Ba Mươi Năm Làm Phi - Nàng Và Đèn

Chương 33

Trong lòng Thiện Nhi đã tự diễn ra một màn gà bay chó sủa, rối như canh hẹ.

Thế nhưng vị gia kia cùng Vương Sơ Nguyệt lại đều giữ vẻ đạo mạo đoan chính, như thể chẳng có chuyện gì.

Hoàng đế thay một bộ thường phục bào bằng đoạn hoa chìm màu thạch thanh, rồi thẳng bước đến ngồi xuống chiếc sập quý phi làm bằng gỗ cây du của Vương Sơ Nguyệt. Ngài tháo chuỗi đàn châu trên cổ tay, đặt lên chiếc hương kỷ bên cạnh.

Trời nóng quá. Dẫu đã dùng băng, cái oi bức trong Tây Noãn Các vẫn không tan nổi. Hoàng đế quả thực chẳng ưa Vương Sơ Nguyệt chọn nơi chỗ Tây sái nắng này làm chỗ ở. Ngoài kia mặt trời đã lặn, trong phòng vẫn hầm hập như hấp người. Ngài hơi ngửa cổ, tiện tay cởi nút bàn khuy đầu tiên nơi cổ áo. Lại thấy Vương Sơ Nguyệt vẫn mặc chỉnh tề chiếc áo choàng thêu phù dung màu ngó sen, bên ngoài còn khoác thêm áo yếm cổ tỳ bà có viền. Son phấn đã tẩy đi, song cô vốn sinh da trắng, lại còn trẻ, dáng vẻ thanh đạm đứng bên ngài mà hành lễ, trông hiền thuận, vừa mắt vô cùng.

Bàn tay Hoàng đế dừng lại nơi cổ áo một thoáng, rồi lặng lẽ cài lại nút áo vừa tháo. Ngài ngồi đúng chỗ ban nãy Vương Sơ Nguyệt từng ngồi, bên tay còn đặt bát ngân nhĩ cô đã ăn dở.

Hoàng đế tiện tay cầm muôi khẽ khuấy: “Trong phòng cô ngột ngạt quá. Chỉ dùng ngần này băng thôi sao. Trương Đắc Thông, bảo Nội vụ phủ đưa thêm đến.”

Trương Đắc Thông liếc nhìn Vương Sơ Nguyệt, thấy cô vẫn quỳ, không có ý lên tiếng, liền khom mình thưa bên cạnh Hoàng đế: “Vạn Tuế gia, năm nay mấy hầm băng cuả triều đình có sơ suất, đã xử trí người rồi ạ. Cho nên băng cung ứng ít hơn mọi năm. Thành phi nương nương nói, Đại A Ca ở Vĩnh Hòa Cung, mùa hạ còn phải đọc sách viết chữ, không thể thiếu băng…”

Hoàng đế ngẫm nghĩ. Đô Thủy Ty thuộc Công bộ quả có tấu việc này. Kinh thành chừng hơn chục tòa hầm băng, đều là của quan dùng, kẻ lĩnh sai làm việc đa phần là con cháu Bát Kỳ. Có sơ suất, chiếu theo lệ xử nô tài, đánh roi rồi thôi. Chuyện nhỏ quá, ngài gần đây mải việc thâm hụt của Hộ bộ, xử xong cũng chẳng để tâm.

Nghĩ vậy, ngài nâng bát ngân nhĩ lên ăn một thìa.

Một thìa ấy suýt nữa dọa Thiện Nhi chết khiếp. Đó là thứ Vương Sơ Nguyệt đã động đến. Nếu xét theo phép tắc, chẳng riêng gì Vương Sơ Nguyệt gặp họa, mà bọn họ e rằng cũng khó giữ mạng.

May thay, dường như Hoàng đế không biết bát ngân nhĩ ấy cô đã ăn dở. Cũng phải, mỗi lần ngài đến cung khác, vật gì trong cung chẳng được chuẩn bị riêng cho Hoàng đế. Ở chỗ Vương Sơ Nguyệt, lẽ ra cũng nên như thế. Huống hồ trời nóng nực, ngân nhĩ đã được ướp lạnh, hạt sen ninh mềm dẻo, Hoàng đế thấy ngon miệng, bất giác lại múc thêm mấy thìa đưa vào miệng. Ngài vừa ăn vừa nói: “Vậy là đem phần của Dực Khôn Cung sang bù vào?”

Trương Đắc Thông dè dặt đáp: “Dạ… vâng ạ.”

Hoàng đế ngẩng đầu nhìn Vương Sơ Nguyệt: “Cô cũng chuẩn?”

Vương Sơ Nguyệt gật đầu: “Trong cung trẻ nhỏ không nhiều, ưu tiên cho các a ca cũng phải lẽ. Huống hồ nhà nô tài cũng chẳng dùng băng bao nhiêu.”

Lời cô vừa dứt, Hoàng đế lại nghĩ đến chuyện “băng than kính”.

Người ta vẫn nói: ba năm làm tri phủ thanh liêm, cũng tích được mười vạn lượng bạc như tuyết.

Quan địa phương chỉ vài năm đã có thể kiếm đầy túi. Quan kinh không có đường vơ vét, chỉ biết trông vào Hộ bộ. Từ khi Hoàng đế chỉnh đốn Hộ bộ, các nha môn lớn nhỏ thắt lưng buộc bụng mới nhả ra được ba phần. Tra sâu thêm nữa, ngay cả ba phần ấy, cũng là “băng than kính” do quan địa phương dâng cho quan kinh.

Dẫu sao đó cũng là một thói tệ.

Vương Thụ Văn cùng Trình Anh những người này đều là người tiền triều sang, hiểu rõ trong đó dính líu đến việc trao đổi tài nguyên chính trị giữa quan địa phương và quan kinh, rễ sâu cành rậm, phức tạp vô cùng. Hoàng đế mấy lần muốn ra tay với tệ th*m nh*ng ấy, đều bị Vương Thụ Văn giữ tay, cứng rắn ép xuống. Ông nói, Hoàng đế mới đăng cơ, trước hết vẫn nên lấy ổn định làm trọng.

Hoàng đế thừa nhận đạo lý ấy. Nhưng trong lòng rốt cuộc vẫn khó yên. Vừa nghĩ, ngài vừa ăn, chẳng hay chẳng biết đã nuốt hết hơn nửa bát ngân nhĩ còn lại vào bụng.

Vương Sơ Nguyệt nghiêng đầu dặn Thiện Nhi: “Đi múc thêm cho Hoàng thượng một bát nữa. Rồi dẫn bọn họ lui xuống.”

Thiện Nhi lúc ấy mới sực nhớ, chuyện lớn hôm nay đâu còn nằm ở bát ngân nhĩ đế phi cùng ăn kia nữa. Nàng vội ngẩng mắt nhìn Vương Sơ Nguyệt, ngập ngừng: “Chủ tử, chỗ người…”

“Ta hiểu, đi đi.”

Một câu “ta hiểu” ấy lập tức chặn họng Thiện Nhi. Nàng chỉ đành dạ một tiếng, quay người đi bưng thêm một bát ngân nhĩ đang ngâm trong nước đá đến, đặt bên tay Hoàng đế, rồi dẫn cung nhân trong Noãn Các lui ra ngoài.

Lương An đang đứng bên ngoài nghe ngóng động tĩnh, cửa vừa mở, suýt nữa thì chúi đầu ngã sấp xuống đất.

“Có… có cần chuẩn bị không?”

Hai người lòng đều rõ như ban ngày, cùng bước nép sát vào chân tường.

Thiện Nhi nói nhỏ: “Chủ tử đuổi ta ra, chỉ nói một câu ‘người hiểu’, ngoài ra không dặn dò gì khác.”

Lương An ngẩng nhìn trời, sống lưng lạnh toát: “Chủ tử hiểu được cái gì. Đám hồ đồ ở Kính Sự Phòng ấy chỉ giỏi ăn không ngồi rồi. Rõ ràng Hoàng thượng đối đãi với chủ tử chúng ta như vậy, sớm muộn cũng đến lượt. Họ thì cứ đợi lật thẻ thị tẩm mới làm việc. Giờ hay rồi, khiến chúng ta lúng túng thế này.”

Thiện Nhi vội vàng: “Nhỏ tiếng thôi. Lúc này sao trách được họ. Hoàng đế đột nhiên giá lâm Dực Khôn Cung, họ mà biết trước, e cũng loạn như chúng ta. Ta thấy hôm nay Hoàng đế không có ý rời đi đâu. Vẫn nên vì chủ tử mà chuẩn bị chu đáo thì hơn.”

Đêm ấy quả thực có phần khôi hài.

Người hầu bên ngoài tuy im phăng phắc, nhưng trong lòng lại gà bay chó sủa.

Còn bên trong, Hoàng đế lại đang nghĩ chuyện triều chính hệ trọng, đến mức quên mất Sơ Nguyệt vẫn duy trì tư thế hành lễ, quỳ trước mặt ngài.

Nước tan trong chậu băng tí tách rơi xuống.

Chuông tự minh điểm một tiếng, giờ Tuất đã qua.

Vương Sơ Nguyệt ngẩng đầu nhìn Hoàng đế, không nhịn được cất tiếng: “Chủ tử đang nghĩ gì vậy?”

Hoàng đế hoàn hồn, lúc ấy mới thấy cô vẫn quỳ, không khỏi day day mi tâm.

“Cô đứng lên trước đã.”

Vương Sơ Nguyệt khẽ cười: “Sau này chủ tử ở chỗ nô tài mà nghĩ việc, xin ban cho nô tài cái đệm quỳ.”

Hoàng đế biết cô đang trêu mình, song hiếm khi không quở trách.

Ngược lại, ngài đẩy nhẹ bát ngân nhĩ sang bên, cúi người vươn một tay về phía cô.

“Cô phải biết lên tiếng.”

Vương Sơ Nguyệt khựng lại. Cảnh tượng này có vài phần giống với đêm trước.

Ngài hiếm khi ôn hòa như vậy. Huống hồ từ chối ân sủng cũng là tội lớn, cô chẳng muốn làm bộ e lệ mà khiến ngài không vui. Thế nên cũng đưa tay ra, nắm lấy bàn tay Hoàng đế, mượn lực đứng dậy.

“Chủ tử có thể ở chỗ nô tài mà an tĩnh suy nghĩ, nô tài nào dám lên tiếng quấy rầy. Để nô tài hầu chủ tử thay y phục. Người ngồi như vậy… e cũng không được thoải mái.”

Hoàng đế quả thực không dễ chịu.

Chỉ là không hiểu vì sao, thấy cô ăn mặc chỉnh tề, ngài cũng vô cớ giữ ý theo. Ngồi nửa ngày rồi, chẳng những chưa thay yến phục, đến cả đai lưng cũng chưa tháo.

Nghĩ vậy, Hoàng đế tự thấy mình bị Vương Sơ Nguyệt làm cho câu nệ, thật chẳng nên thế.

Ngài bèn đứng dậy, đưa tay ra sau lưng cởi móc ngọc đới.

Vương Sơ Nguyệt khi ấy bước đến phía sau Hoàng đế, nhẹ nhàng thay tay ngài: “Để nô tài làm.”

Ánh đèn trong Tây Noãn Các dịu dàng êm ái. Hoàng đế nghiêng đầu, mượn ánh sáng mà nhìn cô. Cô hơi cúi đầu, trên gương mặt trắng mịn như sứ vẫn còn vương một vệt bỏng nhạt. Chỉ là nếu không để ý kỹ thì đã chẳng còn nhìn ra nữa. Hai người đứng gần, Hoàng đế lại nhìn rõ. Cô dường như rất thích hun một loại hương có mùi gỗ tùng nhè nhẹ, thoảng giống mùi trong thư khố điện Võ Anh, ngửi vào không hề nồng ngấy.

Thực ra, Hoàng đế rất thích dáng vẻ cô lặng lẽ làm việc, ít lời. Rất dịu dàng, tĩnh lặng. Thần thái ấy, phảng phất như trong tranh mỹ nhân của Tiêu Bỉnh Trinh. Tư thái cũng cung kính, nhưng tự nhiên, không hề run sợ như Uyển Thường tại mỗi khi hầu hạ.

Hoàng đế cảm thấy, chỉ cần ở cạnh cô thế này, không cần nói chuyện, lòng ngài cũng thật sự lắng xuống, có thể nghĩ đến những việc ngày thường chẳng tĩnh tâm mà nghĩ được.

Biết được một chút tốt đẹp nơi cô, lại muốn ban cho cô thứ gì đó. Nhưng ngoài son phấn, vàng bạc châu báu, biển ngạch cũng đã ban, còn suýt khiến chính mình mất mặt. Hoàng đế thực không nghĩ ra thứ gì đặc biệt hơn.

Ngài âm thầm tính toán trong lòng. Vẫn là trâm cài dễ chọn nhất, cô lại thích. Năm còn trẻ cô chẳng dám lấy tiền của ngài đi mua những thứ ấy. Sau này khi chính sự nhàn rỗi, có thể chọn nhiều một chút cho cô.

Đang mải nghĩ, Trương Đắc Thông vào bẩm: “Vạn Tuế gia, Thành chủ tử… đã cho đem băng của Dực Khôn Cung trả lại. Thành chủ tử muốn thỉnh tội với Hoàng đế.”

Hoàng đế cười khẽ một tiếng: “Nàng ta thỉnh tội với trẫm làm gì? Vương Sơ Nguyệt. Chuyện ở Dực Khôn Cung, cô tự xử trí.”

Vương Sơ Nguyệt đáp một tiếng: “Vâng.”

Khi ấy đai lưng mới tháo được một nửa, để vậy cũng không tiện, cô bèn nhanh tay hơn một chút, lại nói với Trương Đắc Thông: “Trương công công, mời Thành phi ngồi ở Minh Gian chờ một lát, thần thiếp sẽ tới ngay.”

Trương Đắc Thông vâng lời lui ra.

Thành phi vốn có chút hồ đồ, trong lòng chỉ lo cho Đại A Ca. Đại A Ca hơi khó chịu một chút là nàng chẳng còn nghĩ được gì khác. Nhưng ngày thường ở trước mặt Hoàng đế và Hoàng hậu, nàng lại rụt rè. Lần này nghe nói Hoàng đế nóng bức ở Dực Khôn Cung, sai Nội Vụ Phủ đưa thêm băng, chợt nhớ đến chuyện trước đó mình từng đến xin Vương Sơ Nguyệt băng dùng. Khi ấy nàng tự cho mình là người vào cung lâu năm, khí thế bức người. Vương Sơ Nguyệt lại cung kính lễ độ, như thật sự bị nàng dọa sợ, lặng lẽ nghe nàng nói hết. Sau đó chẳng nói thêm lời nào, chỉ bảo đem quá nửa số băng ở Dực Khôn Cung chuyển sang Vĩnh Hòa Cung.

Giờ nghĩ lại, đúng là tự đào hố chôn mình. 

Thành phi theo Trương Đắc Thông bước vào Minh Gian, trong lòng đắng chát vô cùng. 

Minh Gian của Dực Khôn Cung thông với Tây Noãn Các. Ngày thường phía sau địa tráo đều buông rèm, hôm nay lại được vén lên.

Thành phi lén ngẩng đầu nhìn vào bên trong một cái. Chỉ thấy trên giá gỗ sau địa tráo treo rõ ràng bộ thường phục đoạn hoa chìm màu thạch thanh của Hoàng đế. Ngài đang ở trong Tây Noãn Các. Chân nàng mềm nhũn, suýt nữa quỳ sụp xuống. Một bàn tay trắng ngần đỡ lấy nàng: “Nương nương cẩn thận, Minh Gian vừa mới rắc nước.”

Thành phi vội đứng thẳng người, hành lễ ngang hàng: “Hòa phi.”

Vương Sơ Nguyệt cũng khom mình đáp lễ. 

“À phải rồi… mau lên, khiêng băng vào.”

Trong lòng nàng rối bời, nhớ lại dáng vẻ hống hách trước kia của mình, mặt nóng bừng vì xấu hổ. Không biết đối diện Vương Sơ Nguyệt thế nào, chỉ đành vội vã trả lại băng, mong đừng làm phật ý người trong kia.

Vương Sơ Nguyệt nhìn người ra vào chuyển băng, vừa đỡ Thành phi cùng ngồi xuống ghế tử đàn: “Nương nương nên dạy dỗ người dưới một phen. Nương nương dễ tính, người dưới lại mượn đó mà sinh phần khinh suất. Nương nương đã nghĩ đến Sơ Nguyệt, đêm muộn còn đặc ý đem băng đến. Chỉ là Sơ Nguyệt thể hàn, thực ra cũng không dùng được nhiều băng đến vậy.”

Thành phi sững lại.

Vương Sơ Nguyệt khéo léo đẩy việc sang cung nhân, rõ ràng là giữ thể diện cho nàng. Thành phi có phần không tin nổi. Chẳng lẽ nàng không nên nhân lúc Hoàng đế ở đây mà làm mình mất mặt một phen?

Nàng ngẩng đầu nhìn Vương Sơ Nguyệt.

Vương Sơ Nguyệt lại đang nhìn những khối băng vừa khiêng vào, trầm ngâm.

“Thế này đi, Thiện Nhi.”

“Có nô tài.”

“Đại A Ca mỗi ngày đọc sách viết chữ cũng vất vả. Chúng ta mỗi ngày ướp thêm ít hoa quả, dùng băng này mà làm lạnh, rồi đưa sang cho Đại A Ca.”

Thành phi không khỏi xúc động.

Trước kia nàng không ưa cô, bởi cô không có tư lịch, lại vượt qua Thục tần, Uyển Thường tại, ngang hàng với mình. Nhưng nay, Vương Sơ Nguyệt không những giữ trọn thể diện cho nàng, còn tìm cách đem số băng nàng trả lại ấy, vòng một lượt mà lại đưa về Vĩnh Hòa Cung, giải được thế khó cho nàng.

“Hôm khác… ta sẽ bảo Đại A Ca đến, tạ ân với Hòa phi.”

“Thế thì tốt quá. Ngày mai thần thiếp sẽ chuẩn bị. Trước kia vẫn thấy thái giám đưa Đại A Ca tan học qua Nguyệt Hoa Môn, mà chưa có dịp gặp gỡ tử tế.”

Nói xong, cô hỏi giờ giấc, rồi tiếp lời: “Đêm đã muộn, thần thiếp tiễn nương nương ra ngoài. Thiện Nhi, xách đèn lồng tới đây.”

Trong Tây Noãn Các.

Trương Đắc Thông đứng sau địa tráo, nghe trọn một hồi đối thoại, không khỏi mỉm cười, đến cuối cùng còn cười lộ cả răng.

Hoàng đế thấy bộ dạng ấy, khẽ hừ một tiếng: “Ngươi cười cái gì.”

Trương Đắc Thông vội ngậm miệng, nhưng nét cười trên mặt vẫn chưa tan.

“Nô tài cười… Hòa chủ tử thật là người tốt.”

Hoàng đế đã sai người tháo giày, ngồi xuống trên sập. 

“Tốt thì có tốt, chỉ là không được thống khoái.”

Trương Đắc Thông tiến lại gần: “Vạn Tuế gia chớ trách nô tài lắm lời. Nô tài theo hầu ngài bao năm nay, Vạn Tuế gia… ngài cũng ít khi được thống khoái.”

Hoàng đế kéo một chiếc gối lại dựa. Lời ấy, ngài cũng thừa nhận.

Ngài sống thế nào, trong lòng ngài rõ nhất. Nhưng Vương Sơ Nguyệt là nữ nhân, ngài xưa nay không thích nữ nhân nghĩ quá nhiều.

Thấy ngài không nói, Trương Đắc Thông bước lên chỉnh lại gối tựa.

Ông nhỏ giọng hỏi: “Đêm nay Hoàng thượng định cho Hòa chủ tử thị tẩm sao? Nô tài đi gọi Kính Sự Phòng…”

Câu ấy vừa dứt, trong đầu Hoàng đế chợt trống rỗng.

Sao ngài lại thoải mái nằm xuống ở chỗ cô thế này?

“Trương Đắc Thông.”

“Có nô tài.”

Hoàng đế chỉ vào giá đèn. Một lúc lâu sau mới nghẹn ra một câu: “Đi, thổi tắt đèn. Trẫm nghỉ ngơi.”

Hà Khánh đứng bên suýt nữa buột miệng hỏi: “Không đợi Hòa chủ tử sao ạ?”

Lời còn chưa kịp nói ra, đã bị Trương Đắc Thông đuổi thẳng ra ngoài.

 

 
Bình Luận (0)
Comment