Ba Mươi Năm Làm Phi - Nàng Và Đèn

Chương 107

Tôn Miểu hoảng hốt quỳ sụp xuống, dập đầu một cái, vội vàng nói: “Chủ tử nương nương ơi, người tuyệt đối không thể nói ra những lời như vậy, đây là… đại bất kính ạ…”

Trong khoảnh khắc, Hoàng hậu như nghe thấy một chữ nực cười nhất trên đời – kính.

Nàng đã kính Hoàng đế bao nhiêu năm, kính thân phận phượng bào này bao nhiêu năm, kính mối minh ước Mãn – Mông bao nhiêu năm, chính nàng cũng chẳng còn đếm rõ nữa. Thế nhưng Trường Sinh Thiên lại chẳng ban cho nàng một kết cục tốt đẹp, trái lại là từng tầng báo ứng. Báo ứng rơi xuống chính nàng, cũng rơi xuống con cái của nàng.

Nàng có chút mê muội.

“Hoàng thượng đâu… bản cung…”

Nàng vừa nói, vừa gắng gượng đứng dậy, nhưng chân không còn chút sức lực, chợt ngã nhào vào lòng Tôn Miểu. Cũng chẳng màng dáng vẻ chật vật, nàng túm lấy người mà đứng lên, run giọng nói: “Bản cung… muốn gặp ngài.”

Tôn Miểu thấy Hoàng hậu thực sự suy yếu, trên mặt ngoại trừ hai gò má ửng đỏ bệnh trạng, còn lại không hề có chút huyết sắc nào.

Vội vàng vừa gọi người bên ngoài, vừa nói: “Nương nương, lúc này không thể gặp Hoàng đế, người trước hãy nằm xuống tĩnh dưỡng, Hoàng thượng… đã…”

Nàng không nỡ nói tiếp, đỡ Hoàng hậu ngồi trở lại giường.

“Nương nương, người vẫn nên nghỉ ngơi đi, nô tài mang thuốc đến cho người…”

“Ngài đi đâu rồi!”

“Dạ, nương nương a, Hoàng đế đã hồi Dưỡng Tâm Điện, lúc đi có để lại lời, nói là… không gặp người.”

Hoàng hậu nhất thời không kìm được huyết khí đang cuộn trào trong lòng, đột ngột cúi người, nôn ra một ngụm máu đen đỏ, sau đó chỉ cảm thấy toàn thân như bị rút sạch khí lực, đến giãy giụa cũng không nổi, thẳng đờ ngã xuống giường.

Từ đầu đến cuối, dường như nàng chưa từng hiểu được ngài.

Đây chẳng phải là con của họ sao? Lẽ nào không nên là hai người đối diện mà khóc, nương tựa nhau mà an ủi? Vậy mà vì sao ngài lại không chịu gặp nàng, không chịu ôm nàng một cái, không chịu nói với nàng vài lời an ủi.

Chỉ vậy thôi… cũng khó đến thế sao?

Hoàng hậu nhắm mắt lại trong đau đớn, nực cười thay, cảnh tượng dịu dàng như vậy, nàng lại đến tưởng tượng cũng thấy khó khăn.

Phu thê mười mấy năm, người nam nhân ấy dường như chưa từng có khoảnh khắc nào mở lòng với nàng.

Nàng chỉ biết, phu quân của nàng là một vị minh quân, cần chính sớm khuya, chuyên tâm trị quốc. Bởi vậy, nàng cũng tự nhiên trở thành một hiền hậu phụ tá minh quân. Hoàng đế đối với nàng… dường như cũng không tệ. Dù lời nói đôi khi nghiêm khắc, nhưng lại giữ gìn thể diện và tôn vinh của nàng rất tốt, hơn mười năm qua chưa từng khiến nàng mất mặt trước người ngoài.

Trước kia, nàng cho rằng đó chính là cách ở chung tốt nhất giữa đế hậu.

Nhưng giờ đây, nàng chợt hiểu ra, cái gọi là tôn trọng vô hạn ấy, thực chất chính là xa cách, đến cả lễ nghi cũng chỉ là cách ngài dùng để che lấp sự lúng túng khi ở bên nàng mà thôi.

Ngài không yêu nàng. Dẫu có huyết mạch ràng buộc, ngài vẫn không yêu nàng. Cũng như lời ngài đã nói, con trai của ngài sau này vẫn phải cưới nữ nhân Mông Cổ. Hoàng đế có lẽ thật sự chỉ là không muốn vì nàng mà phá vỡ mối liên hôn giữa Mông và Mãn, cho nên mới cùng nàng giả hòa giả hợp mà đi đến ngày hôm nay. Vậy nên, nàng rất muốn biết, rốt cuộc mình đã làm sai ở đâu.

Hoặc là… người như Vương Sơ Nguyệt, rốt cuộc đã làm đúng điều gì?

Nghĩ đến đó, nàng không khỏi run lên, xoay người vào trong, co đầu gối lại, cuộn mình đau đớn trong chăn đệm. Trong lòng như tuyết lớn mênh mang, thân thể lại như rơi vào hầm băng, ngơ ngác chẳng rõ là tỉnh hay mê…

Hoàng hậu nôn ra máu, đây là đại sự.

Các cung nhân vừa vào đều sợ đến kêu thất thanh. Kẻ còn giữ được chút bình tĩnh thì vội vàng đi truyền thái y. Trong thoáng chốc, Trường Xuân Cung bóng người chồng chất, tiếng chân, tiếng va chạm, hỗn loạn cả một vùng.

Tôn Miểu nhìn vũng máu đen dưới đất, đứng lặng không nói nên lời.

Người ta nói “tâm vỡ thì ắt khóc ra máu”.

Từ Vương phủ đến Tử Cấm Thành, giữa họ vốn như một dải gấm hoa lệ phẳng phiu, lại bị một chiếc trâm lộng lẫy rạch ra một vết nứt không thể nào khép lại.

Một đời đế hậu, tình đã tàn đến mức này. Ngay cả kẻ dưới, cũng không khỏi thở dài tiếc nuối.

Trong Khâm An Điện.

Vương Sơ Nguyệt ôm Đại A Ca, cùng ngồi dưới đèn mà chép kinh. Ngọn nến mỡ dê to bằng cánh tay đã cháy quá nửa, trời đã tối hẳn.

Đại A Ca dụi dụi mắt, ngẩng đầu nhìn cô: “Hòa nương nương, khi nào chúng ta mới có thể ra ngoài ạ?”

Tính ra, chớp mắt cũng đã gần mười ngày. Những ngày trong Khâm An điện thật buồn tẻ, may mà Hà Khánh từ Trú Vân Đường mang đến không ít sách, gần đây Đại A Ca thường một mình ngồi bên cạnh Vương Sơ Nguyệt đọc mấy loại địa chí như Hồ Châu phủ chí. Thỉnh thoảng cũng ở bên cô chép kinh. Từ trước đến nay chưa từng oán trách, cũng không làm ầm ĩ.

Nhưng dù sao cậu vẫn chỉ là một đứa trẻ, ngồi lâu liền buồn ngủ. Qua giờ Dậu, mắt đã díp lại, đầu cũng gục xuống.

Lúc này vai cũng rũ, lưng cũng cong.

Vương Sơ Nguyệt dừng bút, quay sang cậu nói: “Đại A Ca thấy chán rồi sao? Vậy phần còn lại, để Hòa nương nương viết.”

Đại A Ca lắc đầu, cố gắng ngồi thẳng người: “Không phải, nhi thần cũng muốn cầu phúc cho Tam đệ, mong đệ ấy gặp dữ hóa lành. Chỉ là, Hòa nương nương, người thân thể không tốt, nơi này lại quá lạnh…”

Nói rồi, cậu đặt bút xuống, nâng tay cô lên ủ vào ngực mình.

“Nhi thần sưởi ấm cho người.”

Vương Sơ Nguyệt cúi người, dùng chóp mũi chạm nhẹ vào trán cậu: “Sau này, Hòa nương nương nhất định sẽ để con chọn một cô nương mà con ưng ý. Đến lúc đó, con đừng sưởi tay cho Hòa nương nương nữa.”

Đại A Ca ngơ ngác: “Phúc tấn của nhi thần… chẳng phải là do người và Hoàng a mã chọn sao…”

Đoạn lời của cậu nói ra lại thật thấu đáo. Nhất thời đến Vương Sơ Nguyệt cũng có chút lúng túng, sững lại hồi lâu, mới đổi giọng nói: “Ừm… cũng phải… vậy con nói cho Hòa nương nương nghe, con thích kiểu cô nương thế nào, Hòa nương nương sẽ dựa theo lời Đại A Ca mà chọn.”

“Con thích… người như Hòa nương nương.”

Vương Sơ Nguyệt đang định bật cười trêu cậu, thì bỗng nghe cửa Khâm An Điện bên ngoài bị khóa lại.

Ngay sau đó, cửa chính điện mở rộng, Hà Khánh mặt trầm xuống, từ bên ngoài bước vào.

“Hồi bẩm, thỉnh an Quý chủ tử, Đại A Ca.”

Giọng hắn ép rất thấp, cũng không còn vẻ hoạt bát thường ngày.

Vương Sơ Nguyệt vịn Kim Kiều đứng dậy, lên tiếng hỏi: “Giờ này sao ngươi lại tới?”

Hà Khánh do dự một chút, mới mở miệng đáp: “Hồi Quý chủ tử, khẩu dụ của Hoàng thượng, người và Đại A Ca có thể hồi Dực Khôn Cung. Ân tạ mà người định tạ, Hoàng thượng cũng miễn rồi ạ. Nô tài đã chuẩn bị sẵn kiệu, đang đợi ngoài kia, người và Đại A Ca giờ theo nô tài đi thôi.”

Đại A Ca lộ vẻ vui mừng, ngẩng đầu nói: “Thật tốt quá, Hòa nương nương, chúng ta có thể về Dực Khôn Cung rồi.”

Vương Sơ Nguyệt lại theo bản năng kéo Đại A Ca ra sau lưng, nhìn Hà Khánh mà hỏi: “Vì sao đột nhiên cho chúng ta hồi cung? Có phải… đã xảy ra chuyện rồi không?”

Hà Khánh mím môi, thấp giọng đáp: “Tam A Ca… đã đi rồi.”

Dẫu đã có dự cảm, nhưng nửa đêm nghe tin này, vẫn không khỏi lạnh buốt tận tim.

“Hoàng thượng thì sao?”

Hà Khánh thở dài, giọng cũng có chút khàn lại: “Hồi Quý chủ tử, Hoàng thượng trông qua vẫn như thường. Nhưng cả ngày hôm nay, cơm canh dọn lên đều nguyên vẹn không động đến. Chỉ triệu Thập Nhị gia cùng mấy vị đại thần Nội Vụ Phủ vào Nam Thư Phòng nghị sự. Sau đó, các vị tra đậu chương kinh cũng vào, đến giờ vẫn chưa tan. Suốt cả ngày hôm nay, Vạn Tuế gia ngay cả một chén trà cũng chưa từng gọi, chỉ dặn nô tài một câu: đón người và Đại A Ca hồi Dực Khôn Cung.”

Lời này vừa dứt, Đại A Ca cũng không còn lên tiếng, chỉ lặng lẽ đứng sau lưng Vương Sơ Nguyệt, cúi đầu nhìn những trang kinh văn mực còn chưa khô. Cửa chưa đóng, gió tuyết không kiêng dè ùa vào, thổi cho giấy trên án bay lật phật. Đại A Ca vội đưa tay đè xuống những tờ kinh sắp bay lên, rồi cẩn thận ôm vào lòng.

Hà Khánh thấy Vương Sơ Nguyệt trầm mặc, cho rằng cô đang lo chuyện của Hoàng hậu, liền vội nói thêm: “Quý chủ tử, người không cần lo lắng. Hoàng hậu nương nương nay kinh quyết nôn ra máu, Trường Xuân cung lúc này rối loạn cả rồi, tạm thời không rảnh để ý đến bên này. Ngoài kia Khâm Thiên Giám cũng đã đổi lời, cái gì mà ‘nguyệt túc xung dương’ kia cũng bị bác bỏ rồi. Quý chủ tử cứ yên tâm dưỡng thân cho tốt, vạn sự… đều có Vạn Tuế gia thay người chống đỡ.”

Nói xong, hắn hành lễ: “Quý chủ tử, người thu xếp đi. Nô tài chờ ở ngoài.”

Người lui ra, Vương Sơ Nguyệt vẫn đứng đó, không cử động.

Kim Kiều và Lương An cùng những người khác cũng lui vào hậu điện thu dọn. Trong chính điện chỉ còn lại Vương Sơ Nguyệt và Đại A Ca.

Đại A Ca nắm nhẹ tay cô.

“Hòa nương nương…”

“Sao vậy?”

“Tam đệ… là vì bệnh đậu mùa… mà mất sao ạ?”

“Phải.”

“Ồ…”

Vương Sơ Nguyệt cúi đầu nhìn cậu, thấy thần sắc cậu ảm đạm, môi khẽ mím, dường như có chút đau lòng.

“Sao vậy?”

Đại A Ca do dự một hồi, mới chậm rãi nói: “Hòa nương nương, mắc đậu mùa… có phải đều sẽ bị đưa ra khỏi cung không?”

“Chắc là vậy…”

“Vậy… vì sao Hoàng ngạch nương không ở bên Tam đệ?”

Câu này cậu hỏi có phần gấp gáp, vành tai cũng dần đỏ lên.

Vương Sơ Nguyệt mím môi, cúi đầu nói: “Con thương Tam đệ của con sao?”

“Vâng, bị bệnh mà bên cạnh lại không có ngạch nương. Trước kia khi con bệnh, ngạch nương đều ở bên con…”

Vương Sơ Nguyệt nắm lấy tay cậu: “Hoàng ngạch nương của con, nhất định cũng rất muốn ở bên Tam đệ. Chỉ là… Hoàng ngạch nương của con, không chỉ là mẫu thân của Tam đệ, mà còn là mẫu thân của thiên hạ.”

Đại A Ca cúi đầu, khẽ nói: “Con nghe các am đạt nói, rất nhiều huynh đệ của Hoàng a mã đều chết vì đậu mùa, Hoàng a mã cũng từng mắc… vậy… sau này nhi thần có mắc bệnh này không?”

Lời trẻ con vốn không kiêng dè.

Nếu là người khác, nhất định sẽ không nói thẳng như vậy, điều gần như là lời nguyền đối với hoàng tộc Mãn Thanh.

Trong lòng Vương Sơ Nguyệt đau nhói, vội nắm tay kéo cậu vào lòng.

“Không đâu. Đại A Ca của chúng ta sẽ bình an cả đời.”

Đại A Ca vùi trong lòng Vương Sơ Nguyệt, lặng lẽ siết chặt ống tay áo cô.

“Hòa nương nương… nhi thần có hơi sợ.”

Vương Sơ Nguyệt ôm lấy sau đầu cậu, cúi xuống khẽ nói: “Đừng sợ. Hòa nương nương trước kia cũng từng bị đậu, giờ sau lưng vẫn còn để lại một vết sẹo nhỏ. Cho nên, bất kể khi nào, bất kể Đại A Ca ở đâu, Hòa nương nương cũng sẽ ở bên con, bảo vệ con, sẽ không bỏ con lại một mình.”

“Hòa nương nương, bị đậu… đau lắm sao?”

“Đau chứ. Nhưng từ khi vùng Hoàn Nam thi hành phép chủng đậu, người sống sót cũng ngày càng nhiều. Thật ra thiên tai dịch bệnh đều không thể tránh, vậy nên so với trốn tránh, chi bằng đối mặt. Hoàng a mã của con như vậy, sau này Đại A Ca… cũng nên như vậy.”

“Vâng. Nhi thần hiểu rồi.”

Vương Sơ Nguyệt lộ vẻ vui mừng, rồi lại nói: “Còn một việc nữa, Đại A Ca phải đồng ý với Hòa nương nương.”

“Hòa nương nương cứ nói.”

“Khoảng thời gian này, dù cho Hoàng ngạch nương của con đối đãi với con thế nào, con cũng đừng để trong lòng, càng không được oán trách Hoàng ngạch nương.”

“Nhi thần hiểu. Hoàng ngạch nương mất Tam đệ, nhất định rất đau lòng. Nhi thần sẽ không chọc Hoàng ngạch nương tức giận.”

“Còn cả Hoàng a mã của con nữa. Có lẽ chàng sẽ không nói gì với chúng ta, nhưng chàng cũng đau lòng như vậy.”

“Ừm… nhưng Hoàng a mã đã đau lòng, vì sao lại không nói với chúng ta? Nếu Hoàng a mã chịu nói với nhi thần, nhi thần nhất định sẽ an ủi ngài.”

Vương Sơ Nguyệt lắc đầu, khẽ khuỵu gối, cúi người xoa trán cậu: “Bởi vì… chàng cũng muốn chúng ta được yên tâm. Muốn triều đình, muốn thiên hạ bách tính đều được yên lòng. Cho nên, Đại A Ca, Hoàng a mã muốn chúng ta yên tâm, thì chúng ta cứ yên tâm, đừng đi quấy nhiễu chàng, hãy thành tâm tiễn biệt Tam A Ca, sống cho thật tốt. Ừm… Hòa nương nương ngày kia vẫn sẽ đưa con đến Thượng Thư Phòng đọc sách, được không?”

Đại A Ca gật đầu: “Được ạ. Nhi thần hiểu rồi.”

Vương Sơ Nguyệt nở một nụ cười nhàn nhạt: “Đúng là đứa trẻ ngoan của Hòa nương nương. Đi tìm Lương An đi, coi chừng hắn thu dọn sách của con còn sót lại.”

Đại A Ca vâng một tiếng, quay người chạy về hậu điện.

Kim Kiều từ trong bước ra, nhìn theo bóng lưng Đại A Ca một cái, rồi quay lại nói với Vương Sơ Nguyệt: “Chủ tử, vì sao người không dẫn Đại A Ca đi gặp Vạn Tuế gia? Lúc này, người nên ở bên cạnh Vạn Tuế gia mới phải.”

Vương Sơ Nguyệt lắc đầu.

“Chàng nhìn thấy chúng ta, ngược lại sẽ không thể đau buồn cho trọn vẹn…”

Cô vừa nói, vừa nhìn ra ngoài cửa sổ. Một mảnh tuyết trắng mênh mang, dưới ánh đèn lồng chiếu rọi, lấp lánh như ngọc.

“Đây là đứa con đầu tiên chàng mất đi. Đứa trẻ ấy còn quá nhỏ, chưa hiểu chuyện, lại quá vô tội, chưa từng làm chàng đau lòng, cho nên… chàng nhất định rất xót xa. Sẽ có rất nhiều người khuyên chàng tiết chế bi thương, còn ta… lại chẳng biết nên an ủi chàng thế nào nữa.”

Nói xong, cô ngẩng đầu, khẽ thở dài.

“Chuyện thường tình của con người, ta hiểu mà.”

Bình Luận (0)
Comment