối cùng ngài cũng thu ánh mắt khỏi tay Chu thái y: “Phụ thân cô dâng cho trẫm một kế phổ độ chúng sinh, trẫm còn đang cân nhắc có nên làm theo hay không. Lúc này bọn họ đang thảo tấu chương, lát nữa trẫm còn phải xem.”
Tuy ngài không nói rõ, Vương Sơ Nguyệt cũng đoán là chuyện thiếu hụt ngân khố ở Hộ bộ.
Nếu nói về quân thần, Vương Sơ Nguyệt vẫn thấy phụ thân cô và Hoàng đế quả thực rất hợp nhau. Hoàng đế xử chính cương quyết, giết phạt định đoạt tuyệt không nương tay; phụ thân cô hiểu đạo nhu hòa, có thể đúng lúc đứng ra xoay chuyển thay ngài.
“Phụ thân trước nay đều lấy việc chia sẻ ưu phiền cho chủ tử làm đầu. Khi nô tài còn ở nhà, phụ thân cũng luôn dặn nô tài phải ghi nhớ ân điển của chủ tử.”
Hoàng đế bưng trà nhấp một ngụm. Nghe cô nói vậy, ngài không hề cảm thấy nịnh nọt hay khó chịu. Vương Thụ Văn dù có tâm lớn đến đâu, rốt cuộc cũng chỉ lo toan cho mảnh ruộng trước cửa mình, giữ gìn địa vị và danh tiếng. Ông ta tuyệt đối không thể trở thành Trương Cư Chính, mà Hoàng đế cũng không phải Vạn Lịch. Tóm lại, trong việc triều chính hai người hợp ý nhau. Còn nội tâm Vương Thụ Văn rốt cuộc là hạng người thế nào, có thật sự việc gì cũng đặt Hoàng đế lên trước hay không, với vị Hoàng đế hiện giờ mà nói, đã chẳng còn quan trọng.
Lúc này, Hoàng đế chợt nhớ lại mấy lời tâm can trước kia ông từng nói, trong lòng dâng lên vài phần cảm khái. Vương Thụ Văn tuy không che chở cho cô con gái này được bao nhiêu, thậm chí cũng từng muốn dùng cô làm con cờ chính trị, nhưng so với sự nghi kỵ, lợi dụng, chế hành của Hoàng a mã đối với ngài, đến mức xóa sạch tình phụ tử, thì giữa Vương Sơ Nguyệt và Vương Thụ Văn vẫn còn thấy được vài phần chân tình bảo vệ lẫn nhau.
Hoàng đế sống hơn hai mươi năm, từ trước đến nay vẫn luôn tự mình bảo toàn lấy mình. Là dưỡng tử của Thái hậu, khi còn Thái tử, ngài phải nâng Thái tử lên trước nhất, tự mình làm nền, bằng không sẽ bị Thái hậu và Hoàng đế coi là loạn thần tặc tử. Sau khi Thái tử bị phế, Tiên đế coi trọng nhất lại là Thập Nhất. Dẫu ngài có tài trị quốc, Tiên đế vẫn trước mặt quần thần mà quở trách: “Con của nô lệ, sao có đại đức!”
Câu nói ấy, Hoàng đế không cố ý ghi nhớ.
Nhưng tám chữ ấy lại thường xuyên gõ vào thái dương và kẽ răng ngài, đau đến mức đêm này qua đêm khác không thể chợp mắt.
Thân phận thứ đó, dẫu đã là hoàng tử tôn quý vẫn còn phân chia ba bảy loại.
Ngài cũng không rõ năm xưa mẫu thân bệnh tật rốt cuộc sai ở đâu, khiến Tiên đế chán ghét. Giờ ngài cũng chẳng muốn hỏi nữa. Bởi xuất thân là điều ngài kiêng kỵ nhất.
Nhưng nhìn Vương Sơ Nguyệt, Hoàng đế lại muốn đối đãi với cô tốt hơn một chút.
Ít nhất sẽ không như Tiên đế đối với mẫu thân, đem Vương Sơ Nguyệt bỏ mặc. Dẫu sao khi sinh tử cận kề, ai nấy đều chỉ lo đường lui cho mình, ngài đã cưỡng ép giữ người phụ nữ này bên cạnh, bắt cô hầu hạ, bảo toàn cho mình. Cô cũng nghiêm túc làm, điều hiếm có là sau đó vẫn giữ bộ dáng ôn hòa vô cầu như cũ. Tựa như những cuốn sách nằm mây hiếm khi hữu duyên được gặp, khi được người ta mở ra thì dốc hết những lắng đọng trong từng con chữ, làm vui lòng người đọc. Khi bị khép lại, cũng không lộ một nỗi buồn bã. Như thể đã tận hết duyên đọc, an nhiên lùi vào bóng nhạt.
Đối với Thập Nhất là vậy, đối với Hoàng đế dường như cũng là vậy.
Nhưng Thập Nhất hồ đồ, còn Hoàng đế thì bá đạo. Một người muốn đốt cô, một người lại muốn hết lần này đến lần khác đem cô từ giá sách xuống, đặt lên án riêng, rồi đưa đến đầu giường gối chăn.
“Hoàng thượng, thần xin ra ngoài kê đơn cho Hòa chủ tử.”
Chu thái y khó khăn lắm mới ổn định tinh thần bắt xong mạch, lại thấy Hoàng thượng đang trầm tư, không hề lên tiếng hỏi.
Ông không còn cách nào, đành cứng đầu mở miệng lần nữa, đứng dậy nhích đến trước mặt Hoàng đế quỳ lại, chờ ngài lên tiếng.
Hoàng đế hoàn hồn.
“Ồ, Hòa phi thế nào?”
“Bẩm Hoàng thượng, hôm nay Hòa chủ tử bị nhiễm thử khí nên mới khó chịu hơn thường ngày. Thần sẽ gia thêm ít thuốc lý khí cho chủ tử.”
Hoàng đế gật đầu, phất tay cho lui. Lại nhìn sắc trời bên ngoài, hỏi Trương Đắc Thông một câu về giờ giấc.
Trương Đắc Thông thưa: “Vạn Tuế gia, đã quá giờ Ngọ rồi. Hôm nay ngài còn nghỉ trưa không ạ?”
Hoàng đế đáp: “Không nghỉ nữa. Ngươi đến Đạm Ninh Cư hỏi Vương Thụ Văn xem tấu chương trẫm bảo ông ta thảo đã xong chưa. Xong rồi thì trình qua đây.”
Vương Sơ Nguyệt thấy Hoàng đế không có ý rời đi, nghĩ bụng mình cũng chẳng thể cứ nằm mãi. Cô bèn vén tấm chăn mỏng trên người, định chống tay ngồi dậy. Nào ngờ vị “ngốc” kia thấy cô vừa khá hơn một chút, sợ cô động đậy lại khó chịu, lại thuận tay đẩy cô một cái.
“Cô nằm yên đừng—”
Lời còn chưa dứt, Trương Đắc Thông và Hà Khánh đã nghe “cộp” một tiếng. Đầu Vương Sơ Nguyệt đập vào thành tựa của sập quý phi.
Hà Khánh không nhịn được che mắt, trong lòng lẩm bẩm “ôi thôi ôi thôi” mấy lượt, thực chẳng dám nhìn tiếp.
“Cô… trẫm cho cô đứng dậy chưa hả? Ai cho cô tự tiện động đậy!”
Hoàng đế vừa tức vừa cuống. Ngài cũng không hiểu nổi, rõ ràng là muốn đối tốt với Vương Sơ Nguyệt, sao lại cứ hết lần này đến lần khác làm cô bị thương.
“Hoàng thượng, nô tài đi gọi Chu thái y trở lại?”
Trương Đắc Thông hiểu chuyện hơn Hà Khánh đôi phần, thấy Hoàng đế rõ ràng đã cuống lên, liền cẩn trọng thưa một câu.
Vương Sơ Nguyệt vội nói: “Trương công công đừng làm lớn chuyện. Có thương tích gì đâu. Là cây trâm cài tóc va vào gỗ thôi.”
Va trâm vào gỗ cái gì chứ.
Hoàng đế rõ ràng thấy cô đau đến mức mắt cũng sắp đỏ lên, răng khẽ hút khí, vậy mà vẫn cố giữ giọng ổn định, giữ thể diện cho ngài. Đó là quý phi tháp bằng gỗ du cơ mà, người thường có lỡ tay chạm nhẹ cũng đã đau buốt, huống chi vừa rồi ngài đẩy cô một cái đâu phải nhẹ.
“Vương Sơ Nguyệt, trẫm…”
“Thật sự không sao. Là nô tài sơ ý, đụng vào trâm thôi.”
Hoàng đế nào tin lời cô, lập tức vươn tay kéo cô lại, ấn nhẹ đầu cô xuống để xem.
Còn bảo không sao? Sau gáy đã nổi lên một cục u.
Hoàng đế tức đến mức chỉ muốn tát cho cô một cái vào chính chỗ ấy.
“Vương Sơ Nguyệt, cô coi trẫm là kẻ ngốc sao? Trẫm đâu phải thánh nhân. Trương Đắc Thông, Hà Khánh là nô tài, họ thấy trẫm phạm chút lỗi thì đã sao? Dám ra ngoài bêu rếu trẫm à? Cô bị thương thì là bị thương, nên nói thì cứ nói. Cứ im lặng chịu đựng như thế, lời trước kia trẫm quở trách cô rốt cuộc cô nghe vào tai chỗ nào? Có phải phải để trẫm đánh cô một trận cô mới nhớ không!”
Một phen ấy khiến Hà Khánh và Trương Đắc Thông đồng loạt quỳ sụp xuống.
Hoàng đế nói rồi, nhẹ tay ấn thử vào chỗ sưng.
Vừa ấn xuống, Vương Sơ Nguyệt khẽ “xì” một tiếng.
“Trương Đắc Thông, đi gọi Chu thái y vào cho trẫm!”
Vương Sơ Nguyệt ngẩng đầu nhìn Hoàng đế. Sự xót xa trên mặt ngài chẳng hề che giấu, ngay cả trong lời nói cũng không giữ vẻ cao cao tại thượng, rõ ràng là đã hoảng.
Cô dù nhút nhát đạm bạc, cũng dần nhìn thấy tình cảm của bậc đế vương.
Lúc này cô vừa mở miệng định nói điều gì đó, giọng người kia đã hạ xuống đôi phần, tựa như sợ vừa rồi lại làm cô sợ hãi.
“Vương Sơ Nguyệt, trẫm nói sai rồi, trẫm không đánh cô. Cô chỉ cần nhớ, trẫm là Hoàng đế, trẫm không cần cô bảo vệ. Trẫm bảo vệ cô là đủ rồi.”
“Ở bên cạnh chủ tử mà làm kẻ hồ đồ như vậy sao được? Rõ ràng biết chủ tử vì tốt cho nô tài, còn làm bộ làm tịch nhiều lời, khiến chủ tử thêm phiền, chẳng hóa thành lang sói vô ơn, đâu còn xứng hầu hạ chủ tử nữa.”
Hoàng đế khẽ nghẹn nơi cổ. Khi cô nói chuyện nghiêm túc, quả thực rất êm tai, thẳng thắn, lại đúng mực. Chẳng hề vạch trần tâm tư của ngài, nhưng lại khiến ngài cảm thấy cô vẫn hiểu mình.
“Chu thái y đâu, sao còn chưa tới.”
Hà Khánh vội thưa: “Vạn Tuế gia đừng sốt ruột. Tàng Chuyết Trai không có gian ngoài, muốn kê đơn chỉ có thể sang Thái Phác Hiên bên cạnh. Đi lại cũng mất mấy bước.”
Hoàng đế liếc nhìn Vương Sơ Nguyệt. Bàn tay cô muốn đưa lên xoa lại không dám xoa.
“Thế cái này… làm sao bây giờ?”
Hà Khánh sững người. Hắn biết làm sao được, hắn có phải thái y đâu. Nhưng Vạn Tuế gia đã hỏi, hắn nào dám không đáp. May mà từ nhỏ lớn lên giữa đám cung nữ, chuyện này so với Trương Đắc Thông còn rành hơn chút. Hắn vội khom lưng, cẩn thận thưa: “Vạn Tuế gia… ngài thổi cho Hòa chủ tử đi ạ. Thổi rồi, Hòa chủ tử sẽ không đau nữa.”
Hoàng đế luôn có cảm giác tên nô tài này đang hại mình. Nhưng nhìn dáng vẻ của Vương Sơ Nguyệt, ngài cũng chẳng nghĩ nhiều, nhẹ tay ấn đầu cô thấp xuống một chút, thử khẽ thổi vài hơi vào chỗ sưng.
Luồng hơi ấm ấy theo cổ áo thêu mây như ý len vào cổ cô. Vương Sơ Nguyệt thoáng chốc đỏ bừng mặt. Hơi nóng như lướt dưới lớp vải, thậm chí lan xuống tận gan bàn chân, dấy lên một trận nóng ngứa lạ lùng.
Cô đã khai mở nữ trí từ lâu, nhưng đối với thứ tình ái nhân gian mơ hồ ấy lại hiểu muộn hơn người khác. May thay, người đàn ông trước mặt dường như cũng vậy. Nếu không, lúc này chỉ cần nhìn thấu sự bối rối của cô, e rằng đã phất tay cho lui hết thảy, nhân khi lửa gần rơm khô mà làm nên đại sự.
Thế mà cũng lạ. Vì ngài ngốc nên lại vô tình cho Vương Sơ Nguyệt thứ tôn trọng và thời gian mà bậc đế vương xưa nay chưa từng cho ai. Dẫu chính ngài cũng không tự biết.
Vương Sơ Nguyệt không hiểu thân thể mình rốt cuộc làm sao, nhưng cô hiểu, đối với một người đã gả vào hoàng gia Mãn Thanh như cô, sự tôn trọng và thời gian ấy quý giá và hiếm hoi đến nhường nào.
Hoàng đế vẫn nâng đầu cô, vụng về thổi từng hơi, bỗng mơ hồ cảm thấy có một bàn tay mềm mại, dịu dàng khẽ khàng nắm lấy tay áo móng ngựa của ngài.
Ngài cúi xuống nhìn, bàn tay ấy lại lặng lẽ rụt về.
Chỉ một thoáng như thế, lòng Hoàng đế bỗng sáng tỏ.
“Đỡ hơn chưa?”
“Đỡ nhiều rồi ạ.”
Hoàng đế buông cô ra, đỡ cô tựa lại xuống. Lúc ấy Chu thái y cũng bị Trương Đắc Thông lôi trở về, vẻ mặt khổ sở.
Hoàng đế nhìn Chu thái y mà quả thực có phần lúng túng, sợ lát nữa ông ta hỏi Hòa phi bị thương thế nào, biết nói sao đây? Chẳng lẽ bảo là chính mình đẩy một cái?
“Chủ tử, ngài về Thanh Khê xem tấu chương đi. Nô tài đỡ rồi sẽ qua hầu hạ.”
Vừa rồi còn nói không cần cô chu toàn, trước kia cũng luôn bảo không thích phụ nữ quá thông minh.
Nhưng lúc này lại cảm thấy, người như Vương Sơ Nguyệt, cũng có chỗ đáng thương mà đáng yêu.
“Cô không cần qua nữa. Trẫm lát nữa phải đến thỉnh an Thái hậu.”
Nói xong, ngài đứng dậy bước ra ngoài. Đi ngang qua Chu thái y, ngài thuận tay gõ nhẹ lên mũ đỉnh của ông.
“Cái đầu của ngươi.”
Dọa đến mức Chu thái y vội vàng cúi rạp xuống đất.