Ba Mươi Năm Làm Phi - Nàng Và Đèn

Chương 112

Tôn Miểu vào Dực Khôn Cung, cũng không có hành động vượt lễ gì.

Mỗi ngày nàng ta chỉ làm những việc trông coi thường nhật trong cung, kiểm tra những vật dụng Nội Vụ Phủ đưa tới như máng gỗ, dao gỗ, xẻng gỗ, cùng với nỉ đen các loại. Đến giờ Thìn thì trở về Trường Xuân Cung bẩm báo.

Kim Kiều và Lương An đều không hiểu dụng ý của nàng ta, càng thêm đề phòng chặt chẽ. Việc thuốc thang ăn uống, đều chỉ để một tay Ngô Tuyên lo liệu; Kim Kiều và Lương An thay phiên nhau trực đêm. Những cung nhân khác cũng đều cảm nhận được chủ tử ngày thường đối đãi tốt với mình, không ai dám không tận tâm.

Hoàng đế xử lý xong chính sự, phần lớn thời gian đều ở Trú Vân Đường xem tấu chương, xem một mạch đến canh khuya. Vương Sơ Nguyệt thì vốn lười, lúc ấy đã ngủ say từ sớm.

Hoàng đế cũng không đến Dực Khôn Cung làm ồn, xem xong tấu chương, nhiều lắm chỉ thỉnh thoảng ngồi bên giường cô một lát, tiện tay lật vài trang sách nhàn mà cô đã đọc qua.

Cô quả không hổ là người từng tu ở Ngọa Vân. Trước khi lâm bồn, lại đã bắt đầu đọc “Ẩm Thiện Chính Yếu” của Hốt Tư Tuệ và “Ngự Dược Viện Phương” của Hứa Quốc Trinh. Dáng vẻ như muốn tự mình bắt mạch, tự mình điều dưỡng.

Hoàng đế thấy có phần buồn cười. Không biết là cô không yên tâm đám người Chu Minh, hay là thật sự nổi hứng học y, coi những thiên thư này như sách đứng đắn mà đọc.

Nghĩ vậy, ngài tiện tay nhặt một quyển, vừa đi ra gian chính vừa xem những lời chú giải nghiêm chỉnh mà cô viết ở chỗ trống.

Trong gian chính, Ngô Tuyên và Kim Kiều đang lựa đậu đỏ, thấy Hoàng đế bước ra, vội quỳ xuống tránh sang một bên.

Hoàng đế đã đi đến cửa, lại lùi một bước quay lại, giơ quyển sách trong tay về phía Kim Kiều: “Nói với chủ tử các ngươi, quyển này trẫm mượn xem.”

Kim Kiều đáp “vâng”.

Đợi Hoàng đế rời đi, mới đỡ Ngô Tuyên đứng dậy.

Nhớ lại lời Hoàng đế vừa nói, Kim Kiều liền vào trong thu dọn những quyển sách khác đặt bên tay Vương Sơ Nguyệt.

Mấy quyển ấy dày như gạch, Kim Kiều mang ra dưới đèn xem kỹ, hóa ra đều là sách y và phương thuốc. Không khỏi nói với Ngô Tuyên: “Trước kia chủ tử cũng có lúc xem sách y, nhưng đều là vì chăm sóc thân thể tiểu chủ tử. Sau khi có thai, lại càng xem nhiều hơn. Hôm qua Chu thái y đến bắt mạch, nô tài không ở bên trong hầu, phu nhân ở cạnh chủ tử, có nghe Chu thái y nói gì không? Nô tài thấy từ sau hôm đó, chủ tử mới chính thức đem mấy quyển sách này ra đọc.”

Ngô Tuyên ngồi dưới đèn, thở dài một hơi.

Bà hiểu rõ hơn ai hết, mẫu thân của Vương Sơ Nguyệt – Ngô Linh, đã chết vì bệnh gì.

Hơn hai mươi năm trước, Ngô Linh khó sinh, đi một vòng qua Quỷ Môn Quan, tuy nhặt lại được mạng, nhưng mẹ con đều tổn thương. Khi Vương Sơ Nguyệt còn nhỏ, bệnh tật liên miên, đến mức Vương Thụ Văn – một đại nho trước nay không tin chuyện quỷ thần cũng phải lên chùa núi mua thế thân cho con gái. May mà sau này lớn lên, mới dần khá hơn.

Còn Ngô Linh, sau khi sinh xong, sản dịch cứ rỉ rả không dứt, mãi không sạch.

Về sau, chuyện vợ chồng cũng dần dần đoạn tuyệt.

Ngô Linh vẫn luôn khuyên Vương Thụ Văn cưới thêm mấy phòng thiếp thất để giữ hương hỏa cho nhà họ Vương. Nhưng Vương Thụ Văn luôn nói: “Định Thanh đã trưởng thành, Sơ Nguyệt cũng hiếu thuận, đối với tổ tông ta đã có thể giao phó. Trong nhà đông người, tất phải bày vẽ, sinh ra hao hụt, chi bằng cứ thanh tĩnh như vậy là tốt.”

Thế nên suốt hơn hai mươi năm, ông thực sự không nạp lấy một phòng thiếp nào.

Một đời vợ chồng, bất kể thường ngày ông có chua chát, cổ hủ đến đâu, thì ở việc làm chồng, người em rể này của bà cũng đã làm đến mức tận cùng.

Nhưng đó dù sao cũng là chốn dân gian. Vợ chồng hòa thuận, cùng nhau sống những ngày bình yên, người ngoài nhìn vào thấy tốt đẹp, cũng chẳng nói gì được.

Nhưng chuyện ấy nếu xảy ra trong Tử Cấm Thành, lại trở nên có phần máu lạnh.

Trước kia Ngô Tuyên từng nghe qua một số chuyện về mẹ ruột của Hoàng đế.

Người phụ nhân đến nay vẫn không có danh phận ấy, sinh Hoàng đế chưa đầy hai tháng đã bị đưa đến Hữu Ân Tự ở Trường Xuân Viên, bầu bạn với đèn xanh Phật cổ, bị giam suốt hơn ba mươi năm. Dù đứa con ruột của bà nay đã ngồi vững trên ngai vàng, bà cũng không thể hồi cung.

Trong ngoài Tử Cấm Thành đều kiêng kỵ nhắc đến bà. Ngai vàng của Hoàng đế càng vững, việc sát phạt càng thuận tay, thì bà lại càng chìm sâu vào bóng tối của thời gian.

Cả hoàng thất Mãn Thanh, đến một nét bút cũng không dành cho bà. Nhưng điều đó không có nghĩa là bà không bị người ta nhắc đến trong những câu chuyện trà dư tửu hậu, trong những đêm đông buồn chán.

Về việc rốt cuộc bà mắc bệnh gì, vì sao không thể dưỡng bệnh trong cung, kỳ thực đa số mọi người đều hiểu, chỉ là vì e sợ Hoàng đế, lại khinh miệt thân thể vô dụng của người đàn bà ấy, nên mới đem người vốn đáng lẽ cùng Hoàng đế lưu danh ấy, nói đến ngày càng thấp kém, vứt bỏ ngày càng lạnh lẽo.

Những người như Kim Kiều, cũng không khỏi ở chỗ vắng người, dè dặt kể lại cho Ngô Tuyên nghe những câu chuyện mình nghe được.

Nói rằng năm đó vị Vân Đáp ứng này, sau khi sinh Hoàng đế thì băng huyết nặng, ở trong cung điều dưỡng hai tháng cũng không hồi phục. Về sau lại nói bà xuất thân thấp kém, không chịu nổi ân sủng của Hoàng đế, nên mới mắc bệnh như vậy.

Trong hậu cung, xuất thân nô tịch, không có gia tộc che chở, cũng không có tài học. Bà chẳng qua chỉ là một người đàn bà có dung mạo đẹp, giữ gìn chút thanh xuân ngắn ngủi. Một khi thân thể không còn sạch sẽ, không thể khiến Hoàng đế vui vẻ trên giường, thì đối với Hoàng đế, ngay cả dung mạo cũng không còn giá trị.

Hoàng đế chán ghét bà, cho rằng căn bệnh khó nói ấy cũng hèn hạ như chính con người bà, thậm chí còn không ưa cả đứa con do bà sinh ra cho mình, từng ngay trước mặt mà quát mắng là ‘con của nô tài hèn’.

Từ đó gieo xuống mối thù cha con không thể hóa giải trong đời này.

Ngô Tuyên đem cuộc đời của mẹ ruột Hoàng đế và cuộc đời của Ngô Linh đặt cạnh nhau mà nghĩ, không khỏi thấy ngũ tạng quặn đau.

Lại liên tiếp nhớ đến mấy ngày trước, khi Chu Minh đến bắt mạch, đã nói với Vương Sơ Nguyệt.

“Thể chất nương nương vốn yếu, lại từng bị đại hàn xâm nhập vào những ngày rét đậm. Thêm nữa năm trước, từng chịu hình ở Thận Hành Ty. Nay tuy có thể sinh hạ hoàng tự, nhưng e rằng về sau sẽ lưu lại bệnh tật… giống như mẫu thân của nương nương.”

Lúc đó, Kim Kiều đã bị Vương Sơ Nguyệt sai ra ngoài, Lương An cũng không có mặt.

Trong tây noãn các, ngoài Ngô Tuyên và Chu Minh, chỉ có Đại A Ca, lặng lẽ ngồi trong Trú Vân Đường viết chữ. Vương Sơ Nguyệt nghe xong câu ấy, tay cầm chén trà men xanh hoa, sững sờ hồi lâu không nói.

Chu Minh thu lại gối kê tay, lại an ủi cô: “Quý chủ tử có hồng phúc của Hoàng thượng che chở, vi thần cùng các thái y khác cũng sẽ tận lực điều dưỡng cho người. Xin quý chủ tử yên tâm, hoàng tự là quan trọng nhất.”

Ngô Tuyên nói: “Chuyện này, các ông đã bẩm báo với Hoàng thượng chưa?”

Chu Minh nhìn Vương Sơ Nguyệt, đáp: “Dù mạch tượng là như vậy, nhưng kết quả còn tùy từng người, vi thần cũng không dám đem chuyện chưa định mà tâu lên. Nhưng quý chủ tử là người hiểu chuyện, vi thần nói rõ bệnh trạng này, cũng là để quý chủ tử có sự chuẩn bị. Trước và sau khi sinh, tuyệt đối không được nhiễm lạnh. Lúc sinh cũng phải để các bà đỡ đặc biệt cẩn thận. Còn việc điều dưỡng về sau, e rằng sẽ chậm, quý chủ tử chớ nên nóng vội.”

Ngón tay Vương Sơ Nguyệt đang móc vào chén trà bỗng trượt, móng hộ giáp tráng men lam quệt mạnh vào mặt sứ, phát ra tiếng chói tai khiến Ngô Tuyên nhắm nghiền mắt.

Vương Sơ Nguyệt đặt chén trà xuống, nhìn về phía Trú Vân Đường, thấy Đại A Ca cũng đang nhìn về phía mình, tay cầm bút, vẻ mặt đầy lo lắng.

“Lại đây, lại đây với Hòa nương nương.”

Đại A Ca đặt bút xuống, chỉnh lại tay áo rồi bước đến bên Vương Sơ Nguyệt. “Nương nương, người không sao chứ?”

Vương Sơ Nguyệt khẽ thở ra một hơi, đưa tay ôm Đại A Ca vào lòng. Hơi ấm tuy là mượn từ người khác, nhưng cũng đủ để tạm thời chống đỡ nỗi lạnh lẽo trong lòng cô.

“Không sao, có Đại A Ca ở đây, nương nương thế nào cũng ổn. Tay con dính đầy mực rồi, đưa ra đây, để Hòa nương nương lau cho.”

Nói rồi, cô nắm lấy tay cậu, chậm rãi ép xuống sự run rẩy ẩn trong xương cốt. Sau đó lại trầm mặc một lúc lâu, mới ngẩng đầu nói với Chu Minh: “Ta vẫn câu nói đó, bọn trẻ quan trọng hơn ta. Ông không bẩm báo Hoàng thượng là đúng. Chu đại nhân, ta làm bệnh nhân của ông cũng đã nhiều năm rồi, mong đại nhân có thể cùng ta giữ một phần ăn ý.”

Chu Minh hiểu ý trong lời cô, vội đáp: “Nô tài không dám.”

“Ta biết ông không tự quyết được, ta cũng không ép ông nhất định phải ở trước mặt Hoàng đế mà bỏ ta giữ con. Ta chỉ muốn ông hiểu, khi sinh, đừng vì sợ tổn thương ta mà ảnh hưởng đến đứa trẻ. Thân thể ta đã như vậy rồi, hôm nay ông nói rõ cho ta, ta cũng đã có chuẩn bị, không sợ.”

Một câu này khiến sống lưng Chu Minh lạnh toát. Không đành lòng ở lại thêm, liền hành lễ lui ra.

Lương An bưng nước vào, Vương Sơ Nguyệt lau tay cho Đại A Ca, mỉm cười dặn cậu lui xuống nghỉ ngơi.

Trong Tây Noãn Các, bóng tĩnh người im.

Ngô Tuyên nhịn suốt nửa ngày, lúc này nước mắt cuối cùng cũng trào ra, dần dần khóc đến nức nở.

“Nô tài thật sự không hiểu… mẫu thân của nương nương đã chịu khổ như vậy, vì sao… đến nương nương cũng…”

Vương Sơ Nguyệt lắc đầu.

“Dì… có phải đã nghĩ đến Vân Đáp ứng của Tiên đế rồi không.”

“Nô tài… nô tài không dám.”

“Dì đừng buồn, cũng không nhất định sẽ giống như mẫu thân ta. Cho dù có… cũng…”

Cũng…

Cô không nói tiếp.

Nửa câu sau, vốn dĩ cô định nói, cho dù có, cũng chưa chắc sẽ giống như mẹ ruột của Hoàng đế.

Nhưng lời đến môi, cô lại chần chừ.

Ngày hai mươi tám tháng hai.

Vương Sơ Nguyệt lâm bồn.

Chu Minh cùng bốn năm vị thái y trực hỉ, các bà đỡ, người của Nội Vụ Phủ và Cung Điện Ty, từ giờ Tý đã bắt đầu tất bật.

Kim Kiều ở trong hầu hạ, Tôn Miểu lo liệu trong ngoài, điều phối người ra vào.

Hoàng hậu từ giờ Tý đã đến Dực Khôn Cung.

Trong Dực Khôn Cung, tất cả cung đăng đều được thắp sáng, dù là giữa đêm sâu, cũng khiến những chùm hoa hạnh nở rộ kia trắng đến chói mắt. Nhưng dù hương hoa có thanh nhã đến đâu, cũng không lấn át được mùi máu tanh nồng nặc trong gió.

Quả nhiên đúng như Chu Minh dự đoán.

Vương Sơ Nguyệt sinh nở vô cùng gian nan. Từ lúc phát động đến giờ đã giày vò hai canh giờ, vẫn chưa thấy dấu hiệu sinh. Chu Minh biết rõ thân thể cô yếu, càng kéo dài càng nguy hiểm, trong lòng nóng như lửa đốt.

Bỗng thấy Ngô Tuyên xông ra, nói: “Chu thái y, nương nương đau đến ngất đi một lần rồi. Phải làm sao đây…”

Viện chính Thái Y viện nói: “Phương thuốc thúc sinh chúng ta đã bàn, lúc này có nên dùng chưa? Quý chủ tử là sinh đầu, thể chất lại yếu, ông chăm sóc mẹ con người lâu như vậy, hẳn phải biết, kéo dài như thế này càng nguy hiểm.”

Chu Minh lau mồ hôi lạnh trên trán: “Phương thuốc đó tuy có thể trợ sinh, nhưng dược tính quá mạnh, e rằng thân thể quý chủ tử không chịu nổi…”

Viện chính không hiểu: “Chu Minh, chúng ta hành y bao năm, hầu hạ bao nhiêu vị chủ tử trong cung, phải biết sinh con vốn là bước qua Quỷ Môn Quan. Chúng ta là phải giữ cho mẹ con bình an, còn việc có tổn thương thân thể hay không, có thể để sau sinh điều dưỡng mà bàn tiếp. Huống chi phương thuốc trước đó, chúng ta đã bàn đi bàn lại nhiều lần, không đến mức tổn hại căn bản. Ông cứ chần chừ không dùng, cũng sẽ làm tổn thương thân thể người mẹ, thậm chí còn ảnh hưởng đến long thai trong bụng. Đến lúc này rồi, chúng ta vẫn nên hỏi ý nương nương.”

Bình Luận (0)
Comment