Ba Mươi Năm Làm Phi - Nàng Và Đèn

Chương 28

Vào tháng Năm. Trời bỗng chốc nóng hẳn lên.

Tư quan của Hội Kê Ty thuộc Nội Vụ Phủ đứng ngoài cửa gió vách ngăn của Trường Xuân Cung. Gian chính treo hờ rèm trúc, bên ngoài tiếng ve kêu không dứt. Hoàng hậu ngồi trước tấm bình phong thêu trúc mực nền sa, trong tay đang lật xem sổ sách do Hội Kê Ty trình lên. Cuốn sổ ấy rất dày, lúc này mới lật được quá nửa.

Thành phi cùng Thục tần ngồi hầu bên cạnh. Hoàng hậu vẫn chưa lên tiếng, hai người họ cũng chỉ có thể lặng lẽ ngồi đó.

Nắng quá gắt, hầm hập khiến người ta buồn ngủ. Đại A Ca trong lòng Thành phi đã chống không nổi cái đầu, ngửa ra sau một cái, va đổ chiếc bình phong ngọc đặt trên án trà. Thành phi cùng cung nhân vội vươn tay đỡ lấy.

“Ây da, việc này…”

Hoàng hậu ngẩng đầu nhìn một cái, không mấy để tâm: “Đại A Ca không bị va phải chứ?”

“Không, không ạ, chỉ là suýt nữa làm ngã bình phong ngọc của nương nương.”

Hoàng hậu mỉm cười: “Bảo nhũ mẫu bế sang gian bên nằm nghỉ đi. Trời nắng thế này, cô hà tất phải bế nó tới.”

Thành phi giao Đại A Ca cho nhũ mẫu, nhỏ giọng nói: “Thiếp không yên tâm.”

Hoàng hậu lại lật thêm một trang, thản nhiên nói: “Còn không yên tâm điều gì nữa, Hoàng thượng đã khỏe hẳn rồi. Trong cung cũng không còn ai dòm ngó Đại A Ca.”

Cũng phải. Trước kia ai nấy đều tưởng Hoàng đế yểu mệnh, mới vừa lo xong đại tang của Tiên đế đã chuẩn bị hạ chiếu định việc lớn của mình. Bất luận triều đình hay hậu cung, ánh mắt đều dồn cả vào vị hoàng trưởng tử của Thành phi, khiến trong lòng nàng hoảng hốt không yên.

Giờ Hoàng thượng đã khỏi, không còn nghe động tĩnh lập trữ nữa, vậy mà Thành phi vẫn chẳng thể thả lỏng.

Lúc này thấy Hoàng hậu không có ý an ủi mình, nói thêm chỉ là tự chuốc khó chịu, đành ủ rũ đáp một tiếng “vâng”.

Bên ngoài, Tôn Miểu vén rèm trúc, dẫn thái giám Nội Vụ Phủ vào: “Nương nương, đây là lượt tiến băng đầu tiên trong năm của Nội Vụ Phủ.”

Hoàng hậu không ngẩng đầu: “Lấy trước một ít, mang đi ướp hoa quả cho Đại A Ca ăn.”

Thành phi vội đứng dậy tạ ơn.

Thục tần liếc nhìn chậu băng kia, nói: “Năm nay hình như đưa muộn hơn năm ngoái. Thiếp nhớ năm ngoái còn chưa đến Đoan Ngọ, phủ ta đã dùng băng quan diêu rồi. Trong cung lẽ ra phải sớm hơn mới đúng.”

Hoàng hậu “ừm” một tiếng.

“Năm nay Nội Vụ Phủ việc lớn nhiều, xoay xở không xuể cũng là có.”

Thục tần nói: “Cũng phải, đại sự của Tiên đế vất vả lắm mới xong, lại phải gánh việc mới.”

Hoàng hậu không đáp lời nàng.

Xem xong trang cuối cùng mới ngẩng đầu, khép sổ lại đưa cho Tôn Miểu.

“Đưa ra ngoài đi, nói là bản cung đã xem rồi, bọn họ làm việc rất tận tâm, việc gì cũng nghĩ tới, bản cung không có gì cần thêm bớt. Chỉ có một việc: Dực Khôn Cung trước kia là nơi ở của Tuệ Ý Hoàng Quý Phi, bà ấy có chút di vật, bản cung nhớ vẫn để ở Đông Phối Điện. Bảo họ thu xếp lại, đi hỏi ý Hoàng thượng xem nên đưa ra khỏi cung cho Gia Lệnh Trưởng Công chúa, hay xử trí thế nào cho thỏa đáng.”

Nói xong, nàng lại nhớ ra, bèn thêm một câu: “Lại đưa cho Vương thị xem qua, cho phép nàng nghĩ xem còn muốn thêm gì.”

Tôn Miểu đáp lời nhận lấy, vén rèm lui ra.

Lúc này cung nhân mới dâng trà. Thục tần nhấp một ngụm, cười nói: “Hương dọa người thật đấy nhỉ.” (*)

(*) Tên gọi do người địa phương đặt trước khi Bích Loa Xuân trở thành trà cống

“Ăn nói hồ đồ, Tiên đế chê tên gọi không nhã, sớm đã đổi thành ‘Bích Loa Xuân’ rồi.”

Thục tần nhìn làn khói trà trong chén: “Nương nương giờ quen uống ‘thanh ẩm’ rồi.” (**)

(**) Đối lập với trà pha sữa; thuở đầu triều Thanh, hoàng thất có thói quen dùng trà sữa, sau này mới chuyển sang uống trà thuần

Hoàng hậu đặt tay lên án trà. Xem sổ sách suốt nửa canh giờ, người đã mệt, cũng chẳng có tinh thần trò chuyện với hai người. Thuận miệng đáp: “Hoàng thượng tôn sùng Hán lễ, những thứ trước kia không quen, nên từng việc từng việc sửa lại.”

Thành phi bất bình nói: “Tôn Hán lễ thì cũng thôi, điều thiếp nghĩ không thông là Hoàng thượng thật sự quá đề cao Vương thị. Nương nương, Chu thị hầu hạ Hoàng thượng gần tám năm rồi, nay lại mang long tự, vậy mà cũng chỉ ở ngôi Thường tại; Vương thị có đức hạnh gì, huống hồ trước kia nàng ta còn từng…”

“Thành phi.”

Hoàng hậu trầm giọng.

Thành phi không dám lên tiếng nữa, cúi đầu uống trà.

Nàng tuy thâm niên đã lâu, lại sinh được Đại A Ca, nhưng từ một năm nọ vào mùa xuân, chẳng biết vì sao làm tổn thương khuôn mặt, lại vì chuyện ấy mà khóc một trận trước mặt Hoàng đế, liền bị Hoàng đế chán ghét; từ đó Hoàng đế không bao giờ đến gặp nàng nữa. Thành phi cũng vì thế mà sợ Hoàng đế, Hoàng đế thỉnh thoảng nhớ tới muốn gặp Đại A Ca, nàng cũng chỉ dám để thái giám bế tới.

Tình phận đế phi như bị cắt đứt.

Bản thân nàng lại nhu nhược, việc gì cũng không dám nhắc. May mà Hoàng hậu vẫn chịu chiếu cố nàng, chuyện gì cũng tranh giúp nàng một phần, hoàn cảnh của nàng mới không đến nỗi khó coi. Bởi vậy mấy năm nay, lời Hoàng hậu nói, nàng đều chịu nghe. Hoàng hậu trước mặt mọi người cũng rất ít khi làm tổn hại thể diện của nàng, nhiều lắm chỉ trầm mặt, nhắc nàng thu liễm bớt cái sự hồ đồ ấy.

Thục tần vốn định khơi cho Thành phi nói ra điều mình muốn nói.

Lúc này thấy Thành phi đã thu cờ im tiếng, nàng đành tự mở lời: “Nương nương, Vương thị… thật sự sẽ được phong phi sao?”

Hoàng hậu hỏi ngược lại nàng: “Thục tần dung không nổi nàng ấy ư?”

Thục tần đỏ mặt, vội nói: “Thiếp đâu dám. Chỉ là Hoàng thượng ngay cả Dực Khôn Cung cũng ban cho nàng ấy… thiếp…”

Nàng hạ thấp giọng xuống, nói nghe có phần buồn bã: “Trong lòng không được yên.”

Hoàng hậu liếc nhìn về phía Đông, nơi giàn che hoa ti rủ quấn tơ. Trước giàn che đang bày băng, bên ngoài bánh xe nước quay lên, dẫn động cánh quạt trước chậu băng; cái oi bức của ngày hè này, rốt cuộc cũng dần dần tan đi.

“Trời nóng quá, trong lòng các cô không vững cũng là chuyện thường. Giờ bản cung ở đây đã dùng băng rồi, có phải dễ chịu hơn không?”

Thục tần được Hoàng hậu nói vậy, khí thế cũng xìu xuống, đứng dậy nói: “Vâng, nương nương lòng dạ rộng rãi, thiếp thật hổ thẹn.”

Hoàng hậu khoát tay, ra hiệu cho nàng ngồi xuống.

“Bản cung đâu nói các cô có lỗi. Chỉ là bản cung coi trọng tâm ý của Hoàng thượng, cũng mong các cô giống như bản cung mà coi trọng điều ấy. Cô hỏi bản cung Vương thị có phải sẽ phong phi hay không, việc này Hoàng thượng còn chưa ban minh chỉ, Vương thị hiện giờ vẫn đang đương sai ở Nam Thư Phòng còn chưa nói chắc được. Chỉ là Nội Vụ Phủ đã bàn đến phong hiệu; đã định Dực Khôn Cung cho nàng ấy rồi, thì chí ít cũng sẽ là ngôi vị tần.”

“Vâng.”

Hoàng hậu vốn định cho giải tán, nhưng ngẩng đầu thấy thần sắc hai người vẫn còn uể oải, không khỏi thở dài, lại nói thêm mấy câu.

“Nàng ấy là người có công, phụ thân lại là cận thần của Hoàng thượng, rốt cuộc không giống với Uyển Thường tại. Tóm lại, mọi việc cứ đợi thánh chỉ của Hoàng thượng ban xuống, các cô tự nhiên sẽ biết. Sau này còn phải ở trong cung cả một đời, các cô cứ yên tâm, nếu nàng ấy có chỗ nào bất thiện với các cô, bản cung sẽ đứng ra làm chủ. Còn các cô, cũng nên mở rộng lòng dạ một chút, đừng cứ nhớ mãi nàng ấy là người Hán. Từ triều Tiên đế, Vương gia đã được nâng kỳ rồi; Thục tần, nàng ấy giống như cô, cũng coi như là gia sinh nô tài của Hoàng thượng. Đã vậy, thì càng không nên nhắc đến chuyện trước kia nàng ấy từng hứa gả cho ai. Hoàng thượng kiêng kỵ điều này, các cô nếu không để ý, lỡ miệng nói sai, là mất mặt đấy. Như vậy không hay.”

Đang nói thì cung nhân vào bẩm, nói Trương Đắc Thông đã tới.

Hoàng hậu cho gọi vào, lại quay sang Thành phi nói: “Hai cô cũng đã bầu bạn với bản cung nửa ngày rồi, giải tán đi. Đại A Ca… cứ để nó ngủ tạm ở chỗ bản cung một lát, lát nữa tỉnh dậy, bản cung sẽ sai người bế về Trữ Tú Cung cho cô.”

Thành phi và Thục tần đi ra ngoài, vừa khéo chạm mặt Trương Đắc Thông.

Trương Đắc Thông hơi dừng lại, nở nụ cười, hành lễ chào hai người.

Thục tần hòa nhã nói: “Nhìn Trương công công giãn nét mặt thế kia, là biết Hoàng thượng đã đại an rồi.”

Trương Đắc Thông cười đáp: “Chẳng phải sao, đều là hồng phúc tề thiên của Hoàng thượng. Các vị chủ tử không cần phải treo lòng nữa.”

Thục tần nói: “Vâng, chúng tôi thật hồ đồ, chẳng làm được gì, chỉ biết viết kinh thôi.”

Trương Đắc Thông biết nàng muốn hỏi điều gì, liền thuận miệng cười đáp: “Hoàng thượng hôm qua đã xem rồi, còn khen nương nương chữ viết đẹp.”

Nghe vậy, khóe môi Thục tần không tự chủ được mà cong lên. Có Thành phi ở đó, nàng cũng không dám để lộ niềm vui quá rõ.

“Công công đi đi. Hoàng hậu nương nương còn đang đợi.”

“Ây, hai vị nương nương đi thong thả.”

Bên này, Tôn Miểu đã thay Trương Đắc Thông vén rèm trúc.

Hoàng hậu vừa rửa tay xong, đang dùng trà điểm tâm. Thấy ông vào, liền miễn đại lễ, lại sai người gói một miếng bánh xốp ban thưởng cho ông.

“Lát nữa mang xuống mà ăn đi.”

“Dạ, nô tài đa tạ chủ tử nương nương ban thưởng.”

Nói rồi, ông cẩn thận nhét miếng bánh vào trong tay áo.

Hoàng hậu đặt khối bánh xốp xuống, nhận khăn lau tay, thuận miệng nói: “Hoàng thượng quả thật đã khen chữ của Thục tần.”

Trương Đắc Thông vội đáp: “Nương nương xin thương lấy nô tài.”

Hoàng hậu mỉm cười: “Công công khéo làm người như vậy, đâu cần bản cung phải thương. Nói đi, Hoàng thượng truyền lời gì.”

Trương Đắc Thông thưa: “Tối nay Hoàng thượng sẽ sang dùng bữa tối cùng nương nương, bảo nô tài qua bẩm một tiếng, mời nương nương chuẩn bị trước.”

Hoàng hậu đáp một câu “biết rồi”.

Hôm nay là rằm đầu tháng; mỗi tháng đến ngày này, Hoàng đế đều sẽ tới, cùng Hoàng hậu lặng lẽ ngồi với nhau một buổi tối, rồi lại ngủ qua một đêm, tựa như việc công thường lệ. Bởi vậy trên mặt Hoàng hậu cũng không lộ vẻ gì, chỉ dặn: “Tôn Miểu, nói với nhà bếp thêm một nồi gà rừng hầm cúc kim ti.”

Trương Đắc Thông bổ sung: “Nương nương không cần gấp, Vạn Tuế gia e rằng phải qua giờ Dậu mới sang được.”

Câu này khiến Hoàng hậu để ý, nàng ngẩng đầu hỏi: “Từ trước tới nay rằm đều tan sớm, sao hôm nay lại muộn thế?”

“Hoàng thượng trong thời gian bệnh đã dồn lại khá nhiều tấu chương chưa xem. Ngài nói hôm nay phải xem xong rồi mới qua.”

Hoàng hậu “ồ” một tiếng: “Bản cung biết rồi, công công đi đi.”

Bên phía trực phòng Nam Thư Phòng lúc này lại chẳng hề yên tĩnh.

Cung Thân vương, Tương Quận vương, Trình Anh, Vương Thụ Văn cùng Nội đại thần Mã Nhĩ Giai ngồi trong trực phòng. Cung Thân vương lần tràng hạt phật bằng ngọc bích trên cổ tay, thỉnh thoảng lại lôi bình tẩu thuốc ra hít một hơi. Lão Thập Nhị nhìn Mã Nhĩ Giai đi đi lại lại trước mặt mình, đi qua rồi lại đi về, không nhịn được mà lên tiếng: “Mã đại nhân, ngài cũng ngồi nghỉ một lát đi, đằng nào chốc nữa chỉ dụ hội nghị cũng sẽ ban ra.”

Mã Nhĩ Giai là người nóng tính như pháo.

“Từ trước đến nay có quy củ thế này sao? Hoàng đế đơn độc triệu kiến Ô Lý Đài, lại bắt chúng ta ở đây chờ chỉ. Hắn Ô Lý Đài là thân phận gì chứ?”

Vương Thụ Văn nói: “Ngài chẳng phải có chứng hàn, chân cẳng không tốt sao. Lúc này ngồi được thì cứ ngồi. Cớ gì còn phải vội vàng vào đứng hầu quy củ.”

“Vương lão, lời này của ngài không thể nói như vậy…”

Vương Thụ Văn vội đưa tay đè xuống: “Được được được, tôi không nói nữa, không nói nữa.”

Nói rồi, ông lại liếc nhìn Cung Thân vương đang ngồi một bên, bàn tay lần tràng hạt của vị ấy rõ ràng đang run lên.

Không bao lâu sau, Vương Sơ Nguyệt cùng mấy cung nữ bước vào.

Cha con tuy gặp mặt, nhưng cả hai đều cố ý tránh ánh mắt của đối phương.

“Vương gia, chư vị đại nhân. Hoàng thượng ban trà cho các vị.”

Mọi người vội vàng đứng dậy quỳ tạ.

Vương Sơ Nguyệt đích thân bưng trà.

Khi tới trước mặt Vương Thụ Văn, cô khuỵu gối hành thêm một lễ, rồi hạ mắt, hai tay vững vàng dâng chén trà lên.

Vương Thụ Văn thấy hôm nay cô mặc áo choàng thêu kín màu hải thanh, tóc cài một cây trâm vàng khảm ngọc, thoạt nhìn đã biết là đồ trong nội đình, Hoàng đế ban thưởng. Lúc này ông mới xác nhận tin tức từ Nội Vụ Phủ quả nhiên là thật.

Lão Thập Nhị đợi Vương Sơ Nguyệt cùng đoàn người lui ra ngoài rồi, mới chắp tay hướng về phía Vương Thụ Văn.

“Sớm đã nên chúc mừng Vương đại nhân.”

Vương Thụ Văn vội đứng dậy đáp lễ: “Không dám, đều là đại ân của Hoàng thượng. Thực sự nhận mà xấu hổ.”

Đang nói thì Tăng Thiếu Dương lại bước vào, nói: “Hoàng thượng triệu Vương đại nhân qua ạ.”

“Sao chỉ triệu mỗi Vương đại nhân?”

“Vâng, xin các vị vương gia, đại nhân cứ thoải mái ngồi chờ.”

Mã Nhĩ Giai “hừ” một tiếng, đưa tay quệt ngang mặt án trà, không cẩn thận làm lật chén trà.

Nước trà sôi suýt nữa thì tạt vào Cung Thân vương ngồi bên cạnh. Nhưng Cung Thân vương chỉ nghiêng người sang một bên ngồi tiếp, đến một tiếng cũng không phát ra. Chỉ có chuỗi tràng hạt trong tay là lần càng lúc càng nhanh.

Vương Thụ Văn theo Tăng Thiếu Dương bước vào Nam Thư Phòng. Hoàng đế đang hai tay đan vào nhau chống trên án thư, cúi đầu suy nghĩ điều gì đó. Ô Lý Đài đứng đối diện Hoàng đế. Vương Thụ Văn liếc mắt quét về phía sau giá sách, Vương Sơ Nguyệt không hầu ở bên trong, xem ra là đã bị cố ý sai ra ngoài.

Vương Thụ Văn còn đang nghĩ ngợi, Hoàng đế đã buông tay, tựa lưng ra sau ghế:
“Ô Lý Đài, trẫm thật sự không hiểu. Chỉ dụ trẫm ban cho ngươi có bốn chữ, ‘nghị tội luận tử’. Trẫm bảo ngươi coi y như tù phạm. Đã là tù phạm rồi, vậy thì vì sao Phú Sát thị còn có thể gặp y? Thậm chí còn có thể thay y truyền thư qua lại giữa Phong Đài và kinh thành.”

“Dạ, là nô tài có tội. Nô tài nghĩ rằng… dẫu sao y cũng là hoàng tử…”

Hoàng đế lạnh giọng: “Hoàng tử? Tặc tâm chưa chết.”

Nói xong, ngài ngẩng đầu lên, thấy Vương Thụ Văn đã bước vào.

“Ngươi đến đúng lúc.”

Vừa nói, ngài vừa cầm lấy một tờ giấy trên ngự án đưa cho ông.

“Trẫm tự tay thảo một đạo chỉ, ngươi xem thử.”

“Dạ.”

Vương Thụ Văn nhận lấy tờ giấy, lướt mắt xem qua một lượt. Đến cuối, các khớp ngón tay không kìm được mà run lên.

“Hoàng thượng là muốn dùng trát hình với Thập Nhất gia.”

Hoàng đế nhìn chăm chú khối đoan nghiên trên án, hồi lâu sau mới ngước mắt đáp lời ông.

“Quá tàn nhẫn ư?”

“Không, thần không dám nghĩ như vậy. Hoàng thượng là đang bảo toàn cho Thập Nhất gia.”

Hoàng đế thực sự rất hài lòng ở Vương Thụ Văn điểm này, những lời có khó nghe đến đâu, qua miệng ông cũng có thể đổi thành một ý khác.

“Ừm.”

Hoàng đế chỉ vào tờ giấy trong tay ông: “Ngươi mang tờ này ra ngoài, truyền lời cho Cung Thân vương và Mã Nhĩ Giai, nói trẫm muốn nghe ý kiến của bọn họ.”

Bình Luận (0)
Comment