Đêm hôm đó, Hành cung Nhiệt Hà đổ một trận mưa thu muộn dữ dội. Trong tiểu viện phía tây của điện Yên Ba Trí Sảng. Lá bách từng mảng lớn bị mưa đập vào phát ra tiếng lộp bộp. Một ngọn đèn nhỏ lẻ loi cháy dưới cửa sổ chấn hoa. Hoàng đế co gối ngồi trên giường, nghiêm chỉnh cầm sách đọc, cũng chẳng rõ đang đọc dòng nào, khó hiểu đến mức nào, chỉ biết rằng đã qua hơn nửa canh giờ mà vẫn chưa lật sang trang khác.
Vương Sơ Nguyệt từ trong chăn vươn ra một tay, ấn quyển sách trên đầu gối ngài xuống. Hôm ấy cô mặc trung y màu ngó sen, nơi cổ tay áo thêu hoa văn mây bạc ẩn. Tôn lên cổ tay trắng như tuyết, toát ra vẻ phong lưu uyển chuyển.
“Làm gì vậy. Trẫm còn chưa đọc xong.”
“Nửa canh giờ rồi, mới đọc được có một trang thôi à.”
Hoàng đế nghẹn lại.
“Trẫm đang nghĩ chuyện.”
“Chuyện gì?”
“…”
Hoàng đế không đáp được. Nửa canh giờ này, trong đầu ngài toàn những ý nghĩ hoang đường. Nghĩ đến làn da trắng ngần không tì vết của cô, lòng bàn tay hơi lạnh, còn cả chiếc cổ mảnh như bẻ là gãy. Những hình ảnh đầy cảm giác mãnh liệt dồn dập va vào đầu khiến ngài rối loạn, đến lời nói cũng trở nên trì trệ.
“Đừng càn rỡ. Bỏ tay ra.”
Người bên cạnh lắc đầu, nhất quyết không động.
Hoàng đế dứt khoát ấn tay cô, nhét lại vào trong chăn, “Lạnh như khúc gỗ, coi chừng làm trẫm đau.”
Lời vừa dứt, đã thấy cô mặt hơi ửng đỏ, bị quấn trong chăn, đôi mắt long lanh như sóng nước đang nhìn ngài. Hoàng đế chỉ cảm thấy đầu óc mình bỗng trống rỗng. Bọn họ đã quá lâu chưa hưởng niềm vui nam nữ. Đến nỗi Hoàng đế có chút quên mất, muốn vén tấm màn cực lạc ấy thì phải bắt đầu từ đâu.
Nhưng cô lại không né tránh, cứ nhìn thẳng ngài. Gần đến vậy, dù ánh đèn không quá sáng, ngài vẫn nhìn rõ lớp lông tơ mềm mại trên má cô. Ngài lập tức rối loạn, nhưng lại không chịu lộ vẻ yếu thế, vội vàng đưa tay kéo quyển sách bị đè dưới người lên, cố che giấu…
“Trẫm đang nghĩ chính sự… đừng… trêu chọc trẫm…”
Nói đến cuối lại tự thấy chột dạ. Ngài rất nhớ thân thể ấm áp này, nhưng càng nhớ, lại càng muốn trân trọng nó.
“Nàng nên dưỡng thân cho tốt. Trẫm…”
“Chàng đi đâu.”
“Việc của trẫm, nàng quản làm gì, trẫm đi… trẫm đi xem tấu chương.”
“Hạ Bàng.”
“Không được gọi tên trẫm!”
Mặt ngài nóng bừng tới tận mang tai, luống cuống đứng dậy, chân trần giẫm xuống đất, khí thế hùng hổ nhìn cô. Không tìm được lời để che giấu sự lúng túng và dục niệm lúc này, ngài theo thói quen dùng lời cứng rắn đối lại cô. Nói xong rồi ngài lại hối hận, chỉ muốn ra ngoài rửa mặt bằng nước lạnh.
Vương Sơ Nguyệt ôm chăn ngồi dậy nhìn ngài, không nói gì.
Hoàng đế xoa xoa đầu mình, nhìn sang chỗ khác, một lúc lâu sau mới khẽ nói: “Trẫm nói không đúng.”
“Không phải, là ta càn rỡ.”
“Trẫm không phải ý đó, chỉ là trẫm không biết nói gì… ừ… tiện tay nói bừa một câu thôi, nàng muốn gọi thì cứ gọi, trẫm không trách.”
Tuy nói vậy, ngài vẫn không chịu nhìn cô.
Vương Sơ Nguyệt mỉm cười, đưa tay nắm lấy tay ngài, ngẩng đầu nói: “Thân thể ta thật sự đã tốt hơn nhiều rồi, ta cũng rất nhớ chàng.”
Hoàng đế chỉ cảm thấy sống lưng như bị một con gì mềm mềm cắn mạnh một cái. Cơn đau ấy vừa mơ hồ vừa nóng rát, lập tức lan tới tận mang tai. Ngài không khỏi đưa tay tới cổ áo cô, cô cũng ngoan ngoãn ngẩng đầu, chiếc cổ thon như cổ ngỗng, đến một đường gân cũng không thấy rõ.
Trong đêm mưa sấm rền, thanh âm đã lâu không nghe của cô chồng lên bên tai Hoàng đế. Tình cảm trong thời đại ấy, dường như chính là thứ duy nhất bình đẳng giữa nam và nữ. Hai người đắm chìm trong đó, tạm thời bỏ lại sau lưng thân phận, trách nhiệm. Tham lam đòi lấy của nhau, cũng rộng rãi mà không sợ hãi trao đi.
Lúc này trời càng lạnh, mùi tanh của bùn đất và nước mưa càng nặng. Vương Sơ Nguyệt lặng lẽ tựa trong lòng Hoàng đế.
“Hạ Bàng, chàng ngủ chưa?”
“Chưa.”
“Có phải không thoải mái không?”
“Không, chỉ là… hơi mệt…”
Cô nói rồi tự bật cười.
“Ngủ đi.”
“Không ngủ được nữa.”
“Vậy phải làm sao, muốn trẫm nói gì với nàng không?”
“Ừm… ta hỏi ngài một chuyện nhé.”
“Chuyện gì?”
“Về… à…”
Cô không nhịn được cười.
Hoàng đế mở mắt, bên ngoài mưa rền vang, át đi phần lớn giọng cô, ngài dứt khoát đặt cằm l*n đ*nh đầu cô, khẽ nói: “Nói đi.”
“Ngài còn nhớ không, trước đây ta từng hỏi ngài, cái thói quen kỳ quái của ngài là gì, sao lúc nào cũng bắt ta quay lưng về phía ngài mà ngủ?”
Sống lưng Hoàng đế cứng lại. Sở thích riêng tư như vậy, đây là lần đầu tiên bị một nữ nhân hỏi thẳng. Ngài không biết nói gì, chỉ đành “Ừ…” một tiếng.
“Vậy ngài còn nhớ, khi đó ngài đã trả lời ta thế nào không?”
Hoàng đế sững lại.
Ngài nhớ. Khi ấy ngài dùng giọng điệu trêu ghẹo đặc biệt, nói đến mức khiến Vương Sơ Nguyệt đỏ bừng mặt. Lúc đó, ngài chỉ một mực giữ lấy thể diện và khí thế của mình trước mặt cô, hoàn toàn không để cô hiểu được tâm ý chân thật của mình. Nhưng thực ra, đó cũng không phải lời từ đáy lòng ngài.
Ngài đã chịu thiệt quá nhiều vì cái miệng này rồi, tự thấy mình thực sự nên tu sửa lại, ép hết lớp ngốc nghếch ấy xuống.
Nói thật lòng, trong mắt ngài, Vương Sơ Nguyệt là một người phụ nữ tao nhã tinh tế. Ngài thích dáng vẻ thường ngày của cô, y phục mềm mại, búi tóc chỉnh tề không chút rối. Nhưng dưới lớp lụa ấm áp ấy, con người cô lại bị Tử Cấm Thành này, bị thứ “văn hóa” tiền triều kéo dài phía sau cô, giày vò đến mức thương tích chằng chịt, thân thể tàn tạ.
Cô từng vì danh dự của nhà họ Vương mà bó chân, từng vì ngài mà quỳ giữa tuyết, chịu cái rét buốt của tháng Giêng. Đôi tay từng viết chữ chúc thể ấy, cũng từng bị kẹp đến máu thịt bầy nhầy, sau khi sinh nở lại chịu đủ bệnh đau của nữ nhân. Bên trong thân thể này của cô, chưa chắc đã hoàn mỹ không tì vết như làn da bên ngoài.
Cho nên, nói thế nào đây.
Ngày thường, ngài không thể chăm sóc được những bệnh đau thực sự của cô, nhưng trên giường, ngài lại muốn thực sự ôm lấy sự yếu đuối của cô. Ngài không để ý đến những tổn thương cô từng chịu, ngài chỉ muốn trong những năm tháng dài về sau, che chở cho con người này của cô, cho cô danh dự tốt nhất, một cuộc đời quang minh chính đại nhất.
“Trẫm chỉ mong khi ở bên cạnh trẫm, nàng đừng che giấu, cũng đừng sợ hãi.”
Vương Sơ Nguyệt khẽ sững lại. Lời ấy khiến trong lòng cô mềm ra đau nhói, bao nhiêu năm qua đi, lời nói của ngài cuối cùng cũng trở nên dịu dàng.
Hoàng đế lại đưa tay xoa mái tóc đã buông của cô. Mái tóc ấy mềm như thác đổ xuống vai ngài, càng tôn lên bờ vai cô thêm mảnh mai.
“Con người của nàng cũng không biết là ngốc hay dại, chuyện gì cũng không chịu nói với trẫm. Nhưng thực ra…”
Ngài do dự một lúc, giọng dần trầm xuống, bình thản nói: “Nhưng trẫm rất thương nàng. Trẫm mong mình nhớ rằng, dù nàng có nhẫn nhịn, có kiên cường đến đâu thì cũng chỉ là một thân xương yếu. Nàng không khóc với trẫm, không có nghĩa là nàng không biết đau.”
Nói rồi, ngài vuốt theo mái tóc dài của cô, nhẹ nhàng xoa lưng cô.
“Vương Sơ Nguyệt.”
Vương Sơ Nguyệt khẽ đáp một tiếng.
“Vâng?”
Ngay sau đó, từ phía sau truyền đến giọng ngài mang chút nghèn nghẹn nơi mũi.
“Trong triều đại này của trẫm, trẫm không thể để nàng trở thành chính thê của trẫm, nhưng cả đời này, trẫm sẽ không lập hậu nữa.”
Vương Sơ Nguyệt mở miệng, nhưng cổ họng lại không phát ra được âm thanh.
Hoàng đế vẫn bình thản nói tiếp: “Trẫm hơn nàng mấy tuổi, nếu trẫm đi trước nàng, trẫm sẽ để lại cho nàng tôn vinh lớn nhất, cho phép nàng xuất cung, phụng dưỡng trong phủ Hằng Ninh. Trẫm mong rằng khi trẫm không còn, nàng vẫn có thể sống tự do tự tại, không bị tổn thương, không bị chê trách.”
“Nếu ta đi trước chàng thì sao?”
“Vậy trẫm sẽ đỡ quan tài, từng bước từng bước đưa nàng đến địa cung của trẫm.”
“Địa cung của chàng?”
“Phải, địa cung của trẫm ở núi Mậu, nơi đó có cổ thụ dời từ Vạn Thụ Viên tới, phía bắc là ban viên hoàng phụ ban cho trẫm, Lũ Vân Khai Nguyệt. Ha… cũng không biết có phải duyên phận không, mảnh đất ấy lại hợp với tên nàng. Trẫm muốn cùng nàng, sống thì chung phòng, chết thì chung huyệt. Nếu như lời Tang Cát Gia Thố nói, con người như dòng nước, duyên phận đời này còn có thể chảy sang đời sau thì trẫm cũng muốn thử đi tìm nàng, Vương Sơ Nguyệt…”
“Ta đây.”
“Chúng ta chờ nhau một chút nhé, đừng đi quá nhanh.”
Trong lòng Vương Sơ Nguyệt mềm nhũn đau đớn, khẽ nói: “Chuyện đó cũng là điều chúng ta có thể quyết định sao?”
“Dù sao trẫm cũng sẽ chờ nàng, còn nàng có chờ trẫm hay không thì tự nàng xét lòng mình.”
Nói xong, chính ngài cũng bật cười, lại nói: “Thực ra, trẫm có một câu không thể để người khác biết, cũng không nên nói với nàng, nhưng hôm nay…” Ngài ngừng lại, sau đó nói tiếp: “Hôm nay đã nói với nàng đến mức này rồi thì nói luôn vậy.”
“Lời gì?”
“Sơ Nguyệt, trẫm không thể rời xa nàng.”
“Ta vẫn luôn biết.”
“Cái gì?”
“Đêm đó, ta không ngủ…”
Tiếng mưa lấn át mọi âm thanh. Cỏ thu nơi biên địa được gột rửa sạch sẽ, lộ ra những lưỡi sắc như đao kiếm.
Thời gian trôi đi vô cớ, như một câu đố.
Năm Bình Xương thứ mười lăm.
Theo sử sách ghi lại, Hoàng đế nam tuần. Lần này, phi tần theo hầu chỉ có một mình Vương Sơ Nguyệt.
Đế và phi cùng dạo chơi tại Ngọa Vân Tinh Xá, giờ Thìn vào, đến giờ Dậu mới ra.
Năm đó, xuân ở Trường Châu qua đi đặc biệt muộn, đã qua tháng tư mà khắp nơi vẫn còn đào hoa, hạnh hoa chưa tàn hết. Người bán đậu hoa gánh hàng đi qua trước cửa Ngọa Vân Tinh Xá, cánh hoa rơi bị gió cuốn tung, lả tả rơi trên đỉnh đầu Vương Sơ Nguyệt. Cô búi tóc giản dị, không cài hoa, ngồi xổm trên sân phơi sách ngoài lầu, giúp người ta thu dọn sách.
Hoàng đế đứng bên cạnh cô, lật một tập văn của văn nhân phái Trường Châu.
Văn chương hoa mỹ, đọc lên dư vị còn đọng nơi đầu lưỡi, ngài không khỏi khen: “Hay! Trẫm hận vì gặp người này quá muộn. Trình Anh, vị Vân Ngoại cư sĩ này là người Trường Châu nào, triệu đến để trẫm gặp thử.”
Những người phơi sách nhìn nhau mỉm cười.
Trình Anh và Hoàng đế đều không hiểu.
“Ý gì vậy?”
Một người trong đám phơi sách đáp: “Vị Vân Ngoại cư sĩ này chính là nhã hiệu trước kia của tiểu thư nhà chúng tôi.”
Hoàng đế sững lại.
Chỉ thấy cô ôm một quyển sách đứng dưới gốc hạnh hoa, tuổi đã ngoài ba mươi, mà giữa mày khóe mắt vẫn không thấy chút dấu vết của năm tháng, vẫn là dáng vẻ như sương như tuyết năm xưa.
“Hồi trẻ viết cho vui thôi. Giờ nhìn lại, lại thấy thật đáng nhớ.”
Hoàng đế khép sách lại, cười cười.
“Đã từng khắc in ở thư xã chưa?”
“Đâu dám ạ, ta là nữ nhân.”
Hoàng đế đưa sách cho Trình Anh: “In ra.”
“Ấy… sao lại tốn bạc như vậy…”
“Trẫm xuất tiền cho nàng.”
Vương Sơ Nguyệt không khỏi bật cười: “Cả tòa Ngọa Vân Tinh Xá này đều là của chàng. Nói đến tiền bạc… mười mấy năm nay, ta cũng tích góp được chút ít, chừng hai ba mươi lượng bạc… chàng… có muốn đi ăn gì không? Ta đưa chàng đi dạo nhé.”
Hoàng đế bước đến trước mặt cô, giơ tay gỡ cánh hoa rơi trên tóc cô xuống.
“Không ăn. Để dành.”
“Hả? Để dành làm gì?”
“Nghe nói hồi nhỏ nàng đến một bông hoa nhung cũng chưa từng mua. Trẫm vẫn luôn nghĩ, nếu khi đó trẫm biết là nàng đang tu sửa Ngọa Vân, thì mỗi năm nhất định sẽ san cho nàng chút bạc, để nàng mua nổi hoa và trâm cài. Cho nên số bạc này cứ giữ lại, lát nữa trẫm đưa nàng ra chợ Đông mua trâm.”
“Vẫn chọn bạch ngọc à?”
Cô nói rồi bật cười, Hà Khánh và Trương Đắc Thông bên cạnh cũng cười theo.
Hoàng đế có chút lúng túng, quát: “Cười cái gì!”
Trương Đắc Thông và Hà Khánh đều im bặt.
Vương Sơ Nguyệt lại đón lời: “Thực ra, ta thích đồ thiêu lam và điểm thúy hơn, thỉnh thoảng cũng thích kim ngân thác.”
“Ha, trước kia trẫm ban thưởng cho nàng, sao nàng không nói.”
“Bởi vì khi đó là chủ tử ban cho nô tài, nô tài đâu dám nói gì.”
Hoàng đế hiểu ra ý trong lời ấy, vừa gật đầu vừa nói: “Trẫm hiểu rồi.”
“Nhưng phàm là thứ ngài thích, ta đều thích. Ngài cứ chọn đi. Hôm nay ta muốn đầu đầy châu ngọc, làm một cô nương thật đẹp…”
–
Trong sử liệu không hề ghi chép việc đế phi cùng đi chợ Đông mua trâm, nhưng trong dân gian Trường Châu lại lưu truyền câu chuyện Hoàng đế ở cửa tiệm Tử Vân, tự tay vấn tóc cài trâm cho Hoàng Quý phi. Khi ấy Hoàng Quý phi giẫm phải vạt áo của Hoàng đế, khiến ngài vấp ngã ngay trước cửa tiệm. Sau này, chủ tiệm không dám giữ lại bậc cửa ấy nữa bèn dứt khoát tháo ra, đặt trong điện mà thờ.
Năm này qua năm khác, người người truyền miệng.
Trong câu chuyện ấy, Hoàng đế cứng cỏi, còn Quý phi lại là một nữ tử người Hán dịu dàng. Trăm luyện thành cương gặp được nhu tình quấn ngón, trong cái thời đại chỉ cần nhìn thẳng thiên nhan cũng có thể bị chém đầu, người ta đều say mê câu chuyện “khoác long bào nhưng đôi lúc vẫn bị nàng làm vấp ngã” này.
–
Năm Xương Bình thứ ba mươi.
Hoàng quý phi Vương thị bệnh mất tại Sướng Xuân Viên.
Mùa đông năm ấy, Hoàng đế tự mình đỡ quan tài, đưa vào địa cung núi Mậu.
Mười năm sau đó, Hoàng đế chưa từng sắc lập lại Hoàng Quý phi, cũng không lập Hoàng hậu nữa. Phong bế Dực Khôn Cung, không cho bất cứ phi tần nào vào ở.
Năm sau, Hoàng đế cho xây dựng ngự viên trên đất Lũ Vân Khai Nguyệt, trong đó có một nơi được ban tên là Trú Nguyệt Đường. Mười mấy năm sau đó, phần lớn thời gian của Hoàng đế đều trôi qua tại Trú Nguyệt Đường.
Sinh tử đều có định số. Dẫu cho trong cõi mịt mờ, cô có ở phía trước chờ ngài hay không, hoặc là đời sau, ngài còn có thể gặp lại nữ nhân này hay không, ngài vẫn phải kiên cường gánh lấy trách nhiệm của mình, chăm lo con dân, sống trọn vẹn đời này.
Năm Xương Bình thứ bốn mươi, Hoàng đế băng hà.
Vinh Thân Vương Hằng Trác kế vị, phong Tứ A Ca Hằng Ninh làm Bình Thân Vương. Năm sau lại truy phong dưỡng mẫu của mình làm hậu, tại địa cung núi Mậu, dời quan tài của đế và hậu đặt cạnh nhau, hoàn thành tâm nguyện “sống chung phòng, chết chung huyệt” của song thân.
Những năm tháng về sau, triều đình vẫn là một biển lớn chao đảo bất định, tranh đoạt và nhiễu loạn chưa từng ngừng lại. Nhưng giữa các hoàng tử huynh đệ, cuối cùng không còn cảnh chém giết đẫm máu như đời trước.
Thực ra, những vết thương mà thời đại ban cho mỗi người, đều không thể hoàn toàn lành lại. Trong những năm tháng dài về sau, nữ tử người Hán vẫn khó trở thành chính thê, quý tộc Mãn Thanh vẫn mơ giấc mộng huyết thống cao quý, phụ nữ vẫn bó chân. Mọi tôn giáo vẫn nhuốm màu máu nóng của chính trị, không thể thanh tịnh mà cứu rỗi bất kỳ ai. Từng mảng lớn văn hóa bị thiêu rụi trong hết lần này đến lần khác của văn tự ngục.
Người nam và người nữ trong câu chuyện này cũng chỉ là ở chốn nhân gian thế tục nhất, lặng lẽ, đem cả tim gan mà yêu nhau một lần. Đời tuy ngắn ngủi nhưng đã có người nguyện cùng chung dòng, vậy thì xin hãy cứ dốc hết thân mình, chẳng cần sợ hãi.
(Hết truyện)