Ba Mươi Năm Làm Phi - Nàng Và Đèn

Chương 129

Năm Xương Bình thứ năm, đêm Trung thu.

Một dải ngân hà rực rỡ vắt ngang bầu trời. Dưới trời đêm tĩnh lặng, Trường Xuân Cung im ắng, trên mái điện lợp ngói lưu ly vàng ánh lên dưới vầng trăng sáng chói. Bức tường cung loang lổ thấp thoáng bóng cây ô cửu xanh thẫm. Muôn loài đều lùi vào bóng tối bởi hơi người, mà lộ ra những móng vuốt đang rục rịch.

Cỏ cây cũng như hiểu chuyện, nên cành lá càng thêm lạnh lẽo.

Hà Khánh theo cô đi tới trước cổng Trường Xuân Cung. Ánh trăng lạnh trải đầy mặt đất. Trên đất ngập lá khô héo, giẫm chân lên liền phát ra những tiếng xào xạc.

Cô ngẩng đầu nhìn tấm biển trên cổng cung. Chữ Mãn – Hán khắc nổi đều mạnh mẽ đoan chính, như đang phô bày chủ nhân thuở trước từng đoan trang thuận hòa ra sao. Nay nhìn vào, lại chỉ còn lại bao nỗi thở dài.

Hà Khánh thấy cô đứng sững xuất thần, liền tiến lên khẽ nói: “Quý chủ tử, Vạn Tuế gia đã dặn, mọi việc do người tự quyết. Người nếu muốn vào, nô tài sẽ đứng đây chờ. Nếu không muốn vào, nô tài sẽ đưa người trở về.”

Cô khẽ gật đầu. Hạ mắt xuống, tránh đống lá rụng dày đặc, một mình bước lên mấy bước.

Hoàng đế phong cấm Trường Xuân Cung, ban đầu vốn có thị vệ canh giữ. Nhưng về sau Thái hậu nói thẳng, Hoàng hậu chưa bị phế tôn vị, không thể coi như tù nhân, bèn chỉ lệnh khóa cửa chính, rút hết thị vệ trông coi.

Lúc này người tới mở khóa là người của Ty Cung Điện Nội Vụ phủ.

Công việc này trông có vẻ đơn giản, nhưng thực ra không dễ làm. Người của Ty Cung Điện sợ cô xảy ra chuyện, bản thân phải đền mạng, nên vừa mở cửa vừa nói:
“Quý chủ tử, hay là để nô tài dẫn người theo hầu vào cùng người?”

Cô ngẩng đầu lên. Một cơn gió lạnh lập tức xuyên qua cổng thổi ra, lùa thẳng vào tay áo và cổ cô. Cả cung viện không hề thắp đèn, chỉ có một khóm hải đường thu nở rộ trong ánh trăng, phô bày đến mức phóng túng.

Hải đường thu, còn gọi là “bát nguyệt xuân”.

Thời Nam Tống, Đường Uyển lại đặt cho nó một cái tên – hoa đoạn trường.

Đúng lúc đêm Trung thu. Gió lạnh lặng lẽ, người héo hon, hoa lại rực rỡ. Quả thực như một giấc mộng u diễm.

Cô không khỏi khẽ run vai.

Nhìn xa hơn nữa, chỉ thấy cửa chính gian đóng chặt, bên cửa sổ le lói ánh đèn nhỏ.

Không thấy bóng một cung nhân nào, chỉ mơ hồ nghe được một giọng hát khàn khàn quẩn quanh trong cung viện tĩnh mịch, điệu không thành điệu, lời không thành câu, hát đoạn trong “Mộng Xuân Khuê” khi Trương thị tỉnh mộng:

“Đáng thương mang nỏ ra tiền trận, trải hết gió sương muôn nỗi gian nan;

Đói no lạnh ấm không ai hỏi, một mình ăn ngủ một mình đi!

Chẳng hay thân thể có thương tổn? Có phải khói lửa dọa kinh hoài?

Ngẫm lại chuyện xưa lòng còn hận, sinh chia uyên ương đôi ngả hai.

Suốt ngày như say rồi như bệnh, dựa lồng hương khổ đến canh mai.

Ngày đi hoa nở đầy đường thắm, nay đầu lầu liễu lại xanh tươi!

Đáng thương thiếp đợi nơi khuê các, ngày hải đường nở, thiếp đợi đến nay…”

“Ngày hải đường nở, thiếp đợi đến nay…”

Cô nhấc chân bước vào sân, tiếng lá giẫm vỡ tan bầu không khí u tĩnh nghẹt thở. Tiếng hát bỗng dưng dừng lại, tiếp đó là một tràng bước chân rối loạn.

Cửa gian chính bật mở, ánh sáng vàng mờ tràn ra, đổ thẳng lên gương mặt cô.

Đứng trước cửa là một nam tử mảnh mai.

Hắn búi bím tóc gọn gàng bóng mượt, mặc áo xanh nhạt thêu hoa mai, chân đi đôi giày sa tanh đen tinh xảo, trên mặt lộ vẻ mừng rỡ: “Chủ tử nương nương… Hoàng…”

Lời còn chưa dứt, khi nhìn rõ cô, hắn bèn nuốt ngược lại.

Cùng lúc, trong phòng truyền ra một giọng nói yếu ớt: “Là Hoàng thượng… Hoàng thượng sao?”

“…Không phải…”

Xung quanh im lặng. Rất lâu sau mới vang lên một tiếng:

“…Ồ…”

Nhưng tiếng “ồ” ấy rơi xuống sân trống trải, nhẹ bẫng đáp bên chân cô.

Lại như đem hết thảy mong chờ, bất lực, hối hận, không cam lòng, u uất, kiêu hãnh… đều buông xuống.

Sau đó, giọng nói ấy như bị rút cạn linh hồn, gần như không còn chút cảm xúc: “Tiểu Lâu à, nếu đã không phải… thì ngươi hát tiếp đi… đoạn sau ấy, bản cung thích nghe.”

“Vâng…”

Nam tử kia đáp lời, quỳ rạp trước cửa, hướng về phía cô cúi đầu dập đầu hành đại lễ, rồi mới quay người chậm rãi bước vào trong. Chẳng bao lâu sau, tiếng hát trong phòng lại vang lên.

Nhưng giọng hát ấy như vừa bước qua núi đao chảo dầu, mang theo một thứ khí điên cuồng đến mức tan xương nát thịt cũng chẳng sợ.

Lời hát tiếp theo là:

“Vòng cửa chợt động nghi thư gửi, lời chợ thoáng ồn sợ biến sinh;

Cớ sao đi mãi không tin tức? Mặc kệ người trong nhà đứt ruột chờ!

Rốt cuộc nam nhi đa bạc hạnh, lầm người hai chữ ấy là công danh;

Lời ngọt tiếng mật nghe thật êm tai, ai hay toàn là ân tình giả dối.”

Nam nhi bạc hạnh, công danh lầm người, câu từ thật hay biết bao.

Sống lưng cô chợt lạnh toát, trước mắt dần phủ lên một tầng sương nước nóng hổi, cô vội ngẩng đầu, cố nén ý ẩm nơi đáy mắt.

Người của Cung Điện Ty thấy vậy vội nói: “Quý chủ tử… người không sao… chứ?”

Cô lắc đầu: “Ta không sao, các ngươi chờ ở ngoài. Đừng vào.”

“Quý chủ tử… nô tài không yên tâm…”

Cô hé miệng thở ra một làn khí nóng, bước lên bậc thềm tiến vào gian chính, vừa đi vừa nói: “Hà Khánh, lại đây đóng cửa.”

Cửa kẽo kẹt một tiếng khép lại, mọi ánh sáng trước mắt đều chỉ còn đến từ ngọn đèn nhỏ trong noãn các.

Cô men theo ánh sáng đi vào trong, dọc đường màn trướng buông rủ, vậy mà không thấy một cung nhân hầu hạ nào. Trong phòng lan tràn mùi thuốc nồng đậm, đắng đến mức khiến người ta buồn nôn.

Cô bước qua tấm bình phong chạm hoa mẫu đơn, tiến vào noãn các.

Hoàng hậu một mình nằm trên giường sưởi có màn che, trên người mặc áo ngủ xanh xám, mái tóc xanh đã rụng đi quá nửa xõa tung.

Người đàn ông được nàng gọi là Trần Tiểu Lâu quỳ bên giường, nhẹ nhàng xoa bóp chân cho nàng, trong miệng vẫn khàn khàn ngân nga điệu “Mộng Xuân Khuê”. Thấy cô bước vào, lại cúi rạp xuống dập đầu một cái. Đường nét nơi thắt lưng thấp hèn mà mềm mại, nhìn vào khiến người ta có chút khó chịu.

Hoàng hậu ngẩng đầu nhìn cô, không nhịn được ho khẽ một tiếng, nở ra một nụ cười tái nhợt.

“…Mộc Lan thu săn… Hoàng thượng vẫn sẽ đi chứ.”

“Vâng.”

“Tốt…”

Nàng khó nhọc nâng cổ, cố thông hơi trong họng để mình có thể bật cười thành tiếng.

“Ha… vậy thì… hắn… không gặp ta… cũng không sao nữa.”

Cô cúi đầu, lặng lẽ nhìn nàng.

Nàng đã gầy đến mức chỉ còn da bọc xương, thân thể yếu ớt bị lớp áo mỏng manh bao lấy, ngón tay vô thức run rẩy, chỉ có thể nắm chặt ga giường mới tạm được yên.

“Trần Tiểu Lâu…”

“Nô tài ở đây…”

“Ngươi… lui ra trước đi. Bảo Tôn Miểu… mang cho Hoàng Quý phi một chén trà.”

“Vâng…”

“Khoan đã…”

Nàng giơ bàn tay run rẩy, vỗ nhẹ lên vai Trần Tiểu Lâu: “Ngươi bảo nàng ấy, phải dùng loại Bích Loa Xuân thượng hạng, nấu bằng nước tuyết đã gạn từ năm kia… bản cung nhớ… hình như vẫn còn một vò, bảo nàng ấy mở ra, không cần tiếc nữa.”

“Vâng, nô tài biết rồi…”

Trần Tiểu Lâu đáp lời, đứng dậy lui ra phía sau.

Lúc này Hoàng hậu mới nói: “Ngươi… ngồi đi.”

Cô nghe vậy lại lùi một bước, quỳ xuống, lặng lẽ hướng về người trên giường hành một đại lễ.

Hoàng hậu cúi đầu nhìn cô.

Dáng người ấy, lễ nghi vẫn kín kẽ không chê vào đâu được. Nàng đã hao hết nửa đời tâm lực, muốn tìm trên người cô một chút “đức không xứng vị”, nhưng rốt cuộc cô vẫn luôn sống an tĩnh nhu thuận, đến nay vẫn không tìm ra một chỗ nào vượt lễ.

“Ngươi… không cần như vậy. Ta đã không còn kim sách kim bảo của Hoàng hậu, chẳng qua chỉ là một kẻ bị hoàng thất vứt bỏ, mang hư danh mà thôi… ngươi… hẳn là vui mừng lắm chứ… ngươi đã thắng ta… thắng hoàn toàn.”

Cô đứng thẳng dậy, lắc đầu.

“Người cho gọi ta tới, ban đầu ta cũng không muốn đến, nhưng không phải vì hận, mà là không muốn nghe người nói những lời như vậy.”

“…Ý gì.”

“Chủ tử nương nương, ta là nữ tử, vốn không thích những lời cứng rắn vô tình như ‘thành vương bại khấu’. Sau khi tiền triều diệt vong, ta chỉ mong có thể sống sót trong triều đại mới, sống được rồi lại mong sống tốt hơn một chút. Khi ta còn nhỏ, triều đình thi hành chính sách cạo đầu đổi y phục, ở Trường Châu ta đã thấy rất nhiều người đầu rơi. Khi ấy phụ thân nói với ta, muốn sống thì phải cúi đầu khom lưng. Điều đó không phải tự nhận mình thấp hèn, mà là bởi nam nhân còn phải lập nghiệp, nữ nhân còn phải sống tiếp. Cho nên những năm qua…”

Cô nói đến đây, cúi đầu khẽ cười: “Thật sự ta không hiểu ‘tranh’ là gì… Ta chỉ thấy, có một người đối tốt với ta, cho ta một chốn dung thân để sống yên ổn, thì ta cũng muốn đối tốt với người ấy, đối tốt với những người bên cạnh người ấy.”

Hoàng hậu cười thê lương: “Phải… điều mà hắn yêu… có lẽ chính là dáng vẻ của ngươi… từ đầu đến cuối… chẳng hề mong cầu gì…”

Nói rồi, nàng chống người muốn ngồi dậy. Nhưng do cánh tay không có lực, lại nặng nề ngã trở xuống.

Cô đứng dậy định đỡ nàng, lại bị nàng gạt ra.

“Đừng chạm vào ta…”

Lời còn chưa dứt, nàng bỗng ho dữ dội, nghiêng người, từ trong dạ dày nôn ra không ít thứ dơ bẩn.

Nhất thời chật vật đến cực điểm.

Mắt nàng đỏ lên, gần như muốn khóc, trời biết nàng không muốn để cô thấy mình trong bộ dạng này đến nhường nào.

Cô mặc kệ lời trách mắng khàn khàn của nàng, ngồi xổm xuống lấy khăn tay của mình lau cằm cho nàng, vừa nói: “Ta đi rót cho người chén trà.”

“Ha ha… ngươi không cần đi đâu, uống gì… cũng sẽ nôn ra thôi. Qua hai canh giờ nữa, người của Thái Y Viện lại tới ép thuốc… trong bụng không còn gì, ngược lại còn dễ chịu hơn…”

“Ép thuốc…”

“Phải… Mộc Lan hội minh chưa thành, hắn không muốn ta chết!”

Lời vừa dứt, nàng đã nắm chặt tay áo cô: “Hắn không cho ta… thể diện mà từ biệt hắn, cũng không cho ta thể diện mà từ biệt chính mình… Vương Sơ Nguyệt, ngươi đi cầu hắn đi, hắn không gặp ta cũng không sao, chỉ cần hắn đừng vì ta mà giận lây Thái hậu, giận lây Kính tần, giận lây cả bộ tộc Khoa Nhĩ Thấm chúng ta, ta cũng không dám oán hận hắn. Ta chỉ muốn… ra đi sạch sẽ, được an táng đường hoàng…”

Đang nói, chợt nghe phía sau vang lên một tiếng kinh hô. Cô ngẩng đầu, thấy Trần Tiểu Lâu từ sau bình phong vòng ra, chẳng kịp để ý mặt đất bừa bộn, liền nhào tới quỳ sụp trước Hoàng hậu: “Chủ tử nương nương, người…”

Hắn nói rồi, đưa tay định dùng khăn của mình lau khóe miệng cho nàng.

Nhưng chợt nghe một tiếng quát: “Láo xược, ai… ai cho ngươi chạm vào thân thể bản cung!”

“Vâng… nô tài đáng chết…”

Hắn vừa nói vừa quỳ giữa đống dơ bẩn dập đầu liên hồi, áo xanh bị vấy bẩn cũng chẳng hề để ý.

Hoàng hậu giơ tay chỉ vào hắn, th* d*c nói: “Trần Tiểu Lâu, bản cung là Hoàng hậu, ngươi… ngươi… thân phận tiện tịch, lại dám sinh lòng vọng tưởng, làm nhục bản cung. Nay bản cung không giết được ngươi, nhưng dù bản cung có chết… cũng sẽ không tha cho ngươi…”

Ai ngờ, người kia lại ngẩng đầu lên, lộ ra một đôi mắt trong veo đẹp đẽ như của nữ nhân.

“Được… điều Tiểu Lâu sợ, là người quên mất ta…”

Tác giả có lời muốn nói:

Nàng cả đời muốn cao quý, xứng đôi với đế vương. Cuối cùng ở bên nàng lúc chết, lại là người mà nàng khinh thường cả đời.

Bình Luận (0)
Comment