Ba Mươi Năm Làm Phi - Nàng Và Đèn

Chương 10

Ban đêm, Hoàng đế trằn trọc đến tận lúc sang canh vẫn không sao ngủ được. Đúng lúc ấy, Lễ bộ dâng lên tấu chương về đại điển đăng cơ, ngày mai phải trình ra hội nghị các đại thần để bàn nghị. Hoàng đế dứt khoát ngồi trước án thư, gắng mở mắt suốt gần nửa đêm.

Tiểu thái giám trực đêm là Bảo Tử chăm chăm nhìn ngọn đèn bên tay Hoàng đế, ánh lửa theo nhịp thở của ngài khi sáng khi tối. Lại thấy Hoàng đế cả đêm đứng ngồi không yên, thỉnh thoảng lại rít một hơi lạnh qua kẽ răng. Mỗi lần ngài hít như vậy, mặt mũi Bảo Tử cũng lạnh theo một trận.

Trương Đắc Thông bước vào, liếc về phía thắt lưng sau của Hoàng đế, đánh mắt cho Bảo Tử. Bảo Tử vội bịt mũi, lắc đầu quầy quậy.

Trương Đắc Thông thở dài, thấy chủ tử của mình quả thực đang chịu không nổi. Đến canh ba, nhân lúc vào trong lo liệu thêm than, ông cẩn thận nhắc khẽ một câu: “Chủ tử gia, tối nay Ngự dược phòng Nhật Tinh Môn là Chu đại nhân trực đêm. Trước kia ngài phát hỏa nha đau răng, thứ cao đen Chu đại nhân điều chế dùng rất hiệu nghiệm. Hay để nô tài sang Ngự dược phòng mời Chu đại nhân qua xem?”

Loại đau gân tổn cốt này, càng về khuya càng giày vò. Dù Hoàng đế còn miễn cưỡng giữ được sắc mặt, nhưng sau lưng đã túa hết đợt mồ hôi lạnh này đến đợt khác. Ngài đưa tay định đưa tấu chương của Lễ bộ cho Trương Đắc Thông, nào ngờ tay mới vươn ra được nửa chừng, cơn đau ập tới khiến ngài suýt ném luôn quyển sớ. Ngài cứng người rút tay về, khẽ “chậc” một tiếng.

Trương Đắc Thông vội vàng đỡ lấy tấu chương. “Trương Đắc Thông, ra ngoài xem thử, trong nghị sở giờ này còn ai không.”

Trương Đắc Thông cất kỹ tấu chương, liếc nhìn sắc trời bên ngoài: “Ôi, giờ này e rằng chỉ còn Thập Nhị gia thôi.”

“Được.” Hoàng đế chống thắt lưng đứng dậy, chỉ vào tấu chương trong tay ông. “Đem cái này đưa cho y, nói trẫm đã xem qua rồi, bảo y chuyển lời cho Cung Thân Vương, ngày mai dẫn mọi người nghị cho ra kết quả.”

“Vâng.”

“Vừa rồi ngươi nói ai ấy nhỉ?”

“Ai… à à, chủ tử gia, Chu thái y, người trị hỏa nha đau răng cho ngài ạ.”

Hoàng đế đứng bên án thư, ngón cái đeo nhẫn ban chỉ khẽ gõ mấy cái lên mép bàn.

“Truyền ông ta tới. Còn nữa, đừng kinh động đến Thái hậu.”

“Dạ dạ, nô tài hiểu.”

Nói xong, Trương Đắc Thông lập tức đi ra ngoài, tự mình sang nghị sở, lại sai Bảo Tử chạy đến Nhật Tinh Môn truyền thái y.

Khi Chu thái y đến, Hoàng đế đã cởi giày, tựa trên trường kỷ đọc sách. Bên cạnh chỉ có một cung nữ lo việc châm đèn. Những nô tài khác đều xách đèn đứng hầu ngoài lều dựa. Chu thái y vừa bước vào, trong lòng đã đánh trống dồn. Trương Đắc Thông cũng không có ở ngoài, đến một người để hỏi cũng không có, đành cắn răng đi thẳng vào trong, quỳ xuống dập đầu, thỉnh an trước.

Hoàng đế không ngẩng đầu khỏi sách.

Lại phất tay, cho cả cung nữ châm đèn cũng lui ra.

Bên này Trương Đắc Thông từ nghị sở trở về, liền thấy Hà Khánh và Bảo Tử hầu như muốn áp cả tai vào cửa sổ lều dựa.

“Làm cái gì đấy!”

Bảo Tử hoảng quá, “bịch” một cái ngã nhào xuống chân Hà Khánh. Hà Khánh vội nói: “Sư phụ, chủ tử gia không cho người ở gần hầu hạ, chúng con lo cho chủ tử gia…”

“Lo cái gì mà lo. Chủ tử phát hỏa nha, kiêng nhất là đám dưới làm sai việc, làm phiền tâm chủ tử. Các ngươi không yên phận đứng hầu cho tử tế đi.”

Nói rồi, ông vung phất trần một cái, đứng nghiêm trước lều dựa, tựa như pho tượng Phật.

Hà Khánh vẫn chưa chịu thôi, lại ghé đến bên Trương Đắc Thông, thấp giọng: “Sư phụ, hôm nay sư phụ cũng thấy lạ phải không? Chủ tử gia vậy mà không cho kéo Vương cô nương ra đánh bằng trượng.”

Trương Đắc Thông không đáp lời.

Đám Hà Khánh chỉ nghĩ theo một lối lệch lạc, nhưng trong lòng Trương Đắc Thông lại dấy lên bất an. Ông  hầu hạ vị Diêm Vương gia này gần hai mươi năm rồi. Ngày thường muốn thấy ngài cười một cái còn khó. Đám Phúc tấn, Cách cách gặp ngài thì như chuột thấy mèo, sợ nhìn thêm một mắt sẽ chọc ngài không vừa ý mà bị quở trách.

Vương Sơ Nguyệt…

Trong mắt Hoàng đế dường như có hơi khác một chút.

Nhưng rốt cuộc cô vẫn là trắc Phúc tấn đã được định cho Thập Nhất gia.

Nghĩ tới đây, ông lại cảm thấy mình nghĩ nhiều quá rồi. Về chuyện tình ái, vị chủ tử này của ông từ nhỏ đến lớn, khi nào từng khai khiếu chứ. Ngài gắng gượng chịu đựng như vậy, e rằng chỉ là không muốn để người ta biết thắt lưng ngài không tốt mà thôi.

Quả nhiên nghĩ đến chỗ yếu của chủ tử là sẽ gặp báo ứng ngay.

Một vốc tuyết lớn bị gió bắc cuốn tung lên, thẳng mặt ông mà tạt tới. Gió mạnh đến mức suýt nữa thổi bay cả cái mũ đỉnh đỏ. Trương Đắc Thông vội đưa tay giữ chặt mũ, quay đầu lại thì thấy Chu thái y đang xách hòm thuốc đi ra.

“Vạn tuế gia không sao chứ ạ?”

Chu thái y cùng Trương Đắc Thông đi vào chỗ khuất gió, hạ giọng nói: “Bảo Tử công công chẳng dặn dò hạ quan câu nào, làm hạ quan sợ đến chết khiếp.”

Trương Đắc Thông nói: “Hồi còn ở trong phủ, thân thể chủ tử gia lâu nay đều do ngài điều dưỡng. Ngài còn sợ cái gì nữa.”

Chu thái y khẽ thở dài: “Ài, hạ quan xem ra, phần thắt lưng của Hoàng thượng bị trẹo khá nặng. Chỉ là hạ quan không dám hỏi rốt cuộc bị thương thế nào, thế thì dùng thuốc cũng khó…”

Trương Đắc Thông cân nhắc một lúc, hạ thấp giọng: “Nô tài lén nói với đại nhân một câu thôi, đại nhân nghe rồi tự biết chừng mực, đừng truy hỏi thêm.”

“Vâng, công công cứ nói.”

Trương Đắc Thông ghé sát lại, thì thầm: “Nhất thời sơ ý, nhấc phải một vật nặng.”

Nói xong câu ấy, cảnh tượng trong Càn Thanh Cung khi trước lại hiện lên trước mắt, đến cả Trương Đắc Thông cũng không nhịn được mà muốn bật cười.

Chu thái y không hiểu đầu đuôi, buột miệng hỏi: “Vật nặng gì?”

Nghe Trương Đắc Thông “chậc” một tiếng, Chu thái y mới chợt nhớ đến lời ông vừa nói, vội vàng tiếp: “Vâng vâng, hạ quan hiểu rồi. Để Bảo Tử công công theo hạ quan về Ngự dược phòng lấy mấy thiếp cao dán thông ứ chính cốt. Mấy ngày này, tuyệt đối không nên để Hoàng thượng dùng sức nữa.”

Không để Hoàng thượng dùng sức ở thắt lưng.

Chuyện này, e rằng là không thể.

Hôm sau, trong hội nghị các đại thần bàn việc đại điển đăng cơ, Thập Nhị gia đứng đầu Nội vụ phủ lại bị Hoàng đế quở cho một trận tối tăm mặt mũi. Hoàng đế vừa đi, y đã mềm nhũn ngã xuống ghế bành, há hốc miệng, nhắm mắt dưỡng thần, tay gõ nhịp từng cái lên trán. Nhiều ngày chưa cạo đầu, trên trán đã mọc lên lớp râu xanh lởm chởm, cọ vào tay vừa ngứa vừa tê, lại có cảm giác thoải mái khó nói thành lời.

Cung Thân Vương ngồi xuống chỗ bên cạnh y. Thập Nhị gia vội ngồi thẳng dậy, nói:
“Thất ca, huynh nói xem chuyện này phải làm sao. Đại sự của Hoàng a mã còn chưa xong, cây độc long trước Đức Thắng Môn vừa mới đẽo xong, cả đòn khiêng còn chưa diễn tập, giờ lại lòi ra chuyện của Hoàng quý phi. Nay lại còn phải nghị đến đại sự cải niên hiệu. Huynh nghe Hoàng thượng nói xem, à, trong kỳ để tang, không được quá rườm rà, nhưng cái tấu chương của Lễ bộ kia thì hoàn toàn viết theo ý của Vương Thụ Văn lão già chua ngoa ấy! Hoàng đế lại còn chuẩn ông ta. Làm thế này thì làm sao làm, Thất ca? Đệ cái thân nô tài Nội vụ phủ này, chỉ còn nước ngồi chờ bị nhốt vào vòng sắt thôi.”

Thập Nhị vốn là người như Phật sống, tính tình rất bằng phẳng, mặc cho mấy huynh đệ đấu đá thế nào, y vẫn chỉ giữ Nội vụ phủ, không nghiêng về bên nào. Nay bị bức đến mức phải thốt ra những lời ấy, đủ thấy đã mệt mỏi đến nhường nào. Nhưng vào lúc cải triều đổi đại này, ai mà không mệt cơ chứ.

Cung Thân Vương cùng y tựa lưng xuống. Hai người nhìn nhau, ngây ngốc nhìn lớp râu xanh trên đầu đối phương, trong lòng thầm nghĩ sao lại nhếch nhác đến vậy. Rồi chợt nghĩ, trên đầu mình chẳng phải cũng cùng một cảnh tượng đó sao.

Rất lâu sau, Thập Nhị mới lên tiếng: “Thất ca, đệ cứ cảm thấy, chuyện hôm nay nghị vẫn chưa trúng vào chỗ Hoàng thượng muốn.”

Cung Thân Vương thở dài: “Đệ nói không sai.”

Hai người lại trầm mặc thêm một lúc. Thập Nhị mở miệng lần nữa, giọng nói đã mang theo vẻ uể oải: “Giờ ta lo nhất là Thập Nhất ca. Thất ca biết rồi đấy, Ô Gia đã bắt đầu tra chuyện quân lương rỗng ở Tứ Xuyên.”

Cung Thân Vương đáp: “Chuyện sớm muộn cũng phải tới.”

Thập Nhị nhìn ông: “Huynh không lo cho Thập Nhất ca sao?”

Cung Thân Vương day day trán: “Lo thì có ích gì? Hoàng đế vốn dĩ chưa từng nghĩ đến việc tha cho Thập Nhất. Thời buổi này, chỗ nào mà chẳng có hao tổn, trống rỗng. Nội vụ phủ các đệ chẳng lẽ không thiếu hụt sao? Ta nhìn ra rồi, tra lên thì dọa chết người. Hoàng thượng là người thế nào, chẳng qua là nắm thóp các đệ thôi. Còn Thập Nhất ấy mà…”

“Ài…”

Ông đứng dậy, phủi phủi bụi trên tay áo, nhưng lại không tìm được lời nào thích hợp để nói tiếp.

“Ta đi đây.”

Hoàng đế ở Nam Thư Phòng xem xong tấu chương thì trời đã xế chiều.

Vương Thụ Văn vẫn ngồi bên án thư tay cầm bút, cân nhắc từng chữ từng câu. Hoàng đế cầm quyển tấu chương, gõ một tiếng lên chân nến.

Vương Thụ Văn vội đứng dậy khỏi án thư: “Thần có mặt.”

Hoàng đế đứng lên, thắt lưng sau vẫn còn đau. Ngài tiện tay hất tấu chương sang một bên, đưa tay vòng ra sau lưng, mạnh tay ấn một cái, lúc này mới đỡ hơn đôi chút.

Rồi mới sải bước đi tới trước mặt Vương Thụ Văn. “Chỉ là viết một tờ thư hỏi Đa Bố Thác thôi, vậy mà ngươi để trẫm chờ đến nửa nén hương.”

Nói rồi, ngài cụp mắt liếc qua án thư, trên giấy chỉ có dăm ba dòng. Nhưng nét chữ ấy thì quen thuộc vô cùng.

Hoàng đế cầm tờ giấy, đưa lại gần dưới ánh đèn. “Khải thư Chúc Doãn Minh.”

“Vâng, phải, xin Hoàng thượng chỉ giáo.”

Hoàng đế liếc ông một cái. “Trẫm trước kia viết kiểu chữ này, từng nhiều lần thỉnh ngươi chỉ giáo, ngươi đều không chịu. Giờ lại để trẫm chỉ giáo cho ngươi?”

Ngài đặt tờ giấy xuống. “Trẫm lấy gì mà chỉ giáo ngươi. Viết tiếp đi.”

“Tuân chỉ.”

Vương Thụ Văn ngồi xuống viết tiếp, nhưng Hoàng đế lại không đứng yên được. Thắt lưng đau, đứng lâu một chỗ là chịu không nổi, ngài bèn tiện tay cầm lấy một quyển sách, đi qua đi lại trong Nam Thư Phòng.

“Vương Thụ Văn.”

“Thần có mặt.”

Vương Thụ Văn vốn vì chuyện của Vương Sơ Nguyệt mà trong lòng đã rối loạn. Lại bị Hoàng đế gọi tên hết lần này đến lần khác, thần kinh càng căng chặt. Vừa nghe ba chữ ấy, ông liền đứng bật dậy.

Hoàng đế quay đầu, giơ tay ấn nhẹ, ra hiệu cho ông ngồi xuống, đồng thời nói: “Kiểu chữ Chúc thể của ngươi, mấy hôm trước trẫm thấy có người viết hơn ngươi.”

“Dạ, thần chỉ là viết lâu năm hơn, nên có chút lĩnh ngộ. Trời đất rộng lớn, cao nhân ắt không thiếu. Xin hỏi Hoàng thượng đã gặp vị cao nhân nào?”

“Cao nhân?” Hoàng đế bật cười một tiếng.

Ngài sải mấy bước tới trước mặt Vương Thụ Văn: “Vương Sơ Nguyệt.”

Vương Thụ Văn lập tức quỳ sụp xuống. Hôm ấy ông chỉ lo kéo Hạ Lâm rời đi, trước mặt Hoàng đế còn chưa nghiêm chỉnh thỉnh tội. Giờ đây Hoàng đế lại đem thẳng tên con gái ông ra nói trước, Vương Thụ Văn chỉ cảm thấy cổ mình lạnh buốt.

“Trẫm chưa bảo ngươi quỳ, đứng lên.”

“Thần… không dám.”

Hoàng đế khẽ bật cười trong mũi, mặc cho ông quỳ đó, tự mình xoay người ngồi xuống chỗ của ông. 

“Chữ của nàng ấy, cũng là ngươi dạy sao?”

“Tâu Hoàng thượng, không phải. Chữ của Sơ Nguyệt là do mẫu thân con bé dạy.”

“Ồ.”

Nhắc đến đây, Hoàng đế liền nhớ ra, thân thể phu nhân của Vương Thụ Văn xưa nay vẫn không được khỏe. Đầu năm ngoái, Tiên đế còn đích thân chỉ định thái y đến khám bệnh cho bà.

“Phu nhân của ngươi, bệnh tình hiện nay thế nào rồi?”

“Thần nào dám để Hoàng thượng bận lòng… Ầy, e rằng gắng gượng qua được mùa đông này cũng đã khó rồi.”

Bình Luận (0)
Comment